Bỏ đi vì bố để lại toàn bộ ngôi nhà cho em gái, tôi có nên về khi bố ốm nặng

| Tâm sự

Khi bố tuyên bố để toàn bộ nhà cửa cho em gái, tôi cãi nhau với bố rồi bỏ đi, đến nay đã gần 2 năm. Mới đây, nghe tin bố ốm nặng, tôi muốn về chăm sóc bố nhưng vẫn chưa nguôi chuyện bố đối xử bất công với mình...

Nhà tôi có hai anh em. Tôi là anh, em gái kém tôi bốn tuổi. Từ nhỏ, tôi đã quen với việc bị bố mẹ nhắc nhở, sai bảo, còn em thì được chiều chuộng. Em không phải làm việc nhà nhiều, học kém thì được bỏ qua, còn tôi chỉ cần sơ suất nhỏ là bị mắng. Lâu dần, tôi luôn mang trong mình mặc cảm bị bố mẹ hắt hủi, bỏ rơi.

Bố mẹ thường nói tôi là con trai, phải mạnh mẽ, biết gánh vác. Tôi hiểu điều đó, nhưng vẫn cảm thất tủi thân vì sự phân biệt của bố mẹ. Càng lớn, khoảng cách trong lòng tôi với bố mẹ càng lớn. Tôi học cách im lặng, tự lo cho mình vì không có cách nào thay đổi bố mẹ.

Bỏ đi vì bố để lại toàn bộ ngôi nhà cho em gái, tôi có nên về khi bố ốm nặng - Ảnh 1.

Từ nhỏ, tôi đã quen với việc bị bố mẹ nhắc nhở, sai bảo, còn em thì được chiều chuộng. (Ảnh minh họa: AI)

Tôi rời quê lên thành phố làm ăn từ sớm. Cuộc sống của tôi ở thành phố khá vất vả, chật vật nhưng vẫn phải cố gắng vì không còn cách nào khác. Mỗi lần về nhà, tôi vẫn cố tỏ ra ổn, nhưng trong lòng luôn có nỗi ấm ức không nói thành lời. Em gái tôi thì khác, ở gần bố mẹ, được chăm sóc và bao bọc.

Mọi chuyện vỡ ra trong một lần bố họp gia đình và thẳng thắn tuyên bố, nhà cửa sau này sẽ để cho em gái. Lý do rất đơn giản: “Con là đàn ông, sức dài vai rộng, tự lo được. Em gái yếu ớt,  nhiều thiệt thòi”. Tôi nghe mà sững người, không phải vì tôi tham tài sản, mà vì lời tuyên bố của bố như khẳng định sự mặc cảm của tôi là sự thật.

Tôi cãi nhau với bố rất to. Những ấm ức dồn nén bấy lâu tôi nói hết với bố, bởi tôi cũng là con, cũng cần được công bằng. Bố nổi giận, cho rằng tôi ích kỷ, tính toán với gia đình. Cuộc nói chuyện kết thúc bằng việc tôi xách đồ bỏ đi ngay trong đêm. Từ đó đến nay đã hai năm, tôi không về nhà, cũng không liên lạc với bố.

Nhưng gần đây, tôi nhận được tin bố ốm nặng. Người báo tin nói tình hình không khả quan. Tôi cúp máy mà tay run lên. Bao nhiêu ký ức cũ ùa về, cả những giận hờn lẫn những ngày bố dạy tôi tập xe, dẫn tôi đi học thuở nhỏ.

Tôi vẫn còn giận. Tôi sợ nếu về, mọi thứ sẽ lặp lại, tôi lại là người thừa trong chính ngôi nhà của mình. Nhưng nếu không về, lỡ bố có mệnh hệ gì, liệu tôi có tha thứ được cho bản thân? Hai chữ “bất hiếu” cứ lơ lửng trên đầu tôi, nặng hơn cả nỗi tự ái.

Bị con trai cấm cửa ngay trong chính ngôi nhà của mình, cụ bà U80 bật khóc đòi công lýBị con trai cấm cửa ngay trong chính ngôi nhà của mình, cụ bà U80 bật khóc đòi công lý

GĐXH - Tưởng sẽ an hưởng tuổi già trong ngôi nhà mới cùng con trai, nhưng bà đã phải nộp đơn kiện khi bị chính con ruột "lật mặt", không cho quay về nhà.

Tiên Tiên.VOV.VN (ghi)
Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.