Choáng váng phát hiện người yêu phó mặc mẹ già yếu cho “ô-sin váy ngắn”
GiadinhNet - Tôi đến đúng giờ chị ô-sin cho bà ăn cơm. Một bát cơm nháo nhào, có miếng trứng, trộn canh sột sệt. Tôi hỏi, chị ta bảo đó là mẹ anh Nam. Tôi sững sờ và không tin nổi mắt mình.
Nhà nghèo, lực học lại rất bình thường nên tôi đành lỗi hẹn với cánh cửa trường đại học. Hết lớp 12, tôi đã làm rất nhiều việc kiếm sống.
Nhờ có chút hình thức, nhiều người đàn ông ngấp nghé, sẵn sàng “bao” tôi. Họ đều muốn lấy tôi làm vợ chứ không chơi bời lăng nhăng. Tôi hiểu rõ vậy nhưng tất cả những người đó đều giống nhau: Chẳng cần biết tôi có yêu lại không, chỉ cần nghĩ có nhiều tiền là sẽ chinh phục được cô gái nghèo. Trong số họ cũng có người không đến nỗi nào, nhưng tôi cảm thấy mình bị coi thường nên quyết không chấp nhận ai.
Giữa lúc đó, tôi được nhận vào làm việc tại một cơ quan nhà nước do chính người đứng đầu tuyển dụng. Nhiệm vụ của tôi chỉ là giúp thủ trưởng tiếp khách, trực điện thoại, thỉnh thoảng Giám đốc yêu cầu việc gì thì đáp ứng. Công việc không cần bằng đại học, chỉ cần chút khéo léo trong xứng xử và có hình thức. Hôm đến dự tuyển, tôi gặp chừng dăm bảy bạn nữ nữa, cũng trạc tuổi tôi. Cứ tưởng phải trả lời nhiều câu hỏi hoặc sát hạch gì ghê gớm, hoá ra chỉ có hai người là Giám đốc và chánh văn phòng hỏi mỗi người vài câu. Mấy bạn kia đều tốt nghiệp đại học, đều thạo tiếng Anh và vi tính. Còn tôi thì không. Sau chừng 15 phút như vậy, các ứng viên khác ra về, riêng tôi được vị chánh văn phòng mời ở lại, nói là sẽ hướng dẫn thêm cho tôi vài chi tiết cho đủ thủ tục giấy tờ. Với nhạy cảm bản thân, tôi biết mình đã “trúng”, mà may mắn này không đến với các bạn kia. Quả đúng như vậy.
- Em tuy chưa có bằng đại học, lại chưa biết tiếng Anh, vi tính chưa thạo, nhưng bù lại giao tiếp tốt, ngoại hình đạt yêu cầu, dễ gây thiện cảm với đối tượng tiếp xúc. Cơ quan sẽ nhận em. Sau này, nếu công tác tốt, sẽ được giữ lâu dài, được đi học tại chức tiếng Anh, vi tính bằng tiền của cơ quan. Lương bước đầu là 3 triệu đồng/tháng. Ít đấy, nhưng sẽ có việc làm thêm, cũng được chừng ấy nữa, tạm đủ, rồi sẽ dần dần...
Vị Giám đốc nói rất thẳng thắn, rành rọt với tôi như vậy. Tôi thích phong cách của anh. Chừng 40 tuổi, lại điển trai, nói tiếng Anh rất giỏi, trông đầy vẻ lãng mạn, ga-lăng. Anh còn dặn tôi nhiều điều mà bình thường, con gái chúng tôi rất hay tự ái, nhưng ở bối cảnh này, lại thích và thấy hay hay. Ví dụ anh dặn: “Con gái mới vào cơ quan phải biết ý tứ, nói năng chừng mực, tránh vô duyên. Em cần ăn mặc đẹp hơn. Thế này là quá xuềnh xoàng, không hợp ở đây. Có việc làm thì phải đầu tư thôi, chịu khó bỏ ra vài triệu, sau này kéo lại”. Tôi chăm chú nghe sếp phán, thấy anh thật cuốn hút bởi một phong cách rất đàn ông. Càng ấn tượng hơn trước câu nói cuối cùng khi tôi ra về của anh: “Em hãy nhớ: Người đẹp vì lụa. Em chớ chủ quan thấy mình xinh đẹp mà lơ là ăn mặc. Em vừa có dáng lại vừa có nét, chỉ cần quan tâm hơn một chút là nổi trội ngay thôi”.
Thế là lời nhận xét của người sếp đẹp trai, tài giỏi cứ ám ảnh tôi hoài, đã trở thành ngọn lửa đốt cháy nhiệt tình khiến tôi lao vào công việc, tận tuỵ hết mình, được mọi người ghi nhận, quý mến. Tôi càng sung sướng, tưởng như trong mơ và không tin đó là sự thật khi chỉ mấy tháng sau, Nam – tên anh Giám đốc - đã bộc lộ tình yêu với tôi. Anh tâm sự là lấy vợ cách đây 6,7 năm, nhưng do không chịu được sự quá bận bịu của anh nên đã đến với người đàn ông khác. Hiện anh đang sống một mình với mẹ già và thuê một ô-sin giúp việc. Anh nói đã yêu tôi ngay từ phút gặp gỡ đầu tiên do thấy tôi dịu dàng, nói chuyện có duyên. Không chút dè dặt, anh nói: “Em hoàn chỉnh cả về tính nết lẫn nhan sắc, anh rất mê”.
Khỏi phải kể tôi đón nhận hạnh phúc như thế nào vì thực sự tôi cũng có ấn tượng thú vị về anh ngay từ phút đầu. Thế là chúng tôi chính thức yêu nhau, công khai, đàng hoàng. Cơ quan có nhiều người vun vào. Dĩ nhiên cũng có không ít lời đàm tiếu. Nhưng chúng tôi không bận tâm vì quan hệ hợp pháp và điều quan trọng là cả hai đều yêu nhau.
Là thủ trưởng, Nam có một quy định: Không tiếp ai ở nhà riêng. Mọi việc đều gặp gỡ, giải quyết ở cơ quan. Anh cấm chuyện lui tới quà cáp, biếu xén và nói thẳng là nếu ai vi phạm sẽ bị khiển trách. Tôi càng quý trọng tính cách này của anh. Ngay cả với tôi – vợ tương lai của anh – Nam cũng nói : “Sau này sẽ hay, còn bây giờ em cũng phải tuân thủ như mọi người. Chúng ta thiếu gì chỗ gặp nhau mà phải ở nhà”. Tôi hoàn toàn thông cảm và yên tâm với quyết định của anh.
Chúng tôi đã yêu nhau say đắm, tưởng như trên đời này chẳng còn cặp tình nhân nào hơn thế. Cả một tuần giao lưu công việc như tất cả mọi nhân viên, chỉ cuối tuần mới đi chơi ở những nơi danh thắng. Những lần như thế, anh đều tự lái xe. Mới yêu nhau chưa lâu mà tất cả những nơi du lịch, nghỉ mát ở ngoài Bắc, anh đều đưa tôi đến hết. Anh hứa hẹn năm nay sẽ nghỉ phép để đưa tôi đi miền Nam chơi. Với tôi như vậy đã là quá hạnh phúc, mãn nguyện lắm.

Ảnh minh họa
Lẽ ra đám cưới của chúng tôi đã diễn ra nếu không có một lần... Hôm ấy, Nam nói là có việc phải ở nhà. Ai có gì thật đặc biệt thì gọi điện. Do công việc, tôi buộc phải tới nhà gặp anh trực tiếp chứ không thể nói qua điện thoại. Tôi nghĩ sắp làm vợ anh nên việc đến nhà chắc anh sẽ không nói gì. Khi đến nhà anh, tôi khám phá ra một sự thật : Lúc người ô-sin ra mở cửa, tôi thấy đó là một người phụ nữ chừng ngoài 30 tuổi, đẫy đà, mặc áo hai dây, hở vai, trễ ngực. Tôi chỉ nhận ra chị ta là ô-sin khi cất lời, nói tiếng Thanh Hóa và ngọng. Chị ta nói anh Nam đang ngủ trên nhà. Lúc đó khoảng 10h sáng. Vào đến nhà, tôi để ý gần cầu thang có căn phòng rộng chừng 6 mét vuông, kê một cái giường đơn nhỏ, đang có một bà già nằm co quắp, nhưng đó là cầu thang phía trong, sẽ rất ít người để ý vì khách lên tầng thì đi cầu thang ngoài sân. Tôi đến đúng giờ chị ô-sin cho bà ăn cơm. Một bát cơm nháo nhào, có miếng trứng, trộn canh sột sệt. Tôi hỏi, chị ta bảo đó là mẹ anh Nam. Tôi sững sờ và không tin nổi mắt mình. Chị ta nói là mọi việc cho cụ ăn uống đều do chị ta làm, còn Nam thì không bao giờ hỏi han, phó mặc tất cả, miễn đừng để cụ chết đói. Bà cụ năm nay đã ngoài 80, nhưng tôi tiến lại chào đã không thể nhận ra vì mắt lòa và tai nghễnh ngãng.
Thưa các anh chị! Tôi hoàn toàn sụp đổ về thần tượng của mình. Một người đàn ông có quyền lực, ngời ngời văn minh thế kia mà nỡ đối xử với mẹ ruột như vậy sao? Lại nữa: Cái chị giúp việc kia là kiểu gì vậy? Ở trong cùng một nhà có hai người khác giới không phải vợ chồng mà chị ta mặc áo hai dây, váy ngắn cũn cỡn là sao? Tôi linh cảm thấy điều gì đó rất ghê tởm hoàn toàn có thể diễn ra trong ngôi nhà sang trọng kia liên quan đến người chồng tương lai của mình. Phải chăng, Nam đã biến người giúp việc thành phương tiện để giải khuây? Người thì cần tiền công, kẻ thì cần...
Sau lần ấy, tôi quyết định chấm dứt tình yêu với Nam và sẽ nói thẳng ý nghĩ của mình. Nếu anh “trù” mà đuổi việc, tôi cũng chấp nhận. Từ chỗ rất yêu, tôi thấy rùng mình, ghê sợ người đàn ông kia. Tôi quyết định vậy, theo các anh chị, có vội vàng và “tàn nhẫn” với Nam không, bởi anh rất yêu tôi, nếu biết bị đoạn tình sẽ rất đau khổ?
Nguyễn Kiều Nga (Quận Lê Chân – Hải Phòng)
Nhà văn – Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Đình San
Bạn quyết định như vậy là cần thiết. Một người như Nam sẽ không “đau khổ” như bạn nghĩ đâu. Nếu linh cảm của bạn là đúng - mà chúng tôi cũng tin như vậy - thì trong lúc yêu bạn, anh ta vẫn... với chị ô-sin kia. Hơn nữa, một đứa con thành đạt, có học thức, địa vị xã hội mà đối xử với mẹ ruột như vậy thì không còn là con người nữa rồi. Chúc bạn nhanh chóng “xa chạy, cao bay” thành công, an toàn.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.