Chán vì cảnh chồng thất nghiệp
Mỗi lần cầm ví đi mua đồ dùng cho con thơ, tự nhủ không nên tiếc tiền, vì con phải dùng đồ tốt, tôi lại cảm thấy gợn gợn trong lòng.
Biết vậy đấy, tự nhủ thế đấy nhưng lại nghĩ đến ngày mai. Ngày mai rồi sẽ ra sao khi mà tiền trong túi cứ cạn dần, chồng thất nghiệp, không đi làm, lấy tiền đâu để lo cho con.
Ngày chuẩn bị sinh, tôi đã lo lắng chuyện sau này không có tiền lo bỉm sữa nên cố gắng động viên chồng lo lắng cho công việc. Vợ không đi làm, một mình chồng gánh trên vai trọng trách nặng nề, thật chẳng dễ chút nào. Tôi sợ, nếu như chồng có thất nghiệp thì sau này, một mình tôi khó lòng lo đủ cho con.
Không ngờ, sau khi ở cữ, chồng tôi mất việc thật. Mỗi ngày anh chẳng làm gì, chỉ ở nhà chăm con còn tôi đi làm. Người đàn ông làm việc nhà là tốt, tôi không chê bai nhưng cũng phải đi làm. Công việc đang tiến triển tốt, tiết kiệm đến mấy cũng chỉ có chút ít, coi như là tiền dành dụm cho con. Nhưng bây giờ, chồng không có thu nhập, một mình tôi lo đủ thứ chi tiêu trong gia đình, từ ăn uống đến vệ sinh, đồ dùng bỉm sữa cho con, biết bao nhiêu cho vừa. Ngày đó lo lắng kinh tế gia đình, dặn chồng đi dặn chồng lại là phải chăm chỉ làm việc, đừng làm phật ý sếp rồi mất việc. Thế mà chồng tính nóng, nổi khùng lên, cãi nhau với cấp trên và mình thiệt, bị cho nghỉ việc. Nghĩ mà buồn trong lòng… Bây giờ thì thảm cảnh thế này đây.

Thế mà chồng tính nóng, nổi khùng lên, cãi nhau với cấp trên và mình thiệt, bị cho nghỉ việc. Nghĩ mà buồn trong lòng… Bây giờ thì thảm cảnh thế này đây. Ảnh minh họa
Bây giờ, một mình tôi gánh vác kinh tế gia đình. Chồng là người chu đáo việc nhà, lúc nào cũng cơm nước tinh tươm, dọn dẹp nhà cửa nhưng điều đó chẳng làm tôi vui. Ước gì chồng có thể vừa kiếm tiền, vừa chăm việc nhà. Lòng tôi buồn lắm, nghĩ mà cảm thấy tủi thân vô cùng.
Lương một tháng được vài triệu, tôi cứ phải vất vả tiết kiệm từng đồng. Tôi lo cho con không có tiền mua thức ăn, đồ dùng nên mọi khoản trong nhà, tôi hạn chế hết, chỉ đầu tư cho con. Tiền mua sắm tôi cũng không dám, nên bao nhiêu năm, tôi vẫn diện nguyên những bộ đồ cũ kĩ trước giờ. Có ai cho quần áo thì tôi mừng lắm, vì đỡ phải mua.
Chồng tôi ở nhà, lúc có việc thì người ta gọi đi làm, lại kiếm tiền công ngày nhưng tiêu pha trong ngày cũng hết. Lúc không có việc thì lại ở nhà chăm con. Bây giờ con lớn, phải cho con đi lớp, bảo chồng đi xin việc nhưng anh cứ ỳ ra. Anh bảo, đời làm thuê nhục nhã, cứ bám gót người khác rồi quỵ lụy người ta, nghĩ chán lắm. Anh phải kiếm cách gì đó làm giàu. Tôi nghĩ, làm giàu kiểu gì được khi mà năng lực mình có hạn, không làm thuê thì làm gì. Làm thuê trước rồi tính sau. Chưa gì đã tính làm giàu trong khi tiền tiêu còn chưa có. Chí lớn nhưng không có kế hoạch, không có tiền vốn thì làm kiểu gì. Tôi chẳng tin chồng mình có khả năng đó.
Nuôi con chưa xong còn nuôi cả chồng, nghĩ mà chán. Mỗi tháng tôi phải đưa cho chồng vài trăm tiêu vặt, còn lại là dành tiền sắm sửa trong nhà. Nói không ngoa chứ có bữa nào mà người nhà lên chơi, tôi méo mặt vì chuẩn bị cơm nước. Có rẻ cũng vài trăm nghìn, tính ra, với người lương vài triệu đồng, tháng phải trả cả tiền nhà, tiền điện nước như tôi thì vài trăm có to không?

Nuôi con chưa xong còn nuôi cả chồng, nghĩ mà chán. Mỗi tháng tôi phải đưa cho chồng vài trăm tiêu vặt, còn lại là dành tiền sắm sửa trong nhà. Ảnh minh họa
Xót xa lắm. Chẳng lẽ tôi lại than ngắn thở dài, trách cứ chồng thì anh sẽ buồn bực mãi không thôi. Sợ anh buồn, anh tủi thì đâm ra tiêu cực. Bao lâu nay, anh nào có nói câu nào không hay với vợ, cũng biết phận mà chăm làm việc nhà, chăm con. Giờ đay nghiến anh, chửi anh vô dụng tôi sợ anh sẽ làm liều chứ không phải vì xấu hổ mà đi kiếm việc. Anh sẽ cho rằng, người vợ như tôi không hiểu tâm ý của chồng.
Bao nhiêu lần về quê, anh đều trốn tránh trách nhiệm, một là vì không có tiền, hai là vì anh ngại họ hàng lại xì xào này kia. Anh bảo tôi thích thì về, anh nhất định không về. Nghĩ mà cũng tội cho chồng. Nhưng mà cứ giấu giếm mãi chuyện đó có được đâu, trốn mãi cũng không xong. Bây giờ, chồng chỉ muốn có công việc tốt nhưng cứ ỷ lại không chịu đi làm, rồi sợ mình không đảm đương được công việc thì nói làm gì. Đàn ông phải xốc vác, năng động, chịu thương chịu khó thì mới được. Đằng này, cứ bảo mình không thể bám gót người khác thì có chán không. Tuy vậy, tôi vẫn động viên chồng, mong anh sớm ngày từ bỏ tư tưởng ấy và vượt qua khó khăn.
Thật ra, chuyện chồng thất nghiệp, vợ kiếm tiền không còn là chuyện hiếm. Thế nên nếu người vợ nào cũng khinh chồng, coi thường chồng, không chịu gánh vác đảm đương gia đình thì gia đình tan nát. Vậy chẳng phải là điều không nên chút nào sao. Nghĩ như vậy nên tôi lại cố gắng cho chồng, lại kiên trì là người vợ đảm, là người mẹ tốt để chồng yên tâm. Lương vài đồng thì tiết kiệm, con chịu khó vậy. Nhưng tôi luôn nhắc nhở chồng, phải chịu khó đi tìm công việc để có thu nhập. Anh cũng bảo thời gian tới sẽ cố gắng, chứ một người chồng mà chỉ biết này kia, không chịu làm ăn thì chán hẳn, chẳng thiết tha gì.
Theo Khám phá
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém
Tâm sự - 2 ngày trướcHè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.
Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Hiện tại, vợ chồng tôi vẫn tôn trọng nhau, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình với gia đình, chỉ có điều, đã không còn cảm xúc đặc biệt với nhau như trước.
Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.
Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ
Tâm sự - 3 ngày trướcKhi người yêu cũ của chồng bất ngờ ly hôn, anh thú nhận chưa từng quên cô ấy và xin tôi cho anh cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình.
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 4 ngày trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...