Canh bạc cuộc đời của gái ngoan
Tôi viết bài này để giải phóng những bức xúc không thể nói ra trong lòng tôi. Trong lòng tôi hiện đang rối rắm, loay hoay giữa mớ bòng bong của cuộc sống vợ chồng.
Từ nhỏ tôi đã là một con bé ngoan hiền, chỉ biết học và học, tôi có biết đâu tình yêu là gì? Đam mê là gì? Tốt nghiệp Đại học với tấm bằng loại khá trên tay, ra trường với không ít thành tích và tiếng tăm, trong khi đang chật vật với mớ hồ sơ xin việc làm thì tôi gặp lại anh, người tôi yêu khi còn đang trong tuổi cắp sách đến trường. Ai cũng nghĩ rằng tôi học ngành nghề như thế chắc là khô khan và khó bị cưa cẩm lắm. Nhưng có ai biết đâu đằng sau lớp vỏ cứng rắn ấy là một con bé cực kỳ yếu đuối, nó chỉ biết âm thầm khóc sau lưng để không ai có thể nhìn thấy được bản chất của nó.
Chỉ sau vài lời đường mật, hứa hẹn mà tôi đã đồng ý là bạn gái của anh. Bạn bè, người thân ai cũng ngăn can vì anh chưa có việc làm ổn định, bản tính con người lại đam mê nhậu nhẹt. Tôi nhớ không nhầm thì trong thời gian yêu nhau, kỷ niệm nhiều nhất của chúng tôi là xoay quanh bàn nhậu cùng bạn bè của anh. Nhưng cũng vì con người quá yếu mềm, tôi không từ bỏ được dù nhiều lần lý trí đánh thức bảo tôi nên suy nghĩ kỹ càng.
Tôi đồng ý kết hôn sau ít tháng quen nhau với nhiều lời thúc giục của anh và mẹ anh, giờ đây nghĩ lại mình đã quá vội vàng, lúc đó cứ nghĩ rằng sợ mất lòng mẹ chồng nên nói sao cũng nghe. Mặc kệ người thân, bạn bè bảo tôi phải suy nghĩ kỹ càng lại chứ không sau này lại khổ. Tôi cố chấp, bảo thủ và cho rằng sướng khổ là do mình quyết định, không ai hiểu anh cả, cưới về anh sẽ thay đổi thôi.
Tôi mang suy nghĩ đó đánh liều vào canh bạc hôn nhân này.
Rồi thời gian sống chung trôi qua, tôi đã hối hận vì hành động thiếu chín chắn này của mình. Tôi không hối hận vì đã yêu anh, không hối hận vì đã cưới anh mà tôi hối hận vì đã quyết định đến với hôn nhân quá nhanh trong khi 2 đứa chưa có gì trong tay. Và quan trọng nhất anh chưa đủ chín chắn để làm một người chồng, một người trụ cột trong gia đình.
Cưới nhau về, cuộc sống vợ chồng không như tôi đã tưởng tượng: 2 vợ chồng đi làm về chở nhau đi dạo mát, ăn uống hoặc cafe cùng bạn bè, lâu lâu về thăm ba mẹ tôi, tối về cùng ôm lấy nhau mà ngủ.
Trên thực tế, anh vẫn không vì tôi mà bỏ nhậu. Hàng ngày anh vẫn chìm đắm trong men rượu, vẫn cười nói bên bàn nhậu anh anh, em em.
Chờ, chờ và chờ... Ngày nào anh cũng trong tình trạng là ngà say đi về. Những lúc như thế anh còn quan tâm tôi được một xíu vì cảm giác có lỗi, "sao vợ không ngủ sớm đi?", "vợ là số 1" ... Nhưng tôi không vì những câu nói đó mà làm vui vì đó đâu phải là con người thật của anh.
Lễ, tết, mà không phải lễ hay tết anh cũng chỉ biết có nhậu thôi. Làm dư ra được một ít cũng không nghĩ đến việc đưa cho vợ chi tiêu trong gia đình. Vợ có bệnh cũng không nghĩ đến cho vợ khám bệnh mà điều đầu tiên anh nghĩ đến là "anh em bên bàn nhậu" của anh.
Nhưng điều đó không làm tôi đau khổ bằng việc anh thiếu quan tâm, hờ hững.
Nhớ những đêm nằm bên nhau mà như hai người xa lạ cùng trên chiếc giường. Anh say, anh ngủ không thèm quan tâm đến tôi, tôi chấp nhận. Nhưng những đêm anh không say, hoàn toàn tỉnh táo lúc nào tôi cũng thấy anh thức đêm cùng chiếc máy vi tính và "em ngủ trước đi, lát anh ngủ sau". Nhiều lần tôi làm nũng, ôm chầm lấy anh "đi ngủ với em đi" nhưng chỉ nhận lại "em ngủ trước đi". Tôi ngượng ngùng vì xấu hổ vì trước giờ tôi không phải là một con người mạnh dạn nhất là trong chuyện tình cảm, vậy mà giờ đây tôi phải quăng bỏ hết sĩ diện của mình vì nghĩ đã là vợ chồng thì những cái đó có gì là quan trọng.
Tôi bừng tỉnh giấc thì cũng chỉ nhìn thấy tấm lưng của anh quay mặt lại với tôi và ngủ. Phải chăng anh đã chán ngấy con người hàng đêm nằm bên cạnh mà anh gọi là vợ. Trong khi tôi nhận thấy mình chẳng có gì là quá đáng để chồng đối xử như thế cả. Hàng ngày, tôi vẫn cơm nước đầy đủ, thực hiện tốt nghĩa vụ của một người vợ và người con dâu. Tôi sống cũng không đến nỗi để ai phải phàn nàn gì. Vậy tại sao anh lại đối xử với tôi như thế?
Nhớ những ngày anh lừa dối tôi, anh bảo anh đi làm ca tối thay cho nhân viên vừa xin nghỉ. Dĩ nhiên là tôi không tin vì trước đó anh lừa dối tôi quá nhiều rồi. Dù biết vậy nhưng tôi vẫn đau đớn khi thấy anh ngồi cười nói, vui vẻ bên bàn nhậu cùng bàn bè anh.
Nhớ những đêm tôi đau lắm, tôi bị đau dạ dày thuộc dạng nặng. Gọi anh, lay anh dậy nói tôi đau quá và chỉ nhận lại "em ngủ đi, mai nó hết à" sau đó lại chìm vào giấc ngủ. Tôi đau, không chỉ dạ dày đau mà tim còn đau nữa.
Không phải chỉ một, hai lần để có thể dùng 2 tiếng "bỏ qua" là mọi việc lại tốt đẹp như xưa. Tôi đã nghĩ đến việc buông tay trong những phút yếu lòng vì bị anh hờ hững như thế. Tôi nghĩ mình còn quá trẻ để có thể lựa chọn cho mình một con đường mới. Từ khi cưới về tôi đã cho ra những gì và nhận lại được những gì? Tôi không tính toán mà dường như đã quá thiệt thòi khi tôi cứ phải trao ra yêu thương và nhận lại chỉ toàn là giả dối và thiếu quan tâm của chồng. Cưới anh tôi đã phải chấp nhận đánh mất ước mơ, hoài bão của mình để đi theo con đường xây dựng gia đình. Nhưng dường như với anh, đó là một sự hiển nhiên.
Tôi viết bài này để giải phóng những bức xúc không thể nói ra trong lòng tôi. Trong lòng tôi hiện đang rối rắm, loay hoay giữa mớ bòng bong của cuộc sống vợ chồng. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên cho tương lai của mình. Hiện tại chúng tôi vẫn chưa có con nên tôi muốn có quyết định thật kỹ càng.
Theo Eva
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 2 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.