Về quê vợ dịp nghỉ lễ, hành động của con rể khiến bố mẹ vợ xấu hổ với họ hàng
GĐXH – Thấy con rể như vậy, bố mẹ tôi cũng ngượng chín mặt với họ hàng. Bố tôi chuyển chủ đề sang chuyện khác nhưng không khí đã không được rôm rả như trước.
Tôi người miền Trung, lấy chồng về Hà Nội được hơn 8 tháng. Hiện tôi đang mang thai con đầu lòng ở tháng thứ 6. Từ ngày lấy chồng, do đường xa, tôi lại có bầu nên hai vợ chồng chỉ mới về thăm bố mẹ tôi được đúng một lần sau hôm cưới.
Vì vậy, nghỉ lễ 2/9 năm nay, tôi đã xin phép bố mẹ chồng cho tôi về quê ngoại chơi với ông bà vài hôm. Bởi sau lần này, đến lúc sinh, chắc tôi cũng không về được.
Ban đầu, chồng tôi định ở lại Hà Nội đi xem diễu binh, tuy nhiên, dưới sự thuyết phục của tôi, anh cũng đành đồng ý về quê vợ. Vậy là ngay sau hôm nghỉ, chúng tôi đã thuê xe thẳng từ Hà Nội về quê.

Ảnh minh họa.
Dĩ nhiên, con gái đi lấy chồng xa, nửa năm mới được về thăm bố mẹ nên tôi vô cùng háo hức. Bố mẹ tôi cũng vậy. Mẹ tôi gọi điện liên tục nói mong các con vì năm nay, anh em họ hàng nhà tôi trong đó cũng về quê nhiều, mọi người có dịp sum họp cùng nhau.
Kể từ ngày cưới, đây cũng là lần đầu tiên chồng tôi về quê vợ vào dịp nghỉ lễ đông họ hàng như vậy. Tôi cũng muốn nhân dịp này, dẫn anh đi thăm hỏi họ hàng nội ngoại nhà tôi để thêm gắn kết.
Trưa hôm ấy, chúng tôi về đến nơi, mọi người đã có mặt đông đủ, cơm nước cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Tôi vào bếp phụ mẹ dọn đồ ăn ra, còn chồng ngồi ở bàn uống nước cùng bố và các bác.
Tuy nhiên, thay vì hỏi chuyện mọi người, chồng tôi lại cắm mặt vào điện thoại. Tôi nhìn mà sốt ruột, phải đến nhắc khéo chồng bỏ điện thoại, lúc ấy anh mới chịu bắt chuyện với mọi người.
Đến bữa cơm, mọi người sum vầy đông đủ. Mẹ tôi chuẩn bị đủ món đặc sản quê hương để đón con gái, con rể và thiết đãi họ hàng. Thế nhưng, trong bữa ăn, chồng tôi ăn món nào cũng nhăn mặt. Món thì anh kêu mặn, món thì anh kêu cay quá anh không ăn được. Thấy mẹ tôi ái ngại, tôi phải vội "chữa cháy" nói khẩu vị ăn uống hai miền khác nhau, sau rồi sẽ quen hết.
Lần ấy, tôi đã tỏ ý không hài lòng với chồng, hy vọng anh tế nhị hơn trong lời ăn tiếng nói. Nào ngờ, chỉ vài phút sau, anh bắt đầu khoe khoang về công việc trên thành phố, làm các dự án lớn rồi các khoản lương thưởng hậu hĩnh. Thậm chí trong lời nói, anh còn thể hiện rõ sự phân biệt giàu nghèo, chê ở quê tôi vẫn còn nhiều cái lạc hậu, chậm thay đổi để bắt kịp với xu thế hội nhập.
Tôi biết chồng lớn lên ở môi trường thành phố, lại biết làm kinh tế nhưng thái độ tự cao, coi mình là "cái rốn của vũ trụ" của anh khiến tôi khó chịu vô cùng. Hơn nữa, dịp nghỉ lễ, cả nhà quây quần nói chuyện vui, anh lại lôi tiền bạc vào khiến ai cũng ái ngại.
Đương nhiên, bố mẹ tôi cũng ngượng chín mặt với họ hàng khi thấy con rể như vậy. Bố tôi chuyển chủ đề sang chuyện nghỉ lễ, diễu binh để xoa dịu, nhưng không khí đã không được rôm rả như trước.
Sau bữa cơm, chồng tôi ngồi vắt chân xem điện thoại như một vị khách thực thụ. Anh cũng không để ý đến mọi người xung quanh, cảm giác như anh người thành phố còn mọi người ở quê, không đủ "đẳng cấp" để nói chuyện cùng mình.
Tôi ngồi rửa bát cùng mẹ, vừa làm vừa ấm ức. Nhìn thấy bố tôi từ trên nhà đi xuống với vẻ mặt buồn buồn, tôi càng cảm thấy có lỗi. Nỗi tủi hổ trào lên trong lòng: lẽ ra chồng tôi phải làm cho bố mẹ vợ nở mày nở mặt, chứ không phải khiến ông bà xấu hổ với họ hàng như vậy.
Sau khi mọi người đã về, tôi gọi chồng vào phòng góp ý. Tuy nhiên, anh cho rằng, tính anh không thích xu nịnh, có sao nói vậy, thẳng thắn, không vòng vo. Cứ sống thật ngay từ đầu để mọi người hiểu rõ về con người nhau.
Tối tôi rủ chồng đi thăm hỏi họ hàng thì anh kêu mệt, không muốn đi, nói tôi cứ qua thăm là được. Chưa hết, chồng còn đề nghị tôi về Hà Nội sớm vì anh có hẹn với các bạn học cũ tụ tập ăn nhậu cùng nhau.
Nghe đến đó, nỗi ấm ức càng dâng lên trong tôi. Chồng khiến tôi quá thất vọng. Chẳng lẽ bố mẹ tôi không quan trọng bằng những người bạn của anh sao? Vậy anh về quê vợ để làm gì, để có mặt, để nằm xem điện thoại và gieo cho ông bà thêm nỗi buồn hay sao?
Theo mọi người, tôi phải làm gì với người chồng thế này đây?
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Không sống cùng con, tuổi già của tôi vẫn hạnh phúc nhờ làm tốt 4 điều
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ban đầu, tôi sợ rằng tuổi già một mình sẽ buồn tẻ, nhưng sau vài năm điều chỉnh lối sống, tôi nhận ra rằng chỉ cần thay đổi suy nghĩ, tuổi già vẫn có thể vui vẻ và đầy ý nghĩa.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.
