Hiếm muộn gần 10 năm, đến khi có tin vui, tôi ngã quỵ khi nghe được câu nói của chồng và mẹ chồng sau nhà
GĐXH – Suốt bao năm muộn con, tôi từng nghĩ điều tàn nhẫn nhất là không được làm mẹ. Nhưng giờ đây, khi đang mang đứa con trong bụng, tôi lại đau đớn hơn với thực tế phũ phàng.
Tôi năm nay 35 tuổi, lấy chồng ngót nghét 10 năm. Vợ chồng tôi đều làm công ty liên doanh nước ngoài, thu nhập khá nên đã có nhà, có xe ở Thủ đô. Xét về vật chất, cuộc sống của chúng tôi khá dư dả, không thiếu thốn.
Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi vẫn chưa trọn vẹn, bởi suốt gần 1 thập kỷ qua, tôi vẫn chưa có con. Đó là nỗi đau khôn nguôi khiến tôi luôn canh cánh trong lòng.
Vợ chồng tôi đã từng đi khám rồi dùng nhiều biện pháp đông, tây y kết hợp nhưng đều không có con một cách tự nhiên. Cuối cùng, chúng tôi quyết định làm IVF (thụ tinh trong ống nghiệm) nhưng rồi, lần nào chuyển phôi cũng đều thất bại.

Ảnh minh họa
Nhiều lần thất vọng đến mức muốn buông xuôi, tôi đã nghĩ đến chuyện chia tay để chồng đi lấy vợ mới. Thế nhưng, anh luôn động viên tôi, con cái là duyên, nói tôi đừng tự dằn vặt, trách móc bản thân quá nhiều.
Không những được chồng bao dung, bố mẹ chồng cũng chưa bao giờ gây áp lực chuyện con cái hay tỏ ra ghét bỏ tôi, thậm chí ông bà còn an ủi, khuyên tôi giữ sức khỏe. Điều đó khiến tôi vô cùng cảm động.
Vì vậy, bao nhiêu năm qua, tôi luôn đối xử rất tốt với bố mẹ chồng, không chỉ về mặt tình cảm mà cả vật chất. Lần nào về quê tôi cũng biếu tiền ông bà rồi mua các loại thực phẩm chức năng đắt tiền để ông bà bồi bổ sức khỏe. Rồi mỗi lần nhà chồng có giỗ chạp, công việc, tôi cũng không tiếc mà chi tiền để lo việc cho ông bà.
Trong thâm tâm tôi luôn nghĩ, mình cứ sống tốt ắt sẽ được trời thương. Và quả thật, cách đây vài tháng, điều kỳ diệu đã xảy ra. Sau bao năm mòn mỏi chạy chữa, làm IVF không thành, tôi lại bất ngờ có con một cách tự nhiên.
Cầm tờ kết quả siêu âm thông báo có thai trên tay, tôi khóc nấc như không tin vào mắt mình. Chồng tôi cũng không giấu được sự xúc động. Anh ôm tôi mừng mừng, tủi tủi. Bố mẹ chồng khi biết tin cũng thể hiện rõ sự vui mừng qua điện thoại.
Khoảnh khắc ấy, tôi đã nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trần gian. Và cuộc sống về sau của tôi sẽ vui vẻ, hạnh phúc hơn. Thế nhưng, niềm hạnh phúc ấy chưa được bao lâu, tôi lại phát hiện ra một bí mật cay đắng.
Trong chuyến về quê mới đây, tôi vô tình nghe được chồng và mẹ chồng nói chuyện cùng nhau sau nhà:
- Giờ cái D có thai rồi, thế con tính chuyện với mẹ con cái Thúy thế nào. Thằng bé là máu mủ của con, nhà mình cũng không thể bỏ nó được.
- Con biết rồi mẹ. Con cũng đang đau đầu tính phương án đây.
Nghe đến đây, người tôi run lên bần bật. Với tâm lý nhạy cảm của phụ nữ mang thai, tôi không chịu đựng được mà đi tới, ba mặt một lời để hỏi rõ mọi chuyện.
Dĩ nhiên, sự xuất hiện đột ngột của tôi khiến chồng và mẹ chồng tái mặt.
Biết không thể chối được, chồng đành cúi đầu thừa nhận 4 năm trước, trong một lần say, anh đã đi quá giới hạn với đồng nghiệp đơn thân. Sau đó, cô ta mang thai. Người phụ nữ ấy muốn giữ lại đứa con và không yêu cầu danh phận. Cô ta chỉ cần anh chu cấp hàng tháng để nuôi con.
Chồng nói, khi đó, trong hoàn cảnh vợ chuyển phôi nhiều lần thất bại, mình lại có con một cách tự nhiên cũng khiến anh phân vân. Rồi anh nghĩ đến bố mẹ ở quê đã già, cũng đang mong một đứa cháu. Vì vậy, sau nhiều đêm suy nghĩ, anh đã quyết định giấu vợ, chu cấp cho người đồng nghiệp theo đúng yêu cầu của cô ta.
Khi người phụ nữ đó sinh con, anh đã nói chuyện này cho bố mẹ biết. Kể từ đó, ông bà cũng âm thầm nhiều lần lên thành phố thăm cháu và dĩ nhiên, không cho con dâu biết.
Khi mọi chuyện vỡ lở, tôi cay đắng ngã quỵ xuống đất. Suốt bao năm qua, tôi dằn vặt, cảm thấy có lỗi với nhà chồng vì bản thân hiếm muộn, trong khi không hề biết, họ đã hưởng niềm vui có con, có cháu từ lâu.
Những câu an ủi của chồng và bố mẹ chồng bỗng chốc trở thành con dao xoáy vào lòng tôi. Tôi cảm thấy mình như kẻ ngốc trong mắt bọn họ.
Chồng van xin tôi tha thứ, mẹ chồng cũng nói mong tôi hiểu cho ông bà nhưng lúc ấy, tai tôi cứ ù đi vì đau đớn.
Gần 10 năm hiếm muộn, tôi từng nghĩ điều tàn nhẫn nhất là không được làm mẹ. Nhưng giờ đây, khi đang mang đứa con trong bụng, tôi lại đau đớn với sự thật bị phản bội và lừa dối.
Giờ tôi nên tiếp tục cuộc hôn nhân này để con sinh ra có gia đình trọn vẹn, hay quyết định rời xa gia đình toàn sự lừa dối này để thanh thản hơn?
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.


