Chồng ngoại tình: Tôi sẽ không làm gì cả...
Có chăng, điều duy nhất tôi làm là để cho anh ấy và chính bản thân tôi có những ngày bình yên.
Tôi đặc biệt không thích mấy câu chuyện nhảm của những người đàn bà nóng nảy và tự phụ, họ tô vẽ chiến thắng của những người vợ với nhân tình của chồng một cách hống hách, hả hê. Nào là chứng minh cho chồng thấy cái cô ả ấy chẳng hay ho gì. Nào là quát mắng, nào là đánh ghen, nào là ngấm ngầm phá bĩnh…
Nếu những gì những người phụ nữ chua ngoa ấy nói ra là đúng, là hay và là thực tế thì chắc đã không có nhiều giọt nước mắt đau đớn của những người phụ nữ bị chồng mình phụ bạc rơi nhiều đến thế. “Lấy lại chồng” không phải là câu chuyện làm bánh, kiểu cứ lên mạng chia sẻ kinh nghiệm, công thức là xong được. Đó là câu chuyện của số phận, của sự xếp đặt ngẫu nhiên, tình cờ, của những nhân duyên lạ lùng vô lý.
Tôi nghĩ rằng, nếu chồng tôi ngoại tình thì cách duy nhất tôi làm là để cho cả mình và anh ấy được yên. Tôi làm sao có gan mà chửi mắng chồng mình? Có chăng, tôi văng tục hay cằn nhằn cũng không làm cho anh nể sợ. Tôi làm sao mà đủ sức thay đổi mình đột ngột?.
Kiểu như tôi vừa sinh con xong, làm sao những bộ quần áo size XL trở về size S, size M như hồi tán tỉnh? Làm sao để những vết rạn da bùng nhùng quanh bụng quanh lưng được trở về mơn mởn, mịn màng? Làm sao để anh lạ lẫm về tôi, anh khát thèm tôi, anh mất ngủ vì vài lời hờn dỗi của tôi như thuở ban đầu?
Các chị có thể chia sẻ nhiều cách để làm điều ấy nhưng nó không thể là một phép màu hiện ra tức khắc. Nó lại còn lộ liễu, nó lại còn ngô nghê, nó lại còn tố cáo cho cả thế giới hiểu ra ta đang làm mọi cách để chồng ta ở lại. Nó khiến ta đau đớn ê chề. “Đau đớn ê chề” mới chính là cái chắc chắn sẽ trở về với ta, chứ chồng thì chưa ai biết trước là có về hay không...
Như tôi nói đấy, cách duy nhất tôi làm, là để cho cả mình và anh ấy được yên! Làm sao tôi đủ sức để tìm gặp nhân tình của anh? Làm sao tôi đủ sức chứng tỏ mình sâu sắc, nhân văn, trong khi cô nhân tình ấy đang được anh chú ý? Như việc anh cố tình thổi tắt đi ngọn nến của tôi và kiên quyết che chắn cho ngọn nến của cô nhân tình tỏa sáng thì tôi lấy gì khẳng định rằng tôi đủ sức tỏa sáng nhiều hơn và ấm áp hơn?
Như việc người ta kiên quyết gieo trồng cái cây mới mẻ và cắt bỏ đi cái mầm cây cũ, tôi lấy gì chứng minh cây của mình ra trái ngọt lành hơn? Tôi không biết phải làm sao để gài bẫy cô nhân tình, không biết làm sao để chứng minh mình đúng, không hiểu điều gì đã kéo anh đi, mà có thể chẳng điều gì cả, thì tôi biết bám víu vào đâu để kéo anh về?
Đau đớn khi ấy sẽ là có thật. Hờn ghen khi ấy là điều hiển nhiên. Những nỗi căm giận muốn trút xuống ai đó là điều không tránh khỏi trên đời. Nhưng tôi sẽ để cả mình và anh ấy được yên. Tôi không nói dối, không định tô vẽ cho mình trở nên đẹp đẽ hay cao thượng. Tôi sẽ chẳng làm gì đâu!
Ai đó lại bảo tôi chẳng cần giữ làm gì? Như cách họ hất toẹt chồng về phía nhân tình. Ai đó quyết định để anh đi thật xa, họ hắt hủi nhiều hơn bởi họ nghĩ anh là điều đã mất. Thế nào là mất, là còn? Là cái mầm cây rồi có thể mọc lên, là ngọn nến đã đến hồi cạn kiệt vẫn còn hơi nóng. Sao ta cứ nhất định giằng co phân định được mất hơn thua làm gì?
Tôi chỉ muốn để anh và cả tôi đều được yên bình. Bởi người đến với ta là duyên, người ở lại với ta là phận. Anh có thể ra đi chẳng bởi một điều gì, cũng có thể chỉ vì lầm lạc. Tôi có đau đớn cũng chỉ để cho mình yên lặng, để ngày hong khô vết sẹo đời mình. Tôi không dại làm người tự phụ, tuyên bố những điều to tát vĩ cuồng. Tôi cũng chẳng dại làm người níu kéo, tự nặn mình theo cái khuôn dáng tôi vẫn tưởng là anh thích thế. Nhưng cũng không dại gì đẩy anh ra xa mình hơn.
Tôi chỉ bình an giữ khoảng cách thôi, để anh thấy lại những gì đã có, để anh thấm lại hơi ấm ngọn đèn, để anh cảm nhận những gì đã có lúc tuột tay anh đánh rơi đi.
Làm sao mà tôi biết anh có trở về hay không? Chuyện ấy số phận cho ta một câu trả lời bí mật nhiều suy đoán. Nhưng tôi biết chính xác là tôi không trở về. Có nghĩa là tôi sẽ đi qua. Đi qua đau đớn, đi qua đơn độc, đi qua dằn vặt tự hỏi mình vì sao. Qua hết, để lại là một tôi thanh thản...
Tôi sẽ để cho mình bình yên. Bởi tôi biết, chuyện anh có về hay không, không quan trọng bằng chuyện đến bao giờ thì tôi sẽ đi qua chuyện này…
Theo Congluan.vn
Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng
Tâm sự - 5 giờ trướcTôi nghĩ sẽ có phản ứng gay gắt, hoặc ít nhất là sự khó chịu. Nhưng điều xảy ra lại khiến tôi không kịp chuẩn bị.
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cãi vã với con dâu, tôi tìm ra cách sống để tuổi già an yên, dễ thở hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sống cùng con trai một thời gian, tôi dần nhận ra rằng điểm tựa vững chắc nhất tuổi già không phải là con cái, mà chính là sự chủ động của bản thân.
Về quê họp lớp sau nhiều năm, lớp trưởng nói 1 câu khiến tôi rời bàn tiệc và chặn cả nhóm lớp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp đáng lẽ là nơi để nối lại những ký ức đẹp, nhưng đôi khi lại trở thành khoảnh khắc khiến người ta nhận ra những đổi thay khó chấp nhận.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
Vừa nghỉ hưu là quyết định ly hôn: Tôi không hề hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người chọn sống an phận bên gia đình, nhưng với dì Dương, đây lại là thời điểm để thay đổi.
Tưởng con mua nhà tặng để báo hiếu lúc tuổi già, lên ở rồi vợ chồng tôi mới cảm thấy mình như osin
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ được con mua nhà trên thành phố là niềm hạnh phúc tuổi già. Nhưng sau 1 năm sống cùng con cháu, vợ chồng tôi quyết định quay về quê vì nhận ra sự thật khiến nhiều người giật mình.
Nghỉ hưu, tôi rời nhà chồng để chăm mẹ ruột: Chồng đến tận nơi đòi ly hôn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa lâu, tôi thu dọn hành lý về quê chăm sóc mẹ ruột. Khi chồng tuyên bố ly hôn, tôi nhận ra có lẽ nghỉ hưu chính là thời điểm tôi đủ dũng khí để thay đổi cuộc đời.
Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 74, sống một mình suốt nhiều năm, từng sợ nhất là ngã xuống không ai hay, cụ ông trong câu chuyện đã tìm được cách “dưỡng già” vừa ấm áp, vừa ít tốn kém. Không phải con cái, không phải bảo mẫu hay viện dưỡng lão, mà chính tình làng nghĩa xóm – những điều tưởng chừng giản dị – lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.