Chồng thất nghiệp, tôi phải làm 3 việc cùng lúc để gánh vác gia đình, thế nhưng mẹ chồng thường xuyên "động viên" mua nhà
Chỉ là tôi thấy thương chồng mình, tôi là phụ nữ còn thấy áp lực trước những câu hỏi về nhà cửa thì 1 người đàn ông từng rất thành công như anh sẽ cảm thấy thế nào đây?
Mỗi sáng tỉnh giấc, tôi thường nằm im vài giây trước khi bật dậy, như để chuẩn bị tinh thần cho một ngày dài phía trước.
Cái mệt mỏi đã ăn sâu vào từng khớp xương, nhưng tôi không được phép than thở, bởi nếu tôi ngã, cả nhà sẽ đổ theo.
Chồng tôi mất việc đã được ba tháng. Anh vốn là trụ cột, giờ đành ngồi nhà gửi hồ sơ đi khắp nơi, mặt mày u ám mỗi khi nhìn thấy tôi đi làm về muộn với đôi mắt thâm quầng.
Tôi biết anh tủi thân, biết anh day dứt vì không thể giúp vợ, nhưng tôi chẳng dám động viên nhiều, sợ anh hiểu nhầm thành sự thương hại.
Thế là tôi cắn răng, nhận thêm việc, làm ca đêm, bán thêm hàng online vào ngày nghỉ, tự mình đi giao để kiếm thêm mấy đồng tiền ship bất chấp cái nóng như đổ lửa hay những cơn mưa rào bất chợt.
Nhưng áp lực lớn nhất lại không đến từ công việc hay tiền bạc, thật ra khi rơi vào hoàn cảnh thì tôi mới thấy, phụ nữ không ngại khó ngại khổ về mặt thể xác đâu, họ chỉ không chịu nổi khi tinh thần kiệt quệ.
Chồng tôi là người tốt, lúc anh chưa gặp biến cố thì chẳng bao giờ để tôi phải vất vả. Giờ anh vẫn hỗ trợ tôi rất nhiều nhưng tôi thì muốn anh tập trung vào việc tìm kiếm công việc mới hơn. Đàn ông mà, họ cần sự nghiệp trong tay.
Áp lực mà tôi đang phải chịu đựng lại là từ chính những lần điện thoại của mẹ chồng. Bà gọi đều đặn mỗi tuần, giọng bùi ngùi: "Hai đứa giờ ra sao rồi? Cố gắng dành dụm mua cái nhà đi con, thuê nhà mãi thế này không ổn đâu. Người ta bằng tuổi con còn sắm được nhà phố, xe hơi…"
Ban đầu tôi cũng nghĩ đơn giản là bà động viên, nhưng khi vấn đề này liên tục được nhắc đi nhắc lại nhiều lần thì tôi dần hiểu ra rằng cái gọi là động viên này thực chất chính là yêu cầu, mong muốn mà bà áp đặt lên vai vợ chồng tôi.
Tôi cười gượng, nói vài câu cho qua, nhưng trong lòng như có lửa đốt. Tôi muốn hét lên rằng: "Mẹ có biết tháng này tiền học của cháu không đủ không? Có biết vợ chồng con đang ăn cháo cầm hơi để dành tiền mua sữa cho cháu không?"...
Nhưng tôi im lặng, bởi tôi hiểu bà cũng chỉ lo lắng cho con trai, chỉ mong chúng tôi có chỗ ở ổn định. Nhưng giữa lúc này, những lời động viên kiểu ấy nghe như một lời trách móc ngầm – rằng chúng tôi không đủ năng lực, không biết lo xa.
Có đêm nằm nghe tiếng chồng thở dài, tôi lén lau nước mắt. Tôi mệt mỏi, nhưng không phải vì làm việc quần quật, mà vì áp lực từ những yêu cầu, những mong đợi vô lý. Thời đại này, mua được 1 căn nhà ở Hà Nội đâu có dễ thế?
Tôi ước gì có ai đó hiểu được rằng, đôi khi sự đồng cảm còn quan trọng hơn tiền bạc. Một câu hỏi thăm chân thành như "Hai đứa có cần mẹ giúp gì không?" hay "Con có mệt không?" còn ý nghĩa hơn gấp trăm lần những lời khuyên sáo rỗng về chuyện mua nhà cửa.
Nhưng rồi tôi lại tự trấn an mình rằng suy cho cùng cuộc sống này vốn không công bằng và mình chỉ có thể dựa vào chính mình. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, vì tôi biết khó khăn nào rồi cũng qua đi. Chỉ mong một ngày, khi nhìn lại quãng thời gian này, tôi có thể mỉm cười và tự hào vì mình đã không bỏ cuộc.
Chỉ là tôi thấy thương chồng mình, tôi là phụ nữ còn thấy áp lực trước những câu hỏi về nhà cửa thì 1 người đàn ông từng rất thành công như anh sẽ cảm thấy thế nào đây?
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 3 giờ trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 15 giờ trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 1 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 2 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Bố bạn trai nghiện cờ bạc, gây nợ hơn 1 tỷ đồng, tôi có nên tiếp tục với anh?
Tâm sự - 2 ngày trướcNgười yêu tôi tài giỏi, tốt tính, lương rất cao, nhưng gia đình anh đang nợ nần, xã hội đen đến tận nhà đòi nợ hơn 1 tỷ đồng vì bố anh cờ bạc.
Thầm trách bố 20 năm vì tuổi thơ không có mẹ: Sự thật phía sau khiến tôi ân hận cả đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi chưa từng một lần được gọi tiếng "mẹ". Tôi từng trách bố, từng oán giận sự im lặng của ông.
Tôi hứa cho con giữ tiền lì xì nếu chịu dọn dẹp ngày Tết
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều phụ huynh cho con tiền tiêu vặt định kỳ, đưa con tiền lì xì để tiêu ngày Tết, vậy sao không để con làm việc nhà rồi nhận thưởng như công sức lao động?
Vì tôi ở rể mà tiền biếu Tết hai bên nội ngoại bằng nhau là coi thường nhà vợ?
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi dành 10 triệu đồng sắm Tết cho bố mẹ vợ, biếu nội ngoại mỗi bên 10 triệu nhưng vợ không chịu, bảo vì tôi ở rể nên tiền biếu bên ngoại nhất định phải nhiều hơn.
Biết tin người yêu mang bầu, câu hỏi của gã đàn ông khiến cô gái lạnh người
Tâm sựGĐXH - Trong vòng 72 giờ, từ một cô gái đang hạnh phúc, tôi trở thành người phụ nữ mang thai đơn độc giữa nỗi đau mất người thân và sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của người đàn ông tôi gọi là "chồng tương lai".


