Bầu 7 tháng mỗi ngày chồng chỉ cho 50 ngàn chi tiêu vì sợ tôi giấu cho nhà ngoại
Ngày yêu, bố mẹ tôi ngăn cản vì nhà mình nghèo hơn, không môn đăng hậu đối, thế nhưng khi đó tôi bất chấp, quyết cưới cho kì được. Giờ đây, bầu gần đến ngày sinh, chứng kiến cách đối xử và sự nghi ngờ của anh với mình tôi mới thấm thía nỗi nhục này.
Anh có nhà ở thành phố. Mặc dù không phải quê gốc ở đây nhưng do bố mẹ làm ăn phát đạt nên từ khi còn là sinh viên chồng tôi đã được mua nhà cho để sống.
Thú thật, tôi đến với anh một phần vì tình yêu, phần vì nghĩ gia đình mình đã nghèo, nếu lấy một anh cùng cảnh sau này khổ lắm. Tôi chọn anh vì nghĩ chí ít cũng có cuộc sống ổn định hơn mặc dù tôi không hề tham lam.
Tất cả những gì tôi toan tính chỉ có vậy, tôi hoàn toàn không hề nghĩ lấy chồng giàu để trục lợi, ki cóp về cho gia đình mình. Với bố mẹ, tôi hạnh phúc là món quà lớn nhất chứ không phải việc tôi có cho được bố mẹ nhiều tiền hay không.
Sau khi tôi và anh về ra mắt, phía nhà anh tỏ thái độ luôn. Mẹ anh còn nói vọng ra từ trong bếp: “Sao mày dại thế hả con? Bố mẹ cặm cụi làm cả đời mua nhà thành phố cho mày, để mong mày lấy được cô vợ xứng tầm mà đổi đời, đây lại đi rước người như thế về, rồi lại làm như trâu mà nuôi nó, nuôi nhà nó thôi con ạ”.
Tôi nghe mà tủi hờn lắm. Nhưng lúc đó tôi đang có bầu 3 tháng rồi, cũng chẳng còn cách nào khác.
Tôi đến với anh một phần vì tình yêu, phần vì nghĩ gia đình mình đã nghèo, nếu lấy một anh cùng cảnh sau này khổ lắm. (Ảnh minh họa)
Sau đám cưới, tôi ở nhà, không đi làm. Thể trạng tôi yếu nên từ khi bầu mấy lần dọa sảy, thế nên tôi sợ, chỉ ở nhà quanh quẩn cơm nước và chờ ngày sinh nở.
Người nhà ở quê, bạn bè đều tưởng tôi sướng khi lấy chồng được ở nhà chơi. Có ai thấu hiểu nỗi cơ cực của tôi khi phải ngửa tay xin chồng từ đồng một.
Tôi nhớ như in lời mẹ chồng tôi sang sảng nói trong điện thoại với chồng: “Giờ nó bầu bí, không đi làm, một đồng không kiếm được, con phải quản lí chi tiêu, đừng có đưa lắm tiền rồi nó lại giấu đi cho nhà ngoại. Một thân con làm nuôi vợ nuôi con đã khổ lắm rồi, không cẩn thận rồi nuôi báo cô cả nhà nó đấy”.
Nghe lời mẹ, mỗi ngày, trước khi đi làm, chồng tôi rút ví đưa cho tôi… 50 ngàn để chi tiêu trong ngày. Bữa tối về ăn gì thì chồng tôi mua. Cầm số tiền đó, tôi cảm thấy cổ họng nghẹn đắng. Nhiều hôm tôi thèm ăn thứ gì đó cũng không đủ tiền.
Bầu bí nên tôi nhanh đói, lại hay thèm thứ nọ thứ kia nhưng không làm ra tiền nên tôi chẳng dám ngỏ lời. Nhưng tôi không dám xin thêm vì cứ nghĩ đến câu nói của mẹ chồng tôi lại sợ người ta nghi ngờ mình thêm nữa.
Nghe lời mẹ, mỗi ngày, trước khi đi làm, chồng tôi rút ví đưa cho tôi… 50 ngàn để chi tiêu trong ngày. (Ảnh minh họa)
Không thể nào nói hết nỗi tủi hờn của tôi. Chồng vẫn tốt, vẫn chăm sóc nhưng tiền anh chỉ đưa đúng như thế, từ việc đi chợ hàng ngày, ăn món gì cũng do chồng tôi quyết hết. Tôi biết anh làm không phải vì thương mà vì sợ tôi lén mang tiền cho nhà ngoại.
Có hôm tôi lên cơn đau bụng gấp, bắt taxi vào viện khám vì chồng không có nhà mà một đồng cũng không có. Cực chẳng đã tôi phải chạy sang hành xóm vay tiền. Ấy vậy mà hôm sau về, chồng tôi cũng đích thân sang trả chứ không dám để tôi tự đi.
Tôi thương cái thân mình một, thương con mười thì thương bố mẹ tôi gấp trăm, gấp vạn. Tôi chưa làm gì để báo hiếu được cho bố mẹ mình mà lại để bố mẹ luôn phải sống trong cảnh bị khinh thường thế này.
Tôi thương cái thân mình một, thương con mười thì thương bố mẹ tôi gấp trăm, gấp vạn. (Ảnh minh họa)
Giờ đây, tôi vẫn nhẫn nhục sống trong cảnh ngửa tay xin chồng mỗi ngày 50 ngàn, ăn nhịn thèm, nhịn nhạt. Thi thoảng lại là vài cuộc điện thoại từ phía nhà chồng, không hỏi thăm mà chỉ nhắc nhở: “Làm gì thì làm, ăn tiêu phải tiết kiệm vào”.
Tôi biết cuộc hôn nhân này chẳng thể bền lâu được, tôi gắng gượng là vì con. Dù sao tôi cũng cần phải nuôi con, đợi con lớn tôi mới có thể dứt ra và tự lực bằng chính sức mình.
Theo Khám phá
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 9 giờ trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 13 giờ trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 14 giờ trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 17 giờ trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 18 giờ trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.
Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 1 ngày trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa: khi tụ họp cùng những người bạn lâu ngày không gặp, đang trò chuyện rôm rả, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại lặng lẽ rẽ sang chủ đề “già đi”.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sựGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.