Chồng bỏ nhà đi giữa ngày Tết chỉ vì quá cuồng tín
GiadinhNet - Em trai anh đến nhà chúng em dọn đồ. Hai anh em chở đồ đi từ hôm 28 Tết đến nay không về.
Em sinh năm 1985, chồng em sinh năm 1987. Chúng em yêu nhau rồi tiến đến hôn nhân cách đây 3 năm. Hiện tại, công việc làm ăn của vợ chồng em ổn định. Em là giảng viên, chồng em là kĩ sư. Chúng em đang khao khát có con. Gần 2 năm sau khi kết hôn, cuộc sống vợ chồng đang ấm êm, hạnh phúc, bỗng dưng, chồng em ăn chay trường. Chồng bảo ăn chay trường cầu nguyện có con, không sát sinh, tốt cho sức khoẻ.
Em và gia đình hai bên khuyên ngăn. Vì mọi người nghĩ rằng, thanh niên ăn chay trường gặp nhiều bất tiện, sống khép kín và càng khó có con hơn. Sau khi khuyên ngăn không được, tuy công việc buôn bán vất vả nhưng mỗi bữa cơm mẹ đẻ em vẫn cố gắng nấu những món ăn chay cho chồng em. Thời điểm đó chúng em ở nhà ba mẹ em.
Ăn chay trường một thời gian thì chồng em ngày càng tín ngưỡng cao độ. Anh ấy rất mến những người ăn chay trường, những người mở cửa hàng cơm chay, đồ ăn chay và các cửa hàng bán các ấn phẩm phật giáo. Những người đó nói gì anh cũng nghe. Tuy anh không phải là người nhiều chuyện nhưng từ lúc theo đạo tràng, chuyện gì khúc mắc trong nhà anh cũng nói cho mấy người đó biết. Anh ấy thường mang chủ đề liên quan đến ăn chay trường và phật giáo ra nói chuyện với nhiều người. Có lúc, anh ấy còn phô tô rất nhiều sách Phật giáo bảo em đi tặng sếp em nhưng em không làm.

Từ lúc ăn chay trường, anh chỉ tụ tập những người trong đạo tràng - những người cùng ăn chay trường, tụng kinh, niệm phật tại nhà như anh. Anh không về quê đám giỗ ông bà, tổ tiên vì anh bảo rằng: anh không chịu được, không ngửi được đồ cúng mặn. Anh và em trai anh còn đề ra nhiều điều rất phi lý: không đến những nhà ăn mặn, không chơi với người ăn mặn (vì không phải là đồng bọn của anh), không chở người ăn mặn (kể cả bà ngoại anh, má anh, vợ anh).
Càng ngày anh ấy càng tín ngưỡng cao độ. Anh đưa người thân trong nhà (mẹ anh, em, em anh), đồng nghiệp thân thiết,… đến gặp những người trong đạo tràng, đến các nơi có điện thờ lớn, có người mà anh và mọi người trong đạo tràng gọi là Thầy để dụ mọi người ăn chay trường, tụng kinh, niệm Phật. Anh và những người trong đạo tràng của anh gọi người đó là Thầy nhưng em thấy người đó không xứng đáng là “Thầy”. Vì nếu là Thầy thì không thể: sau khi khuyên em ăn chay trường mà thấy em có vẻ không đồng ý thì quay 180 độ sang trù dập em, thầy mà nhận tiền triệu của đạo tràng khi thành viên trong đạo tràng đến tâm sự, nhờ gỡ rối, thầy mà phát ngôn ra lời lẽ chửi bới,....
Anh dụ hai đứa em ruột của anh ăn chay trường. Nhiều lần anh dụ em và mẹ ruột anh ăn chay trường nhưng không được. Đến tháng 9/2016 biết dẫn em đi nhiều “thầy” vẫn không thuyết phục được em ăn chay trường nên anh bỏ nhà đi, ép em ăn chay trường thì anh mới quay về. Anh bỏ nhà đi 4 tuần. Nói bỏ nhà đi thì hơi to tát, nói đúng ra là anh ở nhà cậu ruột của anh, cuối tuần, vợ chồng em vẫn gặp nhau, đi chơi. Công việc của vợ chồng em vẫn duy trì bình thường. Lúc ấy, nói cho đúng, ngoài vụ sùng đạo thì đối với em, chồng như thế là quá được, quá tốt với em. Vì thế, em nhường nhịn, đồng ý ăn chay trường để chồng về.
Đối với người không tự nguyện ăn chay trường thì việc ăn chay trường là điều vô cùng khó. Với em, cụm từ “ăn chay trường” là điều quá sức phi lý, quá khó, em sờ sợ, ngài ngại những người ăn chay trường. Trong thời gian ăn chay trường cùng chồng, về sức khoẻ, em nhận thấy sức khoẻ của em không đảm bảo do thời gian và cường độ làm việc của em rất nhiều và công việc rất căng thẳng. Em dạy và làm việc trên trường cả ngày, về đến nhà, đôi lúc chưa kịp ăn thì em phải dạy ở nhà từ chiều đến 9 giờ tối, rồi em phải soạn bài đến khuya. Thỉnh thoảng, trong lúc đứng lớp dạy em bị choáng váng, chóng mặt, em phải vịn vào bàn giáo viên vì suýt ngã.
Em không thích ăn chay trường mà lại bị ép. Ngoài ra, do em đã làm việc căng thẳng mà đến bữa ăn em chẳng còn hứng thú, ăn cho qua bữa, ăn toàn những món em không thích, quá ớn, quá ngán. Nhiều lúc, nhìn những món chay, phải ăn chay trường trong một thời gian dài, em cảm thấy như cực hình. Về tinh thần, khi bị ép ăn chay trường, em gần như không thể đi đám cưới, tiệc tùng, liên hoan... Vì những buổi tiệc ấy hầu hết dọn đồ mặn. Đám giỗ hai bên nội ngoại, lúc đầu chồng em bảo, nếu giỗ mặn thì không về. Sau đó, em khuyên bảo chồng, chồng đồng ý cho em về nhưng em không được ăn mặn, không được nấu đồ mặn cúng, không được bưng đồ mặn cúng,… Bạn bè, đồng nghiệp, người thân mời đám cưới, đầy tháng, nhà mới, em chỉ gửi tiền mừng, em không đi được. Tiệc tùng, liên hoan trên cơ quan: em tránh né. Ngày hội đại đoàn kết, tiệc tùng ở tổ dân phố: em phải đóng góp nhưng không tham gia được. Bạn bè hội họp em cũng tránh né vì không dùng đồ ăn mặn được. Lâu ngày, em thấy mình sống quá khép kín, như tách khỏi thế giới. Em cảm thấy tuyệt vọng vì sống như thế quá buồn, em không bao giờ nghĩ rằng: Em chỉ mong ước được sống như con người bình thường mà không được.
Là người trưởng thành, đặc biệt là đối với giới trẻ như vợ chồng em, ngoài công việc, chúng ta còn có người thân, ông bà, tổ tiên, còn có mối quan hệ với bạn bè, đồng nghiệp, quan hệ làm ăn. Sống mà chỉ biết đi làm, về nhà đóng cửa, tụng kinh, niệm phật: em thấy như thế không phải là sống. Như thế là một cực hình đối với em. Sau 4 tháng ăn chay trường cùng chồng, em không thể chịu nổi. Em báo với chồng: em còn trẻ, em còn công việc và sự nghiệp, em không thể ăn chay trường và sống tách biệt với mọi người, với bà con họ hàng hai bên, với ông bà tổ tiên, sống tách biệt với thế giới như thế được. Thế là em ăn bình thường như mọi người (ăn mặn). Tuy ăn mặn nhưng em cũng nhường nhịn chồng: những lúc chồng ở nhà, em nấu chay và ăn chay cùng chồng, chỉ có ăn mặn ở ngoài. Nhưng chồng không chịu, ép em ăn chay 100%, còn nói điều hết sức phi lý: “anh mà phát hiện em ăn mặn thì như việc em ngoại tình vậy”.
Cần nói thêm rằng, anh cũng dụ em gái anh-đã có chồng: ăn chay trường. Lúc đầu, em ấy ép chồng cùng ăn chay trường bằng cách bỏ đi- giống y như anh. Chồng em ấy bỏ mặc, cuối cùng em ấy phải năn nỉ, xin lỗi, chồng em ấy cho về và chồng em ấy bắt buộc em ấy phải ăn mặn bình thường nếu không thì đường ai nấy đi.
Từ lúc em ăn mặn, chồng bực mình, khó chịu. Khi đó, lịch làm việc và sinh hoạt của chồng là: chồng đi làm về là đi thẳng vào bàn thờ tụng kinh niệm phật và ngủ ở phòng thờ đến sáng. Sáng dậy, tụng kinh niệm phật xong chồng đi làm. Chồng không san sẻ giúp em việc nhà. Việc nhỏ, việc lớn trong nhà: chồng không quan tâm. Đến nỗi những ngày giáp Tết, ngoài giờ làm, chồng tụ tập đạo tràng chứ không về nhà dọn dẹp, chuẩn bị đón Tết. 27, 28 tháng chạp cũng tụng kinh, niệm phật không giúp vợ một tay. Em chịu không nổi, mời chồng ra nói chuyện thì chồng dọn đồ đi. Anh bảo: "Vợ ăn chay trường cùng chồng thì chồng mới quay về". Thế là, em trai anh đến nhà chúng em dọn đồ. Hai anh em chở đồ đi từ hôm 28 Tết đến nay không về.
Mọi người cứ hình dung rằng: Tết nhất là khoảng thời gian thiêng liêng, khoảng thời gian đoàn tụ, sum họp, anh bỏ nhà đi thì sẽ về quê anh: nơi có ông bà, tổ tiên, bà ngoại và mẹ anh. Nhưng không, hai anh em trai bỏ đi và Tết nhất cũng không về quê. Chiều 30 Tết khi mọi người tất bật chuẩn bị đón Tết, xe cộ đông đúc, vậy mà em đi tìm chồng, đến khu vực đạo tràng ở, tụ tập cũng không có. Tết nhất, vậy mà người chồng - người đàn ông trụ cột trong gia đình - bỏ nhà đi, không về quê. Em rất đau lòng.
Chồng được ăn học đàng hoàng, là người hiểu biết, nhưng hiện giờ đức tin trong chồng em quá lớn, anh ấy quá cuồng tín. Chồng ép em ăn chay trường 100% cùng chồng thì chồng mới quay về nhưng em không thể ăn chay trường, sống khép kín, sống tách biệt với thế giới như thế được. Rất mong các anh chị cho em giải pháp, cho em lời khuyên để chồng em hiểu, thoát khỏi cuồng tín và quay về. Em xin chân thành cảm ơn.
Cô bé giấu tên
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém
Tâm sự - 1 ngày trướcHè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.
Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Hiện tại, vợ chồng tôi vẫn tôn trọng nhau, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình với gia đình, chỉ có điều, đã không còn cảm xúc đặc biệt với nhau như trước.
Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.
Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi người yêu cũ của chồng bất ngờ ly hôn, anh thú nhận chưa từng quên cô ấy và xin tôi cho anh cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình.
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 4 ngày trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...