Lương 8 triệu, việc hiếu hỉ ở công ty toàn phải đóng tiền triệu
Công ty có quy định ngầm, cưới thì phong bì 1 triệu, sinh đẻ, tân gia hay viếng thì 500.000 đồng, nhưng lương tôi chỉ 8 triệu đồng/tháng.
Tôi là nhân viên hành chính mới đi làm, mức lương hiện tại là 8 triệu đồng mỗi tháng. Sau khi trừ đi tiền thuê nhà, ăn uống, xăng xe và chi phí sinh hoạt thiết yếu, gần như chẳng dư được đồng nào.
Vậy mà mỗi lần có đồng nghiệp cưới xin, ma chay, sinh con, tân gia…, tôi lại phải móc hầu bao 500 nghìn đến 1 triệu đồng để “đi phong bì” vì đó là mức sàn chung của công ty, các sếp hay những anh chị giàu có thì nhiều hơn.
(Ảnh minh họa: AI)
Ban đầu, tôi nghĩ hiếu hỉ tùy tâm, nhưng hóa ra công ty có quy định ngầm: Cưới thì 1 triệu, sinh đẻ, tân gia hay viếng thì 500.000 đồng, ai thân hay các sếp thì nhiều hơn.
Nhiều khi chưa thuộc mặt đồng nghiệp, chỉ nghe báo “anh A phòng kế toán cưới” là được gợi ý “đóng 1 triệu”, hoặc “chị B bên kho vừa sinh con” – là mỗi người “góp 500.000”. Không ai ép, nhưng nếu không tham gia, tên bạn sẽ bị thiếu trên bảng tổng hợp, gây điều tiếng rằng “không hòa đồng”, “kém tinh thần tập thể”, “khó gần”.
Công ty đông người, tháng nào cũng có vài ba vụ như thế, có tháng tôi mất đến 3 triệu, hơn 1/3 thu nhập nên thực sự stress.
Công ty tôi chủ yếu có hai loại người: Những người giỏi kiếm tiền và những người đi làm không vì tiền (nhà họ đã giàu rồi). Tôi là một trong vài người hiếm hoi thuộc loại thứ ba: Đi làm vì tiền nhưng lương thấp. Mức sống, mức chi tiêu của các anh chị đều cao so với mặt bằng chung nên họ không hiểu sự khó xử của người lương 8 triệu và không có bố mẹ hay chồng giàu như tôi.
Có lần tôi mạnh dạn hỏi: "Nếu em không thân, có thể gửi 200–300 nghìn được không ạ?" thì nhận lại ánh mắt kỳ lạ và câu trả lời nửa đùa nửa thật: "Thôi ráng đi em, kẻo mai mốt em có việc, người ta không gửi thì em lại buồn". Tôi không cần kiểu “bảo hiểm xã hội phiên bản mini” ấy, nhưng sẽ nếu không theo lệ thì khó sống trong tập thể.
Tôi biết nhiều người cũng rơi vào hoàn cảnh giống mình. Có chị bạn lương 6 triệu đồng mà tháng nào cũng đóng 2 triệu tiền hiếu hỉ. Không đóng thì bị nhìn như vật thể lạ, đóng thì méo mặt vì không biết sống bằng gì với số tiền còn lại.
Tôi nghĩ san sẻ là điều tốt đẹp, gửi quà mừng hay giúp đỡ khi đồng nghiệp gặp chuyện vui buồn là văn hóa đáng trân trọng của người Việt. Nhưng ở chốn công sở, không nên biến nó thành sự ràng buộc hay gánh nặng bằng những “quy định bất thành văn” mà thiếu đi sự thấu hiểu.
Tôi ước có một ngày các anh chị trong công ty nhận ra rằng có những đồng nghiệp nếu “bỏ phong bì” theo mức của họ thì sẽ không đủ tiền ăn, và hiểu rằng người đóng góp ít hơn chẳng phải là không có lòng.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 2 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
