Hà Nội
23°C / 22-25°C

Bố mẹ chồng ốm, vợ tôi kêu bận việc nhất quyết không về chăm

Thứ bảy, 14:00 02/12/2017 | Tâm sự

Từ xưa người ta đã có câu “Thuyền theo lái, gái theo chồng”, vợ tôi là người có học hành đàng hoàng vậy mà không hiểu được đạo lý ấy. Lúc nào cô ấy cũng bảo tôi coi trọng bên nội, coi nhẹ bên ngoại rồi bắt lẽ đủ kiểu khiến tôi rất bực mình.

Vợ chồng tôi ở hai quê khác nhau, lập nghiệp ở thành phố rồi gặp và nên duyên. Hồi tôi yêu cô ấy, bố mẹ tôi không đồng ý vì cô ấy ở miền trong, quá xa xôi cách trở. Hồi đấy tôi vì yêu nên nghĩ “yêu nhau mấy núi cũng trèo”, lấy nhau rồi mới biết là có nhiều khi vô cùng bất tiện.

Nhà tôi cách Hà Nội có hơn 100km nên những ngày lễ có thể dễ dàng về, còn muốn về quê vợ phải đi hơn 400km. Chỉ đi về thôi cũng đã rất mất thời gian, vậy nên thường thì mỗi năm chỉ có thể về nhà ngoại vào ngày tết, có năm con nhỏ hay ốm đau thì không thể về. Đáng lẽ lấy chồng xa thì cô ấy phải lường trước được tình hình như thế, đằng này vợ tôi cứ luôn so bì tị nạnh hay về thăm nội còn ngoại thì chẳng ngó ngàng gì tới.

Chuyện trở nên căng thẳng khi hồi đầu năm bố vợ tôi ốm nặng. Vợ tôi vội vàng thu xếp về trước, còn tôi vì công viện lu bù không thu xếp kịp nên bảo sẽ về sau. Qua ngày sau tôi gọi điện về thì vợ nói bố đã qua cơn nguy kịch và ông hỏi tôi có về không? Nghĩ là bố vợ đỡ rồi thì thu xếp công việc thong thả về cũng được nên tôi lần hồi chưa về. Không ngờ đợt đó bố vợ không qua khỏi, tôi về cũng chỉ kịp đưa tang ông.

Chuyện thành ra như thế cũng là ngoài ý muốn của tôi nhưng vợ tôi luôn trách tôi coi công việc quan trọng hơn gia đình nhà vợ. Rõ là biết bố vợ ốm nặng muốn gặp đông đủ con cái vậy mà không chịu về. Rồi thì là mấy năm làm rể số lần tôi về thăm bố mẹ vợ đếm đầu ngón tay một bàn không hết, trong khi đối với nhà chồng thì động chuyện gì dù to hay nhỏ cũng rồng rắn đưa nhau về bất kể đêm hôm, bất kể mưa gió. Tôi cũng biết mình quá chủ quan nhưng đó là việc không ai muốn, vậy mà kể từ đó mỗi lần về nhà nội là cô ấy lại nhắc chuyện cũ khiến tôi rất khó chịu.

Tuần trước mẹ tôi gọi điện nói cả hai ông bà đều bị cảm không thể tự đi chợ nấu cơm. Tôi bảo vợ tôi xin nghỉ ít ngày về chăm nom cơm cháo cho ông bà nhưng cô ấy nói cuối năm công ty nhiều việc không thể nghỉ, còn nói ông bà chỉ bị cảm cúm, nhờ cô em gái lấy chồng gần nhà đáo qua nấu cho bát cháo, cắm cho nồi cơm cũng được.

Bố mẹ tôi có hai đứa con, chỉ mình tôi là trai. Việc chăm sóc ông bà dĩ nhiên phải do con trai con dâu đảm nhiệm chứ không thể phó mặc cho em gái được. Những lúc ông bà mạnh khỏe thì không cần con cái, nhưng ông bà ốm đau thì không thể không về. Tôi bảo vợ: “Em là con dâu, trách nhiệm của em là phải chăm sóc bố mẹ chồng. Việc công ty em không làm thì có người khác thay, chẳng có công ty nào lại không cho nhân viên nghỉ để chăm sóc bố mẹ đau ốm”.

Chỉ nghe tới đó, vợ tôi òa lên khóc, cô ấy lại bắt đầu nhắc lại chuyện cũ “Anh nói thế mà không biết ngượng à. Lúc bố tôi ốm nặng, muốn gặp mặt cháu con thì anh viện cớ bận bịu không về. Lúc bố tôi hấp hối cũng chỉ nhắc lâu lắm không gặp anh, lần này cũng không kịp gặp. Còn bố mẹ anh chỉ cảm cúm, nhức đầu, sổ mũi đã bắt tôi nghỉ việc về chăm nom. Con dâu thì phải có trách nhiệm, còn con rể thì là người dưng à?”.

Vẫn là chuyện đó, vợ tôi đã nói đi nói lại bao lần không biết chán. Những lần trước thì tôi không chấp nhưng lần này thì cô ấy đã trở nên quá đáng khiến tôi nổi cáu: “Dù cô không thương bố mẹ chồng thì đó cũng là những người đã sinh ra chồng cô, nuôi chồng cô bằng từng này để giờ cho cô lấy làm chồng. Cô nói tôi phân biệt, nếu giờ đó là bố mẹ cô thì cô có xin nghỉ làm mà chạy về ngay không? Cô không về thì tôi về”.

Tôi tưởng vợ tôi chỉ giận dỗi thì nói thế, không ngờ thấy tôi xếp quần áo vào túi cô ấy vẫn dửng dưng như không vậy. Hóa ra cô ấy không phải nói chơi mà nói thật. Bố mẹ tôi rất thương cô ấy, cô ấy xưa nay với bố mẹ chồng cũng rất chu đáo, vậy mà chỉ do tôi không kịp về nhìn bố vợ lần cuối, cô ấy nỡ tệ bạc với bố mẹ chồng, chẳng phải là “giận cá chém thớt” hay sao? Tôi chỉ sợ cô ấy xử sự được một lần như vậy rồi sẽ có lần hai nếu tôi không dạy cô ấy. Nhưng dạy bằng cách nào khi mà đánh đập chửi rủa cô ấy thì tôi không làm được. Tôi có phải là thằng đàn ông vô dụng không?

Theo Q. Nghĩa/Dân Trí

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên

Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên

Tâm sự - 3 giờ trước

GĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.

Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau

Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng khi bước vào giai đoạn nghỉ hưu, sống độc lập, không phụ thuộc con cái là lựa chọn lý tưởng. Tuy nhiên, thực tế mô hình này không phải lúc nào cũng suôn sẻ.

Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan

Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan

Tâm sự - 9 giờ trước

Khi yêu online, anh vô cùng lãng mạn, tâm lý, thế nhưng khi gặp ngoài đời, tôi lại sợ hãi với tính cách thích kiểm soát của bạn trai.

Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng lặng lẽ gặp 'tình địch' và cái kết

Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng lặng lẽ gặp 'tình địch' và cái kết

Tâm sự - 20 giờ trước

GĐXH - Phát hiện vợ ngoại tình, tôi không làm ầm ĩ, không truy hỏi. Thay vào đó, tôi chọn cách gặp người đàn ông kia. Chính cuộc trò chuyện tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành bước ngoặt cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ đổ vỡ.

Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình

Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình

Tâm sự - 21 giờ trước

Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tin vào đàn ông và tình yêu, thế rồi anh đến giúp tôi hiểu rằng thế nào là người đàn ông tốt thực sự, anh không chỉ làm chồng, mà còn là người cha đầy yêu thương và trách nhiệm của con gái tôi.

Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này

Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này

Tâm sự - 1 ngày trước

Tôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.

Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng

Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.

Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này

Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này

Tâm sự - 1 ngày trước

Giờ đây, khi chồng cũ lâm bệnh nặng, tôi muốn đưa về chăm sóc vì nghĩ hết tình còn nghĩa, nhưng các con lại phản đối quyết liệt.

Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình

Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.

Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người

Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.

Top