Gần 50 tuổi có nên cưới "hot boy"?
Tôi chưa bao giờ "say tình" ai như khi yêu "anh", tôi có nên cưới một người kém mình gần 20 tuổi.
Gần 50 tuổi, tôi không nghĩ có ngày mình lại khốn khổ vì tình yêu như thế này. Ở tuổi này rồi mà còn không biết phải quyết định chuyện tình cảm như thế nào quả thực khác thường nhưng phải ở địa vị tôi mọi người mới thấu hiểu được. Tôi đang yêu! Yêu say đắm một chàng trai kém mình gần 20 tuổi. Và “anh ấy” là một hot boy.
Cái từ hot boy đó là mãi tới sau này tôi mới “cập nhật” được theo ngôn ngữ của giới trẻ thôi, còn lúc đầu khi gặp “anh” tôi thực sự bị ấn tượng bởi nụ cười, ánh mắt, đôi môi…Tất cả đều toát lên một vẻ đẹp đến rạng ngời. Tôi thấy mình đã yêu “anh” ngay giây phút đó mặc dù tôi biết khoảng cách chúng tôi là cả một quãng không hề ngắn.
Mặc dù đã gần 50 nhưng tôi trẻ, đẹp lắm. Đó là nhận xét khách quan của mọi người. Tôi là một người phụ nữ thành đạt trong cuộc sống nhưng lại kém may mắn trong hạnh phúc lứa đôi vì chồng tôi mất cách đây đã quá lâu rồi. Hai con của tôi giờ định cư ở nước ngoài. Tôi vẫn tiếp tục công việc kinh doanh của chồng và ở lại Việt Nam. Tiền nhiều nhưng sống cô đơn nên nhiều lúc tôi chán nản ghê ghớm lắm.
Tôi gặp "anh" tình cờ khi "anh" đến thăm người dì họ cũng là bạn của tôi. Không hiểu sao ngay lần đầu gặp tôi đã thấy rạo rực, thấy yêu và khao khát được ở gần bên “anh ấy” rồi. Có lẽ chính vì tình cảm quá mạnh mẽ đó mà tôi đã không kiềm chế được mình. Tôi chủ động gọi điện thoại để bắt thân, để làm quen và mời “anh ấy” đi chơi, đi ăn. Chỉ hơn một tuần sau đó, “anh ấy” dường như đã “đọc” rõ được tình cảm của tôi.
Lúc đầu tôi cũng hơi xấu hổ khi “anh ấy” hỏi tôi: “Đằng ấy thích tôi phải không?” vì dù sao tôi cũng hơn “anh ấy” tới gần 20 tuổi. Nhưng nghe câu nói đó rồi tôi lại thấy thích thích và thú vị vô cùng. Thế là tôi gật đầu không ngượng ngùng. “Anh” nói với tôi rằng, "anh" là người được rất nhiều cô gái thích (theo ngôn ngữ của bọn trẻ bây giờ là hot boy) nhưng "anh" chỉ yêu đương chơi bời chứ không thật lòng. “Anh” ghét cái tính đỏng đảnh, ghét cái việc phải đi chinh phục, tán tỉnh và chiều chuộng mấy cô tiểu thư mới lớn. Vì thế, "anh" nói nếu tôi muốn, cả hai sẽ làm bồ của nhau để thử xem cuộc phiêu lưu tình ái này thú vị tới mức nào.
Chỉ đợi có thể, tôi hạnh phúc vô cùng. Vậy là tôi và “anh” chính thức trở thành một cặp. Mặc dù mọi người có thể nghĩ chuyện này thật khác thường nhưng tôi thấy rất hạnh phúc. Chúng tôi đều là những người độc thân thì tới với nhau có tội tình gì cơ chứ. Còn về tuổi tác ư? Tình yêu không có tuổi mà. Mọi người cũng có thể nghĩ "anh" đến với tôi chỉ vì lợi dụng: Cũng được, không sao cả vì với tôi tiền chưa bao giờ là một thứ quan trọng. Điều quan trọng là cả hai chúng tôi thấy thoải mái, hạnh phúc từ mối quan hệ này. Thế là đủ!
Tôi cũng đã không còn trẻ trung, cũng đã yêu nhiều người nhưng không hiểu sao chưa bao giờ tôi yêu một ai mà lại phấn khích như thế. Lúc nào tôi cũng nhớ “anh ấy”. Thậm chí nhiều hôm vừa ở bên nhau cả ngày, tối về tôi lại thấy nhớ “anh” đến cồn cào. Chưa bao giờ tôi khao khát được trẻ trung hơn để xứng với "anh" như lúc này. Chính vì thế tôi đã cố gắng chăm sóc cho ngoại hình của mình. Tôi diện những bộ đồ “mát mẻ” và gợi cảm mỗi khi bên “anh” và điều đó dường như cũng khiến "anh" bị thu hút.
Chúng tôi thường xuyên đi du lịch xa với nhau và đó là những khoảng thời gian tuyệt vời. Tối ngày tôi muốn "anh" phải ở bên mình. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ đơn giản là thấy thú vị thì yêu "anh" nhưng càng ngày tôi càng mê mệt "anh". Tôi không tiếc tiền để chi cho anh những món đồ hiệu đắt tiền, mua cho "anh" những thứ "anh" cần. Tôi không tính toán thiệt hơn mà chỉ cần "anh" ở bên tôi nhiều hơn là được rồi. Mỗi lần nghĩ tới việc phải xa "anh" là tôi lại khóc…Tôi sợ lắm!
Tôi thực sự muốn cưới "anh" làm chồng vì tôi không muốn mất anh, tôi muốn lúc nào "anh" cũng ở bên mình. Tôi tin là tôi có một phần nào đó hấp dẫn và đáp ứng được cho "anh" cả về thể xác lẫn tinh thần và vật chất. Ở bên tôi "anh" sẽ không phải suy nghĩ hay đau đầu vì chuyện tiền nong. "Anh" sẽ được sung sướng hoàn toàn nếu lấy tôi. Tôi nghĩ "anh" sẽ không từ chối.
Chỉ có một điều duy nhất mà tôi băn khoăn đó là “anh” vẫn chưa đủ tự tin để đi cùng tôi. Mỗi lần đi bên nhau "anh" có vẻ ngượng ngùng không chịu nắm tay tôi, toàn có ý lảng tránh tôi thôi. Không hiểu sao mỗi khi bên nhau “anh” rất cuồng nhiệt mà khi có mọi người anh lại dửng dưng với tôi. Liệu tôi có nên quyết định lấy “anh” làm chồng không?
Theo Khampha
Cáng đáng gia đình 40 năm, tôi bị bố mẹ và các em xem đó là nghĩa vụ: U60 tôi quyết định cắt liên lạc
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Đến tuổi U60, khi nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi nhận ra dù bản thân cố gắng đến đâu cũng không nhận được sự công nhận từ gia đình.
Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng
Tâm sự - 9 giờ trướcTôi nghĩ sẽ có phản ứng gay gắt, hoặc ít nhất là sự khó chịu. Nhưng điều xảy ra lại khiến tôi không kịp chuẩn bị.
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cãi vã với con dâu, tôi tìm ra cách sống để tuổi già an yên, dễ thở hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sống cùng con trai một thời gian, tôi dần nhận ra rằng điểm tựa vững chắc nhất tuổi già không phải là con cái, mà chính là sự chủ động của bản thân.
Về quê họp lớp sau nhiều năm, lớp trưởng nói 1 câu khiến tôi rời bàn tiệc và chặn cả nhóm lớp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp đáng lẽ là nơi để nối lại những ký ức đẹp, nhưng đôi khi lại trở thành khoảnh khắc khiến người ta nhận ra những đổi thay khó chấp nhận.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
Vừa nghỉ hưu là quyết định ly hôn: Tôi không hề hối hận
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người chọn sống an phận bên gia đình, nhưng với dì Dương, đây lại là thời điểm để thay đổi.
Tưởng con mua nhà tặng để báo hiếu lúc tuổi già, lên ở rồi vợ chồng tôi mới cảm thấy mình như osin
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ được con mua nhà trên thành phố là niềm hạnh phúc tuổi già. Nhưng sau 1 năm sống cùng con cháu, vợ chồng tôi quyết định quay về quê vì nhận ra sự thật khiến nhiều người giật mình.
Nghỉ hưu, tôi rời nhà chồng để chăm mẹ ruột: Chồng đến tận nơi đòi ly hôn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa lâu, tôi thu dọn hành lý về quê chăm sóc mẹ ruột. Khi chồng tuyên bố ly hôn, tôi nhận ra có lẽ nghỉ hưu chính là thời điểm tôi đủ dũng khí để thay đổi cuộc đời.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.