Con dâu phát hoảng với những yêu cầu oái oăm của mẹ chồng dịp Rằm tháng 7
GĐXH – Tôi không muốn biến ngày Rằm tháng 7 thành nỗi ám ảnh, bực dọc. Thế nhưng, thực sự, tôi đang vô cùng mệt mỏi với những yêu cầu mà mẹ chồng đưa ra.
Tôi mới chân ướt chân ráo về nhà chồng vài tháng, vẫn đang trong quá trình học hỏi những lễ nghi, quy tắc trong gia đình mà mẹ chồng đưa ra. Vậy mà dịp Rằm tháng 7 năm nay, bà đã giao cho tôi toàn bộ công tác chuẩn bị, từ mua sắm lễ lạt đến những yêu cầu khắt khe trong quá trình cúng bái.
Thực sự, đến giờ phút này, tôi quá mệt mỏi, chỉ muốn tháo chạy khỏi nhà chồng để thoát khỏi vòng xoáy lễ nghi đó.

Ảnh minh họa.
Ngay từ những ngày đầu tháng 7 âm lịch, mẹ chồng đã nhắc đi nhắc lại với tôi về tầm quan trọng của dịp lễ này. Nhất là khi tôi là dâu mới, lại là dâu trưởng nên mọi việc càng phải chỉn chu nhất có thể.
Nói xong, bà đưa cho tôi một tờ giấy dài kín chữ và nhấn mạnh tôi đọc và ghi nhớ cho kỹ để không sót việc nào.
Tôi cầm tờ giấy mà choáng váng: từ cách lau dọn bàn thờ, giặt rèm cửa phòng thờ đến cách chọn mua hoa cúng, chọn gà trống tơ, gói bánh tro, nấu chè, làm mâm cơm canh bao nhiêu món rồi gói đồ cúng chúng sinh bao gồm những gì… đều được mẹ chồng liệt kê ra.
Đặc biệt, mỗi mục còn ghi chú chi tiết như: Lau dọn ban thờ sao cho không "phạm"; gà trống phải mua gà còn sống, về tự cắt tiết, tự luộc, không mua gà làm sẵn ở ngoài; Xôi phải đồ bằng gạo nếp cái hoa vàng; chè phải nấu bằng mật mía, không nấu bằng đường trắng… rồi các loại bánh cũng đều phải tự làm để tỏ lòng thành tâm; cúng chúng sinh ngoài sân nhớ có cháo loãng, chuẩn bị áo chúng sinh đầy đủ, không được sơ sài kẻo họ trách…
Tôi đọc mà ngẩn người bởi khi chưa lấy chồng, tôi chưa bao giờ phải lo nghĩ về việc lễ lạt này. Tất cả đều do mẹ tôi chuẩn bị. Hơn nữa, tôi thấy ở nhà bố mẹ đẻ cũng làm đơn giản, miễn mình có lòng thành tâm là được.
Nghĩ vậy nên tôi cũng chia sẻ với mẹ chồng và đề xuất một số đầu việc có thể đặt ở ngoài hàng (ví dụ như mua gà luộc, xôi, các loại bánh…) cho tiện, nào ngờ mặt bà biến sắc. Bà nói tôi mới về nhà chồng đã có ý định làm chống đối, không có lòng thành. Cúng bái là chuyện tâm linh, phải chính tay con dâu làm mới được ghi nhận.
Vậy là suốt những ngày sau đó, tôi phải ra chợ mua nguyên liệu về để tập nấu chè, làm bánh rồi làm các món ăn cầu kỳ trên mâm cơm cúng mà mẹ chồng yêu cầu. Mỗi lần chưa đạt, mẹ chồng lại chau mày thở dài nói con dâu thời nay chỉ giỏi "ăn sẵn", không như các bà thời xưa, việc gì cũng biết làm. Một mình lo cả chục mâm cỗ vẫn đâu ra đấy.
Nghe mẹ chồng so sánh, tôi cũng tủi thân bởi không phải ai cũng khéo tay, giỏi chuyện bếp núc. Ở công ty, tôi cũng luôn là nhân viên xuất sắc, đạt thành tích cao. Thế nhưng, trước mặt mẹ chồng, chỉ vì cái bánh làm hỏng, bà liền coi tôi là đồ ăn hại, không giúp gì được cho nhà chồng.
Đó là chưa kể, mẹ chồng còn đi nói với hàng xóm rằng tôi vụng về, không được tích sự gì khiến sự tự ái của tôi càng tăng lên.
Đỉnh điểm ngày hôm qua, chỉ vì tôi xếp sai một vài bộ quần áo cúng chúng sinh (trong số 50 bộ) mà mẹ chồng làm ầm ĩ lên. Bà nói tôi cẩu thả, dễ bị "quở trách" và khiến gia đình dễ gặp điều xui xẻo.
Đêm qua, tôi đã bật khóc nức nở. Tôi ước mẹ chồng hiểu rằng tôi cũng đang cố gắng hết sức để thực hiện những yêu cầu mà bà đưa ra. Và việc gì cũng cần thời gian để thích nghi, để học hỏi.
Tôi không muốn biến Rằm tháng 7 - một ngày báo hiếu và sum vầy thành nỗi ám ảnh, bực dọc. Thế nhưng, thực sự, tôi đang vô cùng mệt mỏi.
Trong đầu tôi cứ luẩn quẩn suy nghĩ, những dịp lễ sau cũng thế này, liệu tôi có chịu nổi hay không. Tôi phải làm gì để cuộc sống với mẹ chồng sau này "dễ thở" hơn đây?
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
