Lý do tôi nằng nặc muốn nuôi con riêng của vợ cũ

Thứ năm, 16:30 09/02/2017 | Tâm sự

Tôi nghe bạn bè xì xèo không ít chuyện về vợ. Có người nói, cô ấy cặp bồ với một người quản lý ở trên đó. Lại có người khẳng định, có lần bắt gặp vợ tôi vào nhà nghỉ với một gã công nhân cùng xưởng.

Những ngày đầu năm mới, gia đình tôi đã gặp phải những chuyện không may. Kể chuyện của mình lên đây, quả thật là quá bất đắc dĩ tôi mới làm. Nhưng nỗi niềm chẳng thể tỏ cùng ai nên tối viết lên đây để mong nhận được sự chia sẻ.

Tôi năm nay 32 tuổi. Lấy vợ được 4 năm. Vợ tôi là người xã bên, đã qua một đời chồng. Lúc tôi mới dắt cô ấy về ra mắt, bố mẹ tôi đã hết lời khuyên can nhưng vì yêu nên tôi bất chấp hết. Theo lời bố mẹ tôi nói, gia đình ngăn cản không phải vì cô ấy đã từng có chồng con mà vì cái tiếng chẳng mấy tốt đẹp của cô ấy.


Ảnh: Slism

Ảnh: Slism

Nhưng dù bố mẹ có ngăn cản thế nào thì dám cưới vẫn được diễn ra. Tôi thương vợ và đứa con riêng của cô ấy (khi đó mới hơn 2 tuổi) như chính con đẻ của mình. Mới đầu cả nhà thống nhất sẽ để đứa bé đó cho ông bà ngoại nuôi, nhưng chính tôi đã đề nghị đón cháu về ở cùng.

Ở nhà bố mẹ tôi chừng được nửa năm thì vợ mang bầu. Cô ấy tỉ tê với tôi rằng, xin về nhà ngoại ở cho tiện bề sinh nở. Tôi thương vợ nên xin bố mẹ cắt hộ khẩu cho về ngoại ở. Lúc này, bố mẹ tôi cũng hết lời khuyên can nhưng tôi không chịu nghe. Bố mẹ bảo, con trai đi ở rể chẳng khác gì “chó chui gầm chạn”, làm gì cũng phải để ý trước sau.

Tôi một mực khẳng định với bố mẹ rằng, mình sẽ sống tốt và sẽ không để ai khinh miệt mình. Thế là vợ chồng tôi dắt díu nhau về nhà ngoại ở. Nhưng đúng là người tính không bằng trời tính. Chuyển về nhà vợ rồi, công việc của tôi bỗng bấp bênh hơn. Sau này, tôi mất hẳn việc ở chỗ cũ và phải đi làm thuê. Ai thuê gì thì làm nấy. Có hôm thậm chí tôi chạy xe ôm kiếm tiền. Cuộc sống gia đình tôi vì thế ngày càng khó khăn. Mọi chi tiêu sinh hoạt trong gia đình gần như phải nhờ vào bố mẹ vợ.

Cuộc sống của tôi từ khi ấy bắt đầu thay đổi. Bố mẹ vợ coi thường tôi ra mặt, còn vợ thì thường xuyên chì chiết, đay nghiến tôi. Tôi đi đâu, làm gì cũng phải dò xét ý bố mẹ vợ. Nhiều lần tôi muốn đưa vợ con về thăm bố mẹ, khi cô ấy từ chối tôi cũng chẳng dám hé răng nói nửa lời vì sợ bố mẹ để ý. Thậm chí, nhiều lần vợ hỗn láo, lớn tiếng xúc phạm chồng, bố mẹ chồng nhưng tôi cũng chua xót nín nhịn.

Sinh con được 6 tháng, vợ tôi quay trở lại làm công nhân may. Tôi vừa chạy xe ôm vừa kiếm thêm vừa chăm sóc hai đứa nhỏ. Tôi vẫn đối xử với con riêng của vợ chẳng khác gì con mình. Rồi chuyện gì đến cũng đến. Mâu thuẫn giữa vợ chồng tôi ngày một lớn hơn. Vợ tôi ngày càng tỏ thái độ coi thường tôi ra mặt. Thậm chí những ngày Tết, giỗ phía nhà tôi, không những không về mà cô ấy còn chửi bới tôi rất thậm tệ.

Lại nói về chuyện cô ấy đi làm công nhân, công ty cách nhà chừng gần 20km, mới đầu cô ấy còn đi đi về về. Nhưng một thời gian sau, cô ấy đòi ở trọ, cuối tuần mới về thăm các con. Dần dần, vợ tôi ở miết trên đó, đôi tháng mới đảo qua nhà một chút. Cô ấy thay đổi đến chóng mặt. Lúc thì mái tóc được nhuộm vàng, lúc thì mặc những bộ váy ngắn cũn cỡn, lúc thì khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng.

Tôi nghe bạn bè xì xèo không ít chuyện về vợ. Có người nói, cô ấy cặp bồ với một người quản lý ở trên đó. Lại có người khẳng định, có lần bắt gặp vợ tôi vào nhà nghỉ với một gã công nhân cùng xưởng. Tôi bán tín, bán nghi hỏi vợ thì cô ấy to tiếng, quát tháo tôi nghĩ linh tinh. Vì ở nhà ngoại, sợ bố mẹ vợ nghĩ ngợi, tôi chẳng dám truy vấn đến cùng, chỉ thấp thỏm lo lắng không yên.

Tình cảm giữa vợ chồng ngày càng lạnh nhạt. Cô ấy gần như chẳng quan tâm, đoái hoài gì đến các con. Đứa con riêng của cô ấy còn gắn bó với tôi hơn mẹ nó. Tôi bảo cô ấy nghỉ việc để tôi đi làm nhưng cô không chịu. Tôi thật sự rất chán nản.

Đỉnh điểm mâu thuẫn của vợ chồng tôi là vào tối mồng 2 Tết vừa qua. Tối đó, tôi nói với vợ là chuẩn bị đồ để về nhà nội chúc Tết nhưng cô ấy ngúng nguẩy không làm. Vợ chồng tôi to tiếng qua lại, cô ấy còn sẵng giọng xúc phạm tôi là người vô dụng, “ăn bám”.

Thậm chí, cô ấy còn không tiếc những câu tục tĩu khi nói về gia đình tôi. Lúc đó, vì không làm chủ được mình, tôi đã tát vợ hai cái. Sau đó, cô ấy vùng vằng chạy ra khỏi nhà và nói với lại rằng: “Tôi sẽ đi, xem bố con anh có sống được không”.

Cả đêm hôm đó đến ngày hôm sau, vợ vẫn không nhà. Gọi điện thì cô ấy tắt máy. Bố mẹ vợ thấy vậy cũng không tiếc lời chửi bới tôi. Quá chán nản, tôi đã ôm hai đứa nhỏ về nhà nội.

Đến hôm nay, vợ tôi vẫn biệt tăm. Một người bạn của cô ấy nói, cô ấy đã theo một người đàn ông khác vào Nam và không có ý định về nhà nữa. Tôi cũng xác định sẽ ra tòa ly dị, cho dù cô ấy có về hay không. Vấn đề ở chỗ, khi tôi về nhà, đứa con riêng của vợ cũng nhất quyết đòi đi theo. Tôi cũng thương nó, không nhẫn tâm mà bỏ lại. Ông bà ngoại thì chưa từng yêu thương bé, thậm chí, họ còn có ý định mang nó cho gia đình khác nhận làm con nuôi.

Bố mẹ và anh chị em của tôi thì nhất quyết phản đối chuyện tôi nuôi đứa nhỏ đó. Mọi người đều nói rằng, không việc gì phải nuôi một đứa trẻ không máu mủ ruột rà như vậy. Hơn nữa, vợ và gia đình cô ấy đã đối xử tệ bạc với tôi như thế, có nhất thiết phải sống tốt với con cháu của họ không?

Hiện tôi thật sự mệt mỏi. Tôi không biết mình phải làm gì bây giờ. Tôi cũng yêu thương con cô ấy rất nhiều. Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên.

Theo Dân Việt

Ý kiến của bạn
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 14 giờ trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 18 giờ trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.

Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ

Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ

Tâm sự - 2 ngày trước

Sau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.

5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên

5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 5 năm sống cùng con trai để chăm cháu, tôi nhận ra có những sự hy sinh nếu kéo dài quá lâu sẽ trở thành điều hiển nhiên trong mắt người khác.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.