Hí hửng đưa bạn trai về ra mắt, tôi lặng người khi nghe anh gọi bố mình
Trường hồi hộp chẳng kém gì tôi, còn tập cả thoại làm tôi chết cười. Nhưng những gì tôi và anh tập với nhau cũng không có cơ hội được nói ra.
Tôi gặp Trường trong một buổi họp mặt nhân viên mới của công ty, lúc đó tôi là trường phòng marketing còn anh là người mới được nhận vào làm. Ngay từ lần đầu nhìn thấy Trường, tôi đã cảm thấy có chút gì đó ấm áp, quen thuộc và thân thương.
Tôi không tin vào chuyện tiếng sét ái tình, nhưng rồi chính tôi lại rơi yêu anh ấy ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy như thế. Chắc tôi phải nhận được giải thưởng thánh tự vả của năm.
Trường ít nói, không như tôi, hoạt bát và năng nổ. Tính cách chúng tôi trái ngược nhau nên quá trình theo đuổi anh của tôi cũng có chút khó khăn. Nhưng tôi không phải dạng con gái đầu hàng sớm như thế. Tôi là cái kiểu mặt dày, thường xuyên bám riết lấy anh không buông.
Mấy chị trong văn phòng nói tôi dại, nhưng mà kệ. Dù sao thì tôi cũng thích anh ấy, vậy thì có gì mà không dám thử. Nếu được thì tôi có một người bạn trai, còn nếu không thì thôi, coi như là gây ấn tượng xấu cho nhân viên một tí, có làm sao đâu. Dù sao bố tôi cũng là giám đốc, tôi cũng không có gì phải sợ.
Ban đầu thì Trường không tỏ thái độ gì, anh chỉ tránh né tôi, chắc anh nghĩ tôi phiền phức. Nhưng rồi vì tôi đeo bám dai dẳng quá nên chắc anh cũng quen. Tôi còn nhớ mãi cái lần đầu tiên anh nói chuyện với tôi. Đó là vào buổi tiệc mừng công, chúc mừng mấy nhân viên mới hợp tác và hoàn thành dự án đầu tay thuận lợi. Hôm đó Trường uống hơi nhiều, tôi lợi dụng luôn lúc đó, lấy cớ đưa anh về, thực ra là để có cơ hội gần gũi với anh hơn.
Chính tôi cũng không ngờ, hôm đó Trường lại chịu chủ động nói chuyện với tôi. Anh kể là mẹ mất sớm, bố anh bỏ đi từ lúc anh còn bé, anh ở với bà ngoại. Gia cảnh cũng khó khăn, nhưng giám đốc đã giúp đỡ anh rất nhiều, nhận anh vào làm, cho anh cơ hội. Hiện giờ đi làm lại được tôi nâng đỡ, anh không biết phải cảm ơn thế nào. Anh vẫn chưa biết tôi là con gái của giám đốc, tôi cũng không dám nói. Sợ rằng anh sẽ thấy khoảng cách về tiền bạc và những thứ khác mà xa lánh tôi.
Sau vụ ngày hôm đấy thì tôi với Trường dần thân thiết hơn. Anh chấp nhận tình cảm của tôi. Chuyện tình êm đẹp, không có gì để nói. Về phần mình, tôi cũng giấu không muốn cho anh biết, bố tôi là giám đốc. Tôi định bụng, đợi khi nào đưa anh về ra mắt thì sẽ nói khéo với bố để anh cho anh lên chức cao.
Yêu nhau được sáu tháng, tôi nghĩ đã đến thời điểm thích hợp bèn nói với anh về chuyện ra mắt này. Anh cũng đồng ý. Thế là tôi hẹn gia đình một buổi gặp mặt. Bố mẹ tôi cũng hào hứng lắm. Dạo gần đây, bố mẹ tôi hay giận nhau. Tôi nghĩ là chuyện vui này sẽ giúp bố mẹ tôi bớt lo lắng và nguôi giận phần nào.
Chiều hôm đấy, tan làm một cái là tôi cũng anh đi chọn đồ, mua ít hoa quả với rượu vang, chọn cho anh một bộ vest đẹp nữa. Trường hồi hộp chẳng kém gì tôi, còn tập cả thoại làm tôi chết cười. Nhưng những gì tôi và anh tập với nhau cũng không có cơ hội được nói ra. Ngay khi nhìn thấy bố tôi, anh sững người lại. Anh buột miệng gọi một tiếng "Bố" mà tôi chết điếng người.

(ảnh minh họa)
Hóa ra, Trường là con riêng của bố tôi. Trước khi cưới mẹ tôi, bố đã từng lấy vợ và có con, nhưng không hề nói gì cho chúng tôi biết. Mẹ giận bố cũng là vì biết được, bố đang âm thầm chăm lo cho anh. Chỉ có mình tôi là không biết gì cả. Mà cũng vì tôi giấu anh về gia đình mình, cho nên anh cũng không biết gì.
Sự xuất hiện của Trường chẳng những không hóa giải được mâu thuẫn gia đình tôi, mà còn đẩy nó đi xa hơn. Mẹ tôi nhất quyết đòi ly hôn, bố tôi thì khó xử. Trong khi tôi vẫn đang mơ hồ với cái ý nghĩ, mình yêu phải anh cùng cha khác mẹ.
Giờ thì gia đình tôi tan nát, nhưng mà tội lỗi thì lại chẳng phải của riêng ai. Tôi không biết phải làm thế nào với chuyện này, với cả tình cảm của mình nữa.
Bỗng dưng bị một người đàn ông bế con đạp cửa xông vào mắng là kẻ hèn hạ, tôi hoang mang chẳng hiểu cho đến khi nhìn thấy bộ dạng rúm ró của người yêu Theo Phạm Giang (ghi)
Eva/Phụ Nữ Việt Nam
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.