Hí hửng đưa bạn trai về ra mắt, tôi lặng người khi nghe anh gọi bố mình

| Tâm sự

Trường hồi hộp chẳng kém gì tôi, còn tập cả thoại làm tôi chết cười. Nhưng những gì tôi và anh tập với nhau cũng không có cơ hội được nói ra.

Tôi gặp Trường trong một buổi họp mặt nhân viên mới của công ty, lúc đó tôi là trường phòng marketing còn anh là người mới được nhận vào làm. Ngay từ lần đầu nhìn thấy Trường, tôi đã cảm thấy có chút gì đó ấm áp, quen thuộc và thân thương.

Tôi không tin vào chuyện tiếng sét ái tình, nhưng rồi chính tôi lại rơi yêu anh ấy ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy như thế. Chắc tôi phải nhận được giải thưởng thánh tự vả của năm.

Trường ít nói, không như tôi, hoạt bát và năng nổ. Tính cách chúng tôi trái ngược nhau nên quá trình theo đuổi anh của tôi cũng có chút khó khăn. Nhưng tôi không phải dạng con gái đầu hàng sớm như thế. Tôi là cái kiểu mặt dày, thường xuyên bám riết lấy anh không buông.

Mấy chị trong văn phòng nói tôi dại, nhưng mà kệ. Dù sao thì tôi cũng thích anh ấy, vậy thì có gì mà không dám thử. Nếu được thì tôi có một người bạn trai, còn nếu không thì thôi, coi như là gây ấn tượng xấu cho nhân viên một tí, có làm sao đâu. Dù sao bố tôi cũng là giám đốc, tôi cũng không có gì phải sợ.

Ban đầu thì Trường không tỏ thái độ gì, anh chỉ tránh né tôi, chắc anh nghĩ tôi phiền phức. Nhưng rồi vì tôi đeo bám dai dẳng quá nên chắc anh cũng quen. Tôi còn nhớ mãi cái lần đầu tiên anh nói chuyện với tôi. Đó là vào buổi tiệc mừng công, chúc mừng mấy nhân viên mới hợp tác và hoàn thành dự án đầu tay thuận lợi. Hôm đó Trường uống hơi nhiều, tôi lợi dụng luôn lúc đó, lấy cớ đưa anh về, thực ra là để có cơ hội gần gũi với anh hơn.

Chính tôi cũng không ngờ, hôm đó Trường lại chịu chủ động nói chuyện với tôi. Anh kể là mẹ mất sớm, bố anh bỏ đi từ lúc anh còn bé, anh ở với bà ngoại. Gia cảnh cũng khó khăn, nhưng giám đốc đã giúp đỡ anh rất nhiều, nhận anh vào làm, cho anh cơ hội. Hiện giờ đi làm lại được tôi nâng đỡ, anh không biết phải cảm ơn thế nào. Anh vẫn chưa biết tôi là con gái của giám đốc, tôi cũng không dám nói. Sợ rằng anh sẽ thấy khoảng cách về tiền bạc và những thứ khác mà xa lánh tôi.

Sau vụ ngày hôm đấy thì tôi với Trường dần thân thiết hơn. Anh chấp nhận tình cảm của tôi. Chuyện tình êm đẹp, không có gì để nói. Về phần mình, tôi cũng giấu không muốn cho anh biết, bố tôi là giám đốc. Tôi định bụng, đợi khi nào đưa anh về ra mắt thì sẽ nói khéo với bố để anh cho anh lên chức cao.

Yêu nhau được sáu tháng, tôi nghĩ đã đến thời điểm thích hợp bèn nói với anh về chuyện ra mắt này. Anh cũng đồng ý. Thế là tôi hẹn gia đình một buổi gặp mặt. Bố mẹ tôi cũng hào hứng lắm. Dạo gần đây, bố mẹ tôi hay giận nhau. Tôi nghĩ là chuyện vui này sẽ giúp bố mẹ tôi bớt lo lắng và nguôi giận phần nào.

Chiều hôm đấy, tan làm một cái là tôi cũng anh đi chọn đồ, mua ít hoa quả với rượu vang, chọn cho anh một bộ vest đẹp nữa. Trường hồi hộp chẳng kém gì tôi, còn tập cả thoại làm tôi chết cười. Nhưng những gì tôi và anh tập với nhau cũng không có cơ hội được nói ra. Ngay khi nhìn thấy bố tôi, anh sững người lại. Anh buột miệng gọi một tiếng "Bố" mà tôi chết điếng người.

Hí hửng đưa bạn trai về ra mắt, tôi lặng người khi nghe anh gọi bố mình - Ảnh 1.

(ảnh minh họa)

Hóa ra, Trường là con riêng của bố tôi. Trước khi cưới mẹ tôi, bố đã từng lấy vợ và có con, nhưng không hề nói gì cho chúng tôi biết. Mẹ giận bố cũng là vì biết được, bố đang âm thầm chăm lo cho anh. Chỉ có mình tôi là không biết gì cả. Mà cũng vì tôi giấu anh về gia đình mình, cho nên anh cũng không biết gì.

Sự xuất hiện của Trường chẳng những không hóa giải được mâu thuẫn gia đình tôi, mà còn đẩy nó đi xa hơn. Mẹ tôi nhất quyết đòi ly hôn, bố tôi thì khó xử. Trong khi tôi vẫn đang mơ hồ với cái ý nghĩ, mình yêu phải anh cùng cha khác mẹ.

Giờ thì gia đình tôi tan nát, nhưng mà tội lỗi thì lại chẳng phải của riêng ai. Tôi không biết phải làm thế nào với chuyện này, với cả tình cảm của mình nữa.

Theo Phạm Giang (ghi) 

Eva/Phụ Nữ Việt Nam

Ý kiến của bạn
Tags:
60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Thấy con gái tất bật ngược xuôi túc trực, còn con trai ở xa chuyển tiền rồi thuê người chăm sóc, tôi từng tủi thân, trách con vô tình. Nhưng đến khi biết những gì con trai đang phải gánh phía sau những lần chuyển tiền ấy, tôi mới hiểu có những cách báo hiếu không thể chỉ nhìn bằng việc ai ở bên cạnh nhiều hơn.

Mẹ chồng nghỉ hưu vẫn đi làm giúp việc, con dâu bật khóc khi biết sự thật phía sau

Mẹ chồng nghỉ hưu vẫn đi làm giúp việc, con dâu bật khóc khi biết sự thật phía sau

Tâm sự -

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, người mẹ vẫn lặng lẽ đi làm giúp việc dù các con không thiếu thốn và nhiều lần muốn bà ở nhà nghỉ ngơi, chăm cháu. Chỉ đến khi bà nhập viện, con dâu mới biết sự thật phía sau quyết định lên thành phố đi làm của mẹ chồng và nhận ra sự hy sinh âm thầm của bà suốt thời gian dài.

Mẹ chồng sống cùng 12 năm, tôi vừa nhận sổ hưu bà lập tức đòi tôi "đổi" nhà mình thành nhà em chồng khiến tôi choáng váng

Mẹ chồng sống cùng 12 năm, tôi vừa nhận sổ hưu bà lập tức đòi tôi "đổi" nhà mình thành nhà em chồng khiến tôi choáng váng

Tâm sự -

GĐXH - Vừa cầm sổ hưu sau mấy chục năm vất vả, tôi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì người mẹ chồng mình tận tụy chăm sóc suốt 12 năm bất ngờ đưa ra một yêu cầu "quái gở". Sự tính toán của bà như một gáo nước lạnh khiến tôi bừng tỉnh: Lòng tốt nếu thiếu đi ranh giới sẽ chỉ biến mình thành kẻ bị chèn ép vô điều kiện.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.