Anh chị chồng hùa vào chê bai mâm cơm rồi tuyên bố 'nữ công gia chánh 1 điểm', tôi có hành động khiến họ câm nín
Sau lần ra mắt đó, tôi quyết định chia tay luôn với Khánh. Bởi tôi biết, có lấy nhau về cũng khó mà sống vui vẻ với anh chị chồng trái tính như vậy.
Tôi vừa chia tay chồng "sẽ cưới" mọi người. Lý do cũng chả to tát gì, vì anh chị chồng chê bai tôi vụng về. Mà không phải họ nhận xét một cách lịch sự, góp ý chân thành đâu. Những lời họ nói đúng kiểu vùi dập nên tôi bực quá bỏ về luôn.
Tôi và Khánh chung công ty. Nhưng 2 đứa chỉ chính thức biết nhau khi làm cùng một dự án. Trong khi những người khác toàn đi muộn về sớm, chỉ có tôi với anh miệt mài cống hiến tới tối muộn. Thế rồi yêu nhau khi nào chẳng hay. Tuy bên nhau đã gần 1 năm, song ở công ty rất ít người biết.
Tuy nhiên, hai đứa tôi cảm thấy tính cách rất hợp nên đã tính chuyện cưới xin. Tôi dặn anh là khi nào phát thiệp mời thì cũng là lúc công khai mối quan hệ. Hiện tại thì giấu, cốt là để không để ảnh hưởng tới công việc. Khánh hiền lành, ngoan ngoãn, lễ phép. Anh gật đầu lia lịa và nghe theo mọi sự sắp xếp của tôi.
Chúng tôi cũng đã tính tới chuyện lâu dài nên rục rịch đưa về ra mắt. Khánh khi về nhà tôi khá được lòng bố mẹ vợ tương lai. Ông bà còn trêu, mai này mà cưới nhau chắc tôi sẽ làm chồng. Bởi anh hiền quá, còn tôi thì cứng đầu cứng cổ.
Hôm vừa rồi, tới lượt tôi ghé nhà Khánh. Thế nhưng, cũng vì anh hiền quá hóa nhu nhược khiến tôi vô cùng bức xúc.
Chuyện là, tôi vừa ngồi chơi chưa ấm chỗ thì anh chị của Khánh đã nhắc khéo tôi đi làm cơm. Sau câu đầu tiên, tôi vẫn không phản ứng. Lúc này, chị chồng "nhờ" thẳng:
- Ly ơi, xuống hộ chị ít rau dưa dưới bếp nhé.
Lúc này, tôi cũng vâng dạ, xin phép bố mẹ của Khánh rồi xuống bếp. Nói thật, tôi khá khó chịu vì chuyện này. Tôi nghĩ rằng, lần đầu tới chơi mình còn là khách. Thế mẹ họ chẳng nể nang, trực tiếp lôi xuống bếp làm thế này.
Nhưng càng lúc chị chồng tương lai càng thử thách sự chịu đựng của tôi. Chị gọi tôi nhặt rau giúp, nhưng rau chưa xong chị lại chạy tót ra ngoài rồi dặn dò:
- Trông nồi gà hộ chị, chị mua ít đồ rồi về ngay.
Rồi tôi luộc gà, nấu canh miến măng, tự luộc rau, rán cá... Gần 2 tiếng đồng hồ, chị của Khánh mới trở về mang theo 1 bó thì là! Tôi giận điên người. Nhưng chị cười hềnh hệch bảo ra phố gặp đứa bạn cũ, thế là buôn hơi lâu.
- Mà để em dâu làm bếp chút cho quen, nhỉ. Tiện test thử tay nghề em dâu thế nào, chứ mai này về nhà chị còn bận nhiều.
Tôi lau giọt mồ hôi trên trán, chẳng đáp chỉ cười nhạt. Bực chị chồng 1, tôi bực Khánh 10. Ai đời đưa tôi về rồi lại mặc cho người nhà anh bắt nạt tôi? Cả buổi anh ngồi nói chuyện với bố, với anh trai. Còn tôi cứ lúi húi dưới bếp 1 mình mà không dám lên gọi anh xuống phụ.
Mệt là thế, vậy mà cả gia đình chồng tương lai lại không ghi nhận công sức của tôi. Lúc ngồi vào mâm, chị chồng lại bảo mọi người ăn thử gà luộc. Chị ta còn lớn tiếng mách:
- Gà này là con dâu tương lai của bố mẹ luộc và chặt đó. Nhìn cái mã con đã không ưng rồi. Chặt gà để nát cả cái đùi kia là không ổn, gà thì hơi quá lửa, trầy trật cả lớp da rồi.
Khánh lại kiểu xu nịnh, bảo:
- Hí hí, vợ em không đảm như chị. Nhưng mà cũng ăn tạm được. Mọi người ăn đi, mai này vợ em về chị dạy lại là ngon lành ngay.
Có thể Khánh chẳng nghĩ ngợi gì nhiều nhưng câu nói đó như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi giận lắm, nắm chặt đũa trong tay. Cố nuốt cho trôi cục giận xuống không sẽ đập bàn mất.

Chị của Khánh vẫn chưa ngừng. Chị ta tiếp tục chê món này, món kia. Cuối cùng, cả anh và chị đều chốt lại:
- Cô Ly nấu mâm cơm thế này chỉ xứng 2 điểm nữ công gia chánh thôi! Muốn về làm dâu thì còn phải học hỏi nhiều. Thằng Khánh dù là út nhưng phải lo nhiều việc gia đình. Mai này chuyện giỗ chạp nó cũng phải cùng anh cả làm đó. Cô đểnh đoảng thế này họ hàng người ta cười cho.
Tới nước này, tôi nhịn hết nổi. Tôi xưa giờ không được khen đảm nhưng chưa ai chê tôi vụng. Gà không phải vì tôi mải ngóng chị ta về vớt ra sao? Chị ta đã dặn tôi đi 1 xíu rồi sẽ về tự làm cơ mà. Còn chặt gà vốn là chuyện của mấy gã đàn ông. Tôi vẫn làm được chỉ là kém đẹp mắt 1 chút mà bị chê tơi bời.
Nuốt nước mắt ấm ức vào trong, tôi cố gượng cười với cả nhà, rồi đáp:
- Vâng, em còn vụng về ạ. Nghe nói chị đảm đang, thật mong được mục sở thị mà chị lại bỏ em 1 mình nên bối rối quá.
Dù sao cũng cảm ơn gia đình mình đã đón tiếp cháu rất nhiệt tình. Mọi người coi cháu như dâu con trong nhà nên được làm hết cả bữa cơm trưa. Nhưng cháu thấy mình chưa đủ tốt để được làm dâu nên cháu xin phép ra về ạ.
Nói xong, tôi đứng dậy rồi ra về. Cả nhà họ ai cũng sốc. Khánh thì tức tốc đuổi theo hỏi lý do. Nhưng tôi quyết rồi, nếu về làm dâu nhà ấy cũng khó lòng yên ổn được khi tất cả mọi thành viên đều cho rằng chuyện tôi 1 mình làm việc là điều hiển nhiên và chẳng ai giúp đỡ. Duy có Khánh là người quan tâm tôi nhất nhưng cũng nhu nhược. Cuộc hôn nhân này chi bằng tôi không bắt đầu có lẽ sẽ bớt đau khổ hơn.
Theo M52 (Nhịp Sống Việt)
Từ những mảnh giấy vụn trong cặp sách đứa cháu, vợ lật tẩy âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi của mẹ chồng
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Ngay khi con tôi vừa thi xong Cao đẳng, mẹ chồng lại đòi dọn đến để "dưỡng già", còn chồng tôi thì ép mẹ đẻ phải "nhường chỗ".
Nhập viện một mình ở tuổi 75, tôi chợt hiểu: Tuổi già trông chờ con cái đôi khi là canh bạc
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm dồn tâm sức nuôi dạy 4 người con trưởng thành, tuổi già, tôi vẫn phải một mình vào viện phẫu thuật, tự thanh toán viện phí và tự chăm sóc bản thân.
Của ít làm gì có lòng nhiều, Tết về quê con cháu nào biếu quà to mới được quý
Tâm sự - 21 giờ trướcNgười xưa nói "của ít lòng nhiều" nhưng sau nhiều cái Tết về quê, tôi thấy ngược lại, ai quà to, lì xì lớn mới được coi trọng, người "của ít" cứ như vô hình.
Đóng góp nhiều tiền cho dòng họ thì được trọng vọng hơn, có gì sai?
Tâm sự - 1 ngày trướcSự khác biệt về đối xử giữa cháu giàu và cháu nghèo dễ gây tổn thương, nhưng cần nhìn thẳng vào thực tế: Vai trò, vị thế của con người không phải luôn giống nhau.
Bị con rể ép đi viện dưỡng lão để chiếm nhà: Cú đáp trả đanh thép của bà mẹ vợ cao tay
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - "Mẹ ạ, mẹ ở một mình trong căn nhà rộng thế này thật là lãng phí". Câu nói tưởng chừng như quan tâm của con rể lại là khởi đầu cho một âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi trị giá hàng chục tỷ đồng.
Gần 80 tuổi, tôi bàng hoàng khi em út quay về đòi chia mảnh đất thờ cúng cha mẹ
Tâm sự - 1 ngày trướcAnh em tôi giờ đều đã ngoài 70 tuổi, có người gần 80 tuổi. Ở cái tuổi này, tôi chỉ mong sức khỏe bình an, con cháu sum vầy nhưng không ngờ mới đây em út lại đòi họp gia đình để chia mảnh đất tôi đang ở là hương hỏa của bố mẹ để lại.
Chồng tôi nằm viện 2 tháng không anh em nào đến trông nom nhưng lúc xây nhà lại "mặt dày" nhờ giúp 200 triệu
Tâm sự - 2 ngày trướcCuộc sống của vợ chồng tôi vừa chớm ổn định trở lại thì chuyện mới nảy sinh.
Bước vào tuổi già mới hiểu: Mất đi điều này thì tiền bạc cũng vô nghĩa
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi già, nếu đánh mất điều này, những năm tháng cuối đời rất dễ rơi vào cô đơn và trống trải.
5 tháng sống cùng con, cụ bà nhận ra một sự thật phũ phàng về tuổi già
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ bà có một tuổi già viên mãn với lương hưu ổn định, nhà ở khu "đất vàng", hai con trai thành đạt nơi thành phố lớn.
Mẹ chồng nói tôi "ăn bám", tôi đưa ra 1 con số khiến bà im lặng 5 phút, trật tự gia đình được thiết lập lại
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm phút im lặng đó là năm phút tôi lấy lại tiếng nói của mình.
Tôi từng nghĩ sinh con là bảo hiểm tuổi già, đến khi nghỉ hưu mới hiểu mình đã nhầm
Tâm sựGĐXH - Hạnh phúc không phải là sống thật lâu, mà là khi nghỉ hưu vẫn có điểm tựa cả về tinh thần lẫn tài chính.