Chỉ vì một phút nông nổi, tôi đã đánh mất mối tình 8 năm của mình

| Tâm sự

Đang lúc chới với và ngạc nhiên tột độ, anh bước xuống rồi đuổi tôi về bằng được. Anh nói rằng cứ tưởng tôi ngoan hiền lắm nhưng không ngờ lại tệ hại như thế này.

Tôi và anh yêu nhau khi hai đứa còn là sinh viên trong trường Đại học. Trong mắt tôi, anh là người đàn ông chững chạc, thông minh, sâu sắc và chiều chuộng người yêu hết lòng. Khi ra trường, cả hai chúng tôi đều tìm được công việc ổn định với mức thu nhập cao. Anh cũng làm việc cho một công ty nước ngoài như tôi vậy.

Cả hai đứa đều tính tháng 5 này tổ chức làm đám cưới. Chúng tôi đã lên lịch chụp ảnh, khách mời rồi định vị nhà hàng tổ chức. Tuy nhiên ngay giây phút này đây, tôi đang phải đứng trước bờ vực của việc hủy hôn và kết thúc tình yêu suốt thời gian đằng đẵng bên nhau.

Cách đây một tuần, đúng vào ngày kỷ niệm 8 năm yêu nhau, tôi và Bạn trai đã cãi nhau một trận. Hôm ấy, tôi đã mất công đến rất sớm để chuẩn bị mọi thứ cầu kỳ tại một nhà hàng sang trọng. Tôi muốn đây là một bữa tiệc kỷ niệm tự tay chuẩn bị nên đã không báo trước để tạo cho anh bất ngờ.

Vậy mà đã quá 8 giờ tối, vẫn không thấy anh đến. Tôi cố gắng đợi trong khi anh vẫn cứ bảo đang trên đường vì vừa kết thúc một cuộc họp đột xuất. Đợi thêm một tiếng nhưng vẫn chưa thấy anh đến trong khi mọi người ở nhà hàng đều đổ dồn về phía tôi mà ái ngại.

9 giờ 30 phút tối, bạn trai ung dung bước vào nhà hàng rồi cười vô tư như không hề hay biết đến sự chờ đợi của tôi. Anh còn tỏ ra ngạc nhiên tột độ vì không hiểu hôm nay là ngày gì mà tôi lại sửa soạn trọng đại vậy. Tôi hoàn toàn sốc trước thái độ hờ hững và vô tình của bạn trai. Ngay cả ngày kỷ niệm yêu nhau anh cũng không nhớ.

Chính vì những lời nói và thái độ quá vô tình của anh đã khiến tôi tức giận vô cùng. (Ảnh minh họa)

Khi tôi nói ra thì anh mới ngớ người bảo rằng anh quên mất. Sau đó, anh còn nói tôi bày vẻ cầu kỳ vì sắp lấy nhau thì không cần tổ chức kỷ niệm làm gì cho tốn kém. Anh nói nên dành khoản tiền tổ chức này để chuẩn bị đám cưới thì hơn.

Tôi thật sự không ngờ bạn trai lại tỏ thái độ như vậy. Anh đã đến trễ thì ít nhất cũng nên nói xin lỗi tôi một tiếng. Sau đó, ngồi vào bàn tiệc để vui vẻ trò chuyện ôn lại kỷ niệm chứ! Dù sao tôi cũng mất cả buổi chuẩn bị cho buổi kỷ niệm .

Chính vì những lời nói và thái độ quá vô tình của anh đã khiến tôi tức giận vô cùng. Tôi đã cãi lại với anh rồi sau đó, bỏ mặc anh và ra về. Buổi tiệc kỷ niệm kết thúc trong tiếng khóc buồn bã.

Hai ngày sau, tôi có đi dự đám cưới của một cô đồng nghiệp. Vì chán nản chuyện tình cảm và thất vọng về bạn trai nên hôm đó, tôi đã uống mấy ly bia. Tôi tửu lượng tôi không cao nên chỉ vài ly thì đầu óc đã choáng váng. Nhạc bật lên, mấy người bạn kêu tôi lên nhảy để mau tỉnh và cũng quên đi chuyện buồn. Tôi đã nghe theo và đứng lên sân khấu nhún nhảy cùng đám bạn.

Trong lúc nhảy, có một người đàn ông đã có vợ lên nhảy bên cạnh tôi sau đó, gã còn dìu tôi về tận bàn. Vì quá mệt nên tôi cũng tựa vai vào người gã để gã dìu. Sau đó, tôi xin phép về trước vì hơi mệt trong người. Tôi không ngờ tối hôm ấy, anh đã nhắn tin bảo muốn hủy đám cưới với tôi.

Tôi thực sự rất buồn vì chỉ một phút nông nổi nhất thời mà tôi đang phải đứng trước nguy cơ bị hủy hôn. (Ảnh minh họa)

Lúc đầu, tôi cứ nghĩ anh trách tôi chuyện hôm ở nhà hàng đã hành động thái quá khi nói nặng lời với anh. Giờ khiến anh tức giận nên quyết định vậy. Nhưng không ngờ sau tin nhắn ấy, tôi đã tức tốc đến nhà anh và bị ngay cả mẹ anh cấm cản. Bà gọi tôi là con mất nết, ăn chơi đua đòi và sống quá phóng khoáng. Bà bảo không thể chấp nhận một cô con dâu ăn chơi sa đọa như tôi được.

Đang lúc chới với và ngạc nhiên tột độ, anh bước xuống rồi đuổi tôi về bằng được. Anh nói rằng lúc chiều, mẹ anh cũng có mặt trong đám cưới bạn tôi và đã chứng kiến tất cả. Anh còn bảo tôi rằng bao lâu nay, cứ tưởng tôi ngoan hiền lắm nhưng không ngờ lại tệ hại như thế này. Anh không thể rước một người con gái bê tha như tôi về làm vợ được.

Mặc cho tôi nói cạn lời xin lỗi mẹ anh và anh rằng đó chỉ là một phút nông nổi mất kiểm soát chứ thật tình tôi không phải là người như vậy. Với lại tôi có uống vài ly rồi lên nhảy nhót với bạn là để quên đi chuyện buồn hôm trước, cãi nhau với anh thôi. Vậy mà anh và mẹ anh đều gạt đi rồi nhất mực không nghe để đuổi tôi về.

Đã mấy ngày trôi qua, tôi liên tục gọi điện rồi đến nhà thanh minh mọi chuyện nhưng đáp lại sự tận tình của tôi vẫn là thái độ hờ hững và chối từ của cả nhà bạn trai. Tôi thực sự rất buồn vì chỉ một phút nông nổi nhất thời mà tôi đang phải đứng trước nguy cơ bị hủy hôn và kết thúc mối tình đẹp suốt 8 năm gắn bó. Tôi biết phải làm gì lúc này? Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên

Theo Một Thế Giới

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.