Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới

Thứ ba, 19:00 07/04/2026 | Tâm sự

GĐXH - Ở tuổi 74, sống một mình suốt nhiều năm, từng sợ nhất là ngã xuống không ai hay, cụ ông trong câu chuyện đã tìm được cách “dưỡng già” vừa ấm áp, vừa ít tốn kém. Không phải con cái, không phải bảo mẫu hay viện dưỡng lão, mà chính tình làng nghĩa xóm – những điều tưởng chừng giản dị – lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.

Tôi năm nay 74 tuổi, trước khi nghỉ hưu làm ở xưởng cơ khí suốt 30 năm. Vợ mất đã 8 năm, con gái lập nghiệp ở Bắc Kinh, mỗi năm về thăm một lần, ở vài hôm lại đi.

Căn nhà cũ này, tôi sống một mình tròn 8 năm.

Ở tuổi này, nhiều thứ đã buông được, chỉ còn sợ hai điều: sợ đột ngột ngã xuống không ai biết, và sợ chết trong nhà mà chẳng ai hay.

Những ngày tuổi già: Từ bình yên đến nỗi sợ lặng lẽ

Những năm đầu nghỉ hưu, cuộc sống còn khá vui vẻ. Tôi cùng mấy ông bạn đi câu cá, đánh cờ, thỉnh thoảng uống chén rượu, ngày tháng trôi qua cũng có dư vị.

Nhưng sau tuổi 70, sức khỏe bắt đầu giảm sút. Bạn bè lần lượt người bệnh, người mất. Người có thể ngồi cùng nhau ngày một ít đi. Năm ngoái, người bạn thân nhất của tôi qua đời, từ đó tôi cũng chẳng còn mặn mà ra ngoài.

Một lần vào mùa đông, đang lau nhà thì tôi trượt chân, ngã đập đầu xuống nền. Tỉnh dậy không biết đã bao lâu, nằm bất động, điện thoại thì ngoài tầm với, muốn gọi cũng không thành tiếng.

Cảm giác nằm đó, nghe tiếng đồng hồ tích tắc… thực sự không thể diễn tả.

Nếu không có người bán rau dưới nhà thấy lạ mà lên gõ cửa, nhờ người mở cửa vào, có lẽ tôi đã không còn ngồi đây.

Sau lần đó, tôi thực sự sợ.

Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Không hợp ở cùng con, cũng không muốn vào viện dưỡng lão

Con gái đón tôi lên thành phố ở cùng. Nhưng chỉ nửa tháng, tôi thấy không quen.

Hai vợ chồng nó đi sớm về muộn, cháu ngoại ở nội trú. Ban ngày tôi chỉ có mình với chiếc tivi. Ra ngoài cũng chẳng quen ai.

Tôi lại về quê.

Con gái tính thuê người giúp việc, nhưng hỏi ra mới biết, người ở tốt cũng phải vài nghìn tệ mỗi tháng – còn cao hơn cả lương hưu của tôi. Mà tôi quen sống một mình, trong nhà có người lạ lại thấy gò bó.

Từng nghĩ đến viện dưỡng lão. Nhưng sau một lần tham quan, tôi mất ngủ mấy đêm.

Những ánh mắt vô hồn trong hành lang, câu chuyện người con nửa năm chưa đến thăm… khiến tôi không đành lòng.

Một nắm hành và mối duyên với hàng xóm

Mùa xuân năm nay, dưới nhà có gia đình mới chuyển đến. Hai vợ chồng trẻ, có con nhỏ.

Một lần tôi thấy người vợ đứng chọn hành, rồi lại đặt xuống vì tiếc tiền. Tôi tiện tay chia cho cô ấy một nắm hành.

Chỉ vậy thôi, mà mở ra một mối quan hệ.

Từ đó, thi thoảng họ lại mang sang ít đồ quê: dưa muối, bánh bao, rau củ… Tôi cũng ngại nhận không, nên giúp trông con khi họ bận.

Đứa bé rất quấn tôi, gọi “ông Chu” ngọt xớt, nghe mà ấm lòng.

Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Bữa cơm chung và sự gắn kết dần lớn lên

Sau này, người vợ ngỏ ý mời tôi sang ăn trưa cùng. Ban đầu tôi từ chối, nhưng rồi cũng đồng ý với điều kiện gửi tiền ăn mỗi tháng.

Từ những bữa cơm, mối quan hệ càng thân thiết.

Khi tôi bị đau lưng nằm liệt giường, họ chăm sóc từng bữa ăn, từng viên thuốc. Không một ngày nào tôi phải chịu đói hay thiếu người bên cạnh.

Lúc ấy tôi mới hiểu: có những câu “có gì cứ nói” – không phải nói cho có.

Mô hình "dưỡng già” ít ai nghĩ tới

Sau đó, chúng tôi lập một nhóm nhỏ trong khu, gồm hơn 20 người: người già, các bà mẹ trẻ, vài người làm nghề tự do.

Ai cần giúp gì, chỉ cần nhắn một câu:

Người cần đi viện – có người đưa;  Người bận việc – có người trông con;  Nhà hỏng điện – có người sửa giúp.

Mọi thứ vận hành tự nhiên, không ép buộc.

Chi phí mỗi tháng của tôi: gồm tiền ăn (gửi hàng xóm), mua thuốc, giúp đỡ người khác, mua quà cho trẻ con, góp hoa quả.... Tổng là 413 tệ/tháng (gần 1,6 triệu đồng), rẻ hơn thuê người giúp việc rất nhiều, mà lại ấm áp hơn gấp bội.

Câu chuyện của ông Châu 74 tuổi được đăng trên mạng xã hội Trung Quốc không chỉ là một cách dưỡng già, mà còn là một gợi ý đáng suy ngẫm: Tuổi già không nhất thiết phải phụ thuộc hoàn toàn vào con cái Không phải cứ có nhiều tiền mới sống an yên Điều quan trọng nhất là kết nối con người với con người. 

Một nắm hành cho đi, đổi lại là một bữa cơm nóng. Một lần giúp trông trẻ, đổi lại là những ngày ốm đau có người chăm sóc. Tuổi già đáng sợ nhất không phải cô đơn, mà là cảm giác mình bị lãng quên. Chỉ cần bạn chủ động bước ra ngoài, mở lời, sẻ chia – bạn sẽ nhận ra: Xung quanh luôn có những bàn tay sẵn sàng nắm lấy bạn.

Và đó, có lẽ chính là cách “dưỡng già” bền vững nhất.

Sau khi nghỉ hưu, đừng để ai biết tình trạng của bạn, đặc biệt là 3 điều nàySau khi nghỉ hưu, đừng để ai biết tình trạng của bạn, đặc biệt là 3 điều này

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, những người thực sự khôn ngoan đều học cách sống âm thầm: không phô trương, không khoe khoang, không than vãn. Đặc biệt là 3 điều sau đây, càng nên hạn chế để người khác biết.

4 năm trước khi nghỉ hưu: Làm ngay việc "sống còn" này để có tuổi già an yên, hạnh phúc4 năm trước khi nghỉ hưu: Làm ngay việc 'sống còn' này để có tuổi già an yên, hạnh phúc

GĐXH - Nghỉ hưu không phải là một thời điểm, mà là một dự án lớn của cuộc đời cần sự chuẩn bị hệ thống.

Sau nghỉ hưu, dù cô đơn đến mấy cũng đừng quay lại 3 nơi nàySau nghỉ hưu, dù cô đơn đến mấy cũng đừng quay lại 3 nơi này

GĐXH - Nghỉ hưu là thời điểm con người ta dễ rơi vào trạng thái hụt hẫng và hoài niệm nhất. Trong cơn say của ký ức, nhiều người chọn cách tìm về những địa điểm cũ, những con người cũ với hy vọng tìm lại sự gắn kết hoặc một lời giải đáp cho quá khứ.

Ý kiến của bạn
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 11 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 16 giờ trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.