Chăm người yêu thập tử nhất sinh trong viện, tôi bủn rủn nửa đêm một bàn tay thò vào áo

| Tâm sự

Nửa đêm em ngồi chợp mắt trên băng ghế ở cửa phòng cấp cứu. Mệt quá nên em ngủ thiếp đi, để rồi sau đó phải giật mình bừng tỉnh vì một cảm giác lạ trên người.

Em và Chiến yêu nhau đã 3 năm nay. Tình cảm giữa chúng em tốt lắm, chúng em dự định ra giêng này sẽ làm đám cưới. Thế mà ông trời không thương tình, Chiến bất ngờ bị tai nạn thảm khốc. Cho đến hôm nay anh đã hôn mê 3 ngày trong bệnh viện mà chưa có dấu hiệu khả quan gì.

Em không ăn không ngủ được, lo lắng và bất an đến gầy rộc cả người. Em xin nghỉ làm để chăm sóc anh, kề cận bên anh ngày đêm.

Chiến vẫn điều trị trong phòng cấp cứu, 3 ngày qua em luôn ở viện với anh. Hôm đầu tiên mẹ Chiến vào chăm anh cùng với em, hôm thứ hai là bố anh và đến tối qua là anh trai Chiến.

Nửa đêm em ngồi chợp mắt trên băng ghế ở cửa phòng cấp cứu. Mệt quá nên em ngủ thiếp đi, để rồi sau đó phải giật mình bừng tỉnh vì một cảm giác lạ trên người. Có một bàn tay lạ lẫm nào đó đang mò mẫm trong áo em.

Chăm người yêu thập tử nhất sinh trong viện, tôi bủn rủn nửa đêm một bàn tay thò vào áo - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Em choàng mở mắt, đập vào mắt em là một khuôn mặt quen thuộc kề ngay sát mình. Chính là Thọ - anh trai của Chiến, hôm nay vào viện cùng em chăm sóc cho Chiến. Anh ta ngồi sát sạt em từ bao giờ, đáng nói một bàn tay của anh ta đã lật áo em lên và thò vào trong. Chính hành động đó của anh ta mới khiến em tỉnh dậy.

Thấy em tỉnh và bị phát hiện việc làm trơ tráo của mình nhưng Thọ không hề có ý định rút tay lại. Đang ở bệnh viện em không tiện to tiếng, chỉ dùng hết sức bình sinh gạt bàn tay đáng ghê tởm ấy ra.

Thọ không giận mà cười nhìn em:

- Em có biết là anh đã thích em từ lâu lắm rồi không. Cái này thằng Chiến nó đưa em về ra mắt, anh đã không thể quên nổi em. Nhưng em là em dâu tương lai của anh nên anh cũng chẳng còn cách nào. Hiện tại mọi chuyện khác rồi nhỉ. Biết thằng Chiến có qua khỏi hay không, có sống được thì chắc gì cũng khỏe mạnh bình thường. 

Rồi Thọ bảo nếu em chấp nhận làm bạn gái anh ta thì anh ta sẽ chu cấp cho em tất cả những thứ em muốn. Còn bảo kể cả Chiến may mắn giữ lại được tính mạng thì chuyện yêu đương chia tay là quá bình thường. Em chia tay Chiến rồi yêu người khác cũng chẳng ai nói được gì. Em với Chiến mới là người yêu chưa phải vợ chồng, dẫu em có yêu Thọ thì cũng không trái với luân thường đạo lý.

Trong hai anh em Chiến thì Thọ giỏi giang và thành đạt hơn em trai mình. Anh ta đúng là một người đàn ông lý tưởng của cánh chị em. Thế nhưng dù em với Chiến có chia tay thì mối quan hệ giữa chúng em vẫn còn ở đó. Trừ khi quá yêu em thì anh ta mới có thể vượt qua được quá khứ ấy của em. Cho nên em đoán chắc anh ta chỉ muốn chơi bời với em để thỏa mãn nhu cầu mà thôi.

Song chuyện đó cũng không quan trọng đối với em cho lắm. Em quan tâm một điều là anh ta hứa chu cấp cho em những thứ em muốn.

Trước tai nạn của Chiến mấy hôm, bố em dưới quê gọi điện lên sầu não bảo mẹ em dạo này yếu lắm. Nhưng bảo bà đi khám thì bà khăng khăng không chịu vì sợ tốn tiền. Bố em sức khỏe mấy năm nay cũng kém đi nhiều. Anh trai em đã cưới vợ và có hẳn ba đứa con, vợ chồng anh chị khó khăn lắm, nuôi được ba đứa con đã đủ mệt nhoài. Lương của em được hơn chục triệu, gọi là tạm lo được cho bản thân cuộc sống trên thành phố. Thật sự nếu em muốn lo cho bố mẹ chu đáo, chỉ với khả năng của bản thân thì gần như là không thể.

Em yêu Chiến là sự thật nhưng quả thật anh không thể cho em được những thứ em muốn. Chưa nói hiện tại anh vẫn nằm đấy chưa biết sống chết. Em chỉ xin nghỉ làm được mấy hôm thôi, nghỉ lâu là mất việc. Em cũng chẳng dư dả, sung sướng gì, chẳng biết có thể cùng anh vượt qua hoạn nạn này hay không.

Nghe xong lời đề nghị của Thọ, nói em không bị lung lay thì là nói dối. Nhưng chẳng lẽ lại nhẫn tâm bỏ rơi Chiến trong hoàn cảnh này ư? Em làm vậy thì có quá đáng lắm không hả các chị? Suy cho cùng thì giữa em với Chiến chưa có gì ràng buộc, em cũng không cần phải có trách nhiệm với anh đúng không?

Theo Quỳnh Chi (ghi) 

Eva/thoidaiplus.giadinh.net.vn

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.