Giấu vợ tráo đổi đứa con dị tật, 15 năm sau tôi chết đứng vì bị trả lại con

Chủ nhật, 19:00 11/09/2016 | Tâm sự

Sau ba lần sinh nở bất thành, cuối cùng Hương cũng được làm mẹ và tôi cũng được làm cha. Có điều, đứa con đầu lòng khác hẳn với tưởng tượng của tôi. Con bé mang dị tật...

Năm 27 tuổi, tôi kết hôn với Hương. Mong muốn có con luôn nên chúng tôi không sử dụng bất cứ biện pháp phòng tránh nào. Hơn một năm sau đó, Hương có tin vui. Để đảm bảo cái thai lớn lên an toàn và không gặp bất cứ biến cố gì, Hương nghỉ việc ở nhà an dưỡng, tôi thuê cho vợ một y tá riêng thường xuyên túc trực, chăm sóc. Mẹ tôi cũng dọn sang nhà ở cùng để chăm chút cho đứa cháu nội đang dần tượng hình.

Đứa trẻ chưa ra đời mang một nguồn sinh khí mới đến gia đình tôi. Các câu chuyện trong nhà hàng ngày giờ chỉ quay quanh chuyện đặt tên con, chuyện mua sắm quần áo, cách nuôi dậy đứa trẻ…Nhưng rồi, những thứ này trở thành vô nghĩa khi thai nhi bị chết lưu ở tháng thứ tư. Nỗi buồn ập đến nhưng nhanh chóng bị đẩy đi bởi chúng tôi tin rằng mình còn trẻ, việc có một đứa trẻ mới sẽ không quá khó khăn.

Khoảng năm tháng sau đó, vợ tôi mang thai lần thứ hai. Thế nhưng, chúng tôi lại mất con ở tháng thứ hai khi Hương lỡ chân ngã từ cầu thang xuống. Lí do mất con quá ngớ ngẩn khiến tôi nổi điên. Vợ chồng tôi bất hòa một thời gian dài. Sau khi làm lành, chúng tôi hứa với nhau sẽ cùng cố gắng để có con.

Lần thứ ba Hương mang thai, tôi và vợ chuyển xuống tầng một ở. Suốt chín tháng mười ngày, không gian đi lại của vợ chỉ có ở tầng một của căn nhà và đoạn đường từ nhà đến bệnh viện khám thai. Cuối cùng thì Hương cũng lâm bồn thành công, sinh được một cậu con trai kháu khỉnh, giống tôi như đúc. Hạnh phúc cuối cùng ngỡ đã mỉm cười vậy mà lại nhanh chóng vuột mất. Con tôi mất ở tháng thứ ba vì bệnh viêm phổi. Cái chết của con trai khiến Hương rơi vào trạng thái trầm cảm. Khoảng thời gian đầu, cô còn có biểu hiện tâm thần vì bị sang chấn tâm lý mạnh.

Trong một năm ròng kiên trì chạy chữa, uống đủ thứ thuốc an thần, vợ tôi mới tạm bình tâm trở lại. Cô đi làm phiên dịch cho một công ty du lịch nhỏ để thay đổi không khí. Không ai nói ra nhưng gia đình chúng tôi tự quy ước ngầm với nhau rằng không bao giờ nói chuyện con cái trước mặt Hương. Tôi và bố mẹ cũng cố gắng tránh cho Hương gặp trẻ nhỏ, xem chương trình tivi có nói đến lũ trẻ…Tôi sợ Hương sẽ buồn và bị kích động tinh thần. Con cái là của trời cho, tôi cho rằng mình không nên đặt nặng vấn đề này, chuyện gì đến rồi sẽ đến.

Lần mang thai thứ 4 của Hương, chúng tôi cư xử như không hề có một sự kì vọng nào. Hương vẫn đi làm bình thường như mọi bà bầu. Thai nhi phát triển bình thường. Vì tâm lý thoải mái nên việc mang bầu của Hương lần này dường như cũng dễ dàng hơn. Không có một sự bất thường nào được phát hiện ra cho đến khi con gái của chúng tôi chào đời. Nhưng cuộc đời thật lắm trớ trêu, bế đứa con trên tay, tôi chết đứng nhìn hai chân con bị dính liền nhau, khuôn mặt con cũng bị dị dạng, méo xẹo. Hương đã không siêu âm, không khám thai, không làm gì cả cho đến ngày sinh con. Đứa con này không lành lặn. Đây là điều mà chưa bao giờ chúng tôi nghĩ đến.

Vợ tôi sinh tại nhà, lại lịm ngay đi sau khi lâm bồn nên chuyện về đứa con không lành lặn chỉ có tôi, người đỡ đẻ và bác giúp việc biết. Ngay trong đêm đó, tôi may mắn tìm được một đứa trẻ khác để thay thế còn đứa con ruột thịt, tôi giao cho bác giúp việc. Bác giúp việc nhận của tôi hai trăm triệu và bế đứa trẻ về quê. Câu chuyện khép lại tại đó trừ việc hàng tháng tôi vẫn gửi tiền nuôi con nhưng tôi tuyệt nhiên chưa một lần đến thăm con. Tôi sợ phải nhìn hình hài không lành lặn ấy, tôi không thể nghĩ đó là con của mình.

May mắn cho tôi, Lan, đứa trẻ thay thế có những nét hao hao giống Hương. Gia đình tôi tràn ngập tiếng cười khi có thêm bé Lan. Theo thời gian, cảm giác day dứt, có lỗi của tôi dần biến mất. Tôi yêu thương Lan như con ruột. Chưa bao giờ tôi chạnh lòng nghĩ về đứa trẻ kém may mắn kia cho đến một ngày, bác giúp việc muốn trả lại đứa trẻ. Ngày đó là 15 năm sau ngày tôi bế con mình đưa cho bác.

Bác giúp việc nói bác đã già, không thể chăm nom cho con bé được nữa. Bác cũng gói ghém đủ hai trăm triệu trả lại cho tôi: “Ngày ấy, tôi nhận của chú 200 triệu là để chú yên tâm chứ tôi không hề có ý định lấy. Tôi thương đứa trẻ tội nghiệp nên mới nhận nuôi. Giá kể như tôi có chồng con ở quê, tôi sẽ nhờ họ nuôi hộ đứa bé lúc tôi già yếu, gần đất xa trời như thế này nhưng tôi chẳng có ai. Nghĩ tội con bé từ lúc sinh ra đến nay chưa một ngày được ở cùng bố mẹ đẻ nên giờ tôi mong chú nhận lại cháu. Cũng là một kiếp người mà nó thiệt thòi, chú nên thương nó hơn mới phải…”.

Những lời đề nghị của bác giúp việc với tôi như tiếng sét giữa trời quang. Nếu tôi nhận đứa trẻ này về thì mọi sự sẽ đổ vỡ hết, hạnh phúc của gia đình tôi sẽ tan tành. Hương sẽ nghĩ gì về tôi? Lan sẽ sống ra sao khi biết mình là con nuôi? Tôi không biết nên quyết định thế nào: nhận đứa trẻ ruột thịt trở về hay tìm cho con một gia đình mới? Phải làm thế nào để nói cho vợ tôi biết sự thật kinh khủng này?

Theo Nguyễn H. (TP.Hồ Chí Minh)/PNO

Ý kiến của bạn
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.