Hí hửng đưa bạn trai về ra mắt, tôi lặng người khi nghe anh gọi bố mình

| Tâm sự

Trường hồi hộp chẳng kém gì tôi, còn tập cả thoại làm tôi chết cười. Nhưng những gì tôi và anh tập với nhau cũng không có cơ hội được nói ra.

Tôi gặp Trường trong một buổi họp mặt nhân viên mới của công ty, lúc đó tôi là trường phòng marketing còn anh là người mới được nhận vào làm. Ngay từ lần đầu nhìn thấy Trường, tôi đã cảm thấy có chút gì đó ấm áp, quen thuộc và thân thương.

Tôi không tin vào chuyện tiếng sét ái tình, nhưng rồi chính tôi lại rơi yêu anh ấy ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy như thế. Chắc tôi phải nhận được giải thưởng thánh tự vả của năm.

Trường ít nói, không như tôi, hoạt bát và năng nổ. Tính cách chúng tôi trái ngược nhau nên quá trình theo đuổi anh của tôi cũng có chút khó khăn. Nhưng tôi không phải dạng con gái đầu hàng sớm như thế. Tôi là cái kiểu mặt dày, thường xuyên bám riết lấy anh không buông.

Mấy chị trong văn phòng nói tôi dại, nhưng mà kệ. Dù sao thì tôi cũng thích anh ấy, vậy thì có gì mà không dám thử. Nếu được thì tôi có một người bạn trai, còn nếu không thì thôi, coi như là gây ấn tượng xấu cho nhân viên một tí, có làm sao đâu. Dù sao bố tôi cũng là giám đốc, tôi cũng không có gì phải sợ.

Ban đầu thì Trường không tỏ thái độ gì, anh chỉ tránh né tôi, chắc anh nghĩ tôi phiền phức. Nhưng rồi vì tôi đeo bám dai dẳng quá nên chắc anh cũng quen. Tôi còn nhớ mãi cái lần đầu tiên anh nói chuyện với tôi. Đó là vào buổi tiệc mừng công, chúc mừng mấy nhân viên mới hợp tác và hoàn thành dự án đầu tay thuận lợi. Hôm đó Trường uống hơi nhiều, tôi lợi dụng luôn lúc đó, lấy cớ đưa anh về, thực ra là để có cơ hội gần gũi với anh hơn.

Chính tôi cũng không ngờ, hôm đó Trường lại chịu chủ động nói chuyện với tôi. Anh kể là mẹ mất sớm, bố anh bỏ đi từ lúc anh còn bé, anh ở với bà ngoại. Gia cảnh cũng khó khăn, nhưng giám đốc đã giúp đỡ anh rất nhiều, nhận anh vào làm, cho anh cơ hội. Hiện giờ đi làm lại được tôi nâng đỡ, anh không biết phải cảm ơn thế nào. Anh vẫn chưa biết tôi là con gái của giám đốc, tôi cũng không dám nói. Sợ rằng anh sẽ thấy khoảng cách về tiền bạc và những thứ khác mà xa lánh tôi.

Sau vụ ngày hôm đấy thì tôi với Trường dần thân thiết hơn. Anh chấp nhận tình cảm của tôi. Chuyện tình êm đẹp, không có gì để nói. Về phần mình, tôi cũng giấu không muốn cho anh biết, bố tôi là giám đốc. Tôi định bụng, đợi khi nào đưa anh về ra mắt thì sẽ nói khéo với bố để anh cho anh lên chức cao.

Yêu nhau được sáu tháng, tôi nghĩ đã đến thời điểm thích hợp bèn nói với anh về chuyện ra mắt này. Anh cũng đồng ý. Thế là tôi hẹn gia đình một buổi gặp mặt. Bố mẹ tôi cũng hào hứng lắm. Dạo gần đây, bố mẹ tôi hay giận nhau. Tôi nghĩ là chuyện vui này sẽ giúp bố mẹ tôi bớt lo lắng và nguôi giận phần nào.

Chiều hôm đấy, tan làm một cái là tôi cũng anh đi chọn đồ, mua ít hoa quả với rượu vang, chọn cho anh một bộ vest đẹp nữa. Trường hồi hộp chẳng kém gì tôi, còn tập cả thoại làm tôi chết cười. Nhưng những gì tôi và anh tập với nhau cũng không có cơ hội được nói ra. Ngay khi nhìn thấy bố tôi, anh sững người lại. Anh buột miệng gọi một tiếng "Bố" mà tôi chết điếng người.

Hí hửng đưa bạn trai về ra mắt, tôi lặng người khi nghe anh gọi bố mình - Ảnh 1.

(ảnh minh họa)

Hóa ra, Trường là con riêng của bố tôi. Trước khi cưới mẹ tôi, bố đã từng lấy vợ và có con, nhưng không hề nói gì cho chúng tôi biết. Mẹ giận bố cũng là vì biết được, bố đang âm thầm chăm lo cho anh. Chỉ có mình tôi là không biết gì cả. Mà cũng vì tôi giấu anh về gia đình mình, cho nên anh cũng không biết gì.

Sự xuất hiện của Trường chẳng những không hóa giải được mâu thuẫn gia đình tôi, mà còn đẩy nó đi xa hơn. Mẹ tôi nhất quyết đòi ly hôn, bố tôi thì khó xử. Trong khi tôi vẫn đang mơ hồ với cái ý nghĩ, mình yêu phải anh cùng cha khác mẹ.

Giờ thì gia đình tôi tan nát, nhưng mà tội lỗi thì lại chẳng phải của riêng ai. Tôi không biết phải làm thế nào với chuyện này, với cả tình cảm của mình nữa.

Theo Phạm Giang (ghi) 

Eva/Phụ Nữ Việt Nam

Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.