Mẹ chồng cho 200 triệu mua nhà, tôi bĩu môi chê ít, 1 lần vô tình nhìn mâm cơm bà ăn mà khóc nghẹn
Tôi vẫn trách chồng rằng mẹ anh cho được có 200 triệu mua nhà, trong khi căn hộ trị giá cả mấy tỷ bạc.
Mẹ chồng tôi có 3 người con trai, nhưng chẳng đứa nào chịu ở quê, tất cả đều lũ lượt lên thành phố lập nghiệp. Mặc dù buồn nhưng bà vẫn tôn trọng quyết định của các con. Còn chúng tôi thì thay phiên nhau về chơi với mẹ cho bà đỡ tủi thân.
Chồng mất sớm, một mình nuôi 3 đứa con trai ăn học, nhưng mẹ chồng tôi đều lo cho các con rất tươm tất. Đứa nào mua nhà, lấy vợ bà đều cho ít vốn làm ăn.
Bữa trước chú hai và chú út mua nhà, mẹ chồng đều cho mỗi người 500 triệu. Chính vì vậy khi đến lượt vợ chồng tôi tậu nhà mới, tôi cũng hi vọng được mẹ chồng cho như thế, không thì phải hơn. Bởi sau này, bà già không còn sức lao động nữa thì vợ chồng tôi phụng dưỡng là chính. Sau này cũng lo luôn phần hương hoả...
Chồng thì quở trách: “Mẹ có bao nhiêu thì cho bấy nhiêu. Em cứ mong ngóng làm gì. Mẹ ở quê buôn bán, làm ruộng chứ có phải trồng cây tiền đâu mà có nhiều thế”. Nhưng tôi vẫn không nguôi hi vọng, bởi bà đã cho 2 cậu em chồng nhiều tiền thế cơ mà.
Thế nhưng tháng trước vợ chồng tôi về quê, mẹ chồng mở tủ chỉ đưa cho 200 triệu. Bà nói: “Vợ chồng mày làm ăn khá giả hơn 2 em thì mẹ tạm cho có thế. Mà giờ đúng là mẹ cũng không có nhiều. Chúng mày cứ cầm số tiền này mua nhà. Bao giờ có mẹ cho thêm”.
Tôi hậm hực cả buổi hôm đó. Bà đúng là thiên vị mà. 200 triệu thì thấm gì với căn hộ hơn 2 tỷ? Bữa trước hi vọng mẹ chồng cho nhiều, tôi đã quyết mua căn nhà khang trang hơn 1 chút, vượt quá tầm chi trả của chúng tôi. Ai ngờ...
Thế là buổi chiều lên Hà Nội, tôi giận chẳng thèm chào mẹ chồng 1 câu, cứ lên xe rồi đi. Về đến nhà, vợ chồng tôi cãi nhau 1 trận. Tôi bảo anh xem lại cách ăn ở thế nào, xưa kia không nịnh bợ bà đi, có phải bây giờ được cho nhiều tiền hơn không? Còn anh trách tôi lòng tham vô đáy và bất hiếu.

Vợ chồng tôi ''chiến tranh lạnh'' khoảng 1 tuần. Trong khoảng thời gian đó, tôi cũng hay suy nghĩ và cũng hơi áy náy. Tôi thấy mình xốc nổi quá, có khi tôi cư xử khéo léo thì mẹ chồng lại cho thêm thì sao?
Thế là hôm qua, nhân ngày nghỉ, tôi quyết định bắt xe về quê. Tôi không nói trước với chồng, với cả mẹ chồng. Tôi định tạo bất ngờ để bà vui.
Xe dừng ở đầu ngõ cũng đã là 1 giờ trưa. Thời tiết như kiểu sắp mưa nên oi ả lắm. Một mình tôi lững thững đi vào trong nhà. Tôi cất tiếng gọi mẹ chồng. Nghe thấy giọng tôi, bà đon đả từ dưới bếp chạy ra: “Ô, Thảo về đấy à con. Không báo với mẹ, mẹ làm cơm. Chắc chưa ăn uống gì phải không. Đợi mẹ chạy ồ ra đầu ngõ mua thức ăn về mẹ nấu cho. Con lên nhà nghỉ ngơi đi”.
Nói xong mẹ chồng cắp nón đi luôn. Tôi cứ nghĩ bà đang lúi húi làm gì ở bếp nên xuống xem thử. Hóa ra bà đang ăn trưa. Nhìn mâm cơm mà tôi không khỏi chạnh lòng, nghẹn ngào. Bữa ăn đạm bạc chỉ có vài miếng cà muối, một bát mắm tôm và 2 bìa đậu phụ.
Mẹ chồng đi chợ về xách theo cân thịt bò. Tôi không cầm được lòng, hỏi bà: “Mẹ ăn uống thế này thì làm gì có chất?”. Bà cười thật thà: “Thế mà ăn bao năm vẫn khỏe có sao đâu? Chả lo bệnh tiểu đường hay gout”.
Rồi bà nói tiếp: “Thú thực với con, nhà nuôi 3 thằng con trai ăn học, đâu phải chuyện dễ. Giờ còn lo nhà cửa cho chúng mày. Tao không ăn dè ở xẻn thì lấy đâu của mà cho. Tao có phải ông to bà lớn gì đâu mà hắt hơi ra tiền...”.
Tôi chợt nghĩ lại, lần nào chúng tôi về quê, mẹ cũng làm những mâm cơm đầy đặn, thức ăn đề huề. Những bữa ấy cũng tốn cả triệu bạc chứ ít gì? Hóa ra sau tất cả bà đã đánh lừa chúng tôi. Không muốn chúng tôi lo lắng nhiều nên bà luôn miệng “chúng mày ăn đi, tao ở quê đồ rẻ nên ăn uống liên tục...”.
Đang nghĩ thì bất giác giật mình về thực tại, thấy mẹ chồng hì hục làm thịt bò, tôi vội vàng ngăn lại: “Thôi mẹ để đó, tối ăn. Lâu lâu không ăn cà muối, con đang thèm đây. Với lại mẹ muối cà là nhất, chua chua giòn giòn”. Nói xong, tôi nhanh nhảu cầm bát ra âu múc thêm vài quả cà. Thế là bữa đó, mẹ chồng - nàng dâu mới ngồi ăn với nhau, bữa ăn đạm bạc nhất từ ngày tôi về đây. Song tôi lại thấy ngon vô cùng.
Về Hà Nội, tôi quyết định sẽ đem 200 triệu trả cho mẹ chồng. Tiền đó để bà dưỡng già, không cần phải làm lụng vất vả hay chi tiêu chắt bóp nữa. Chồng tôi bất ngờ lắm, hỏi tôi lý do nhưng tôi không nói. Nhưng tôi biết anh cũng vui với quyết định này.
Theo Hướng Dương HT (Nhịp Sống Việt)
Từ những mảnh giấy vụn trong cặp sách đứa cháu, vợ lật tẩy âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi của mẹ chồng
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Ngay khi con tôi vừa thi xong Cao đẳng, mẹ chồng lại đòi dọn đến để "dưỡng già", còn chồng tôi thì ép mẹ đẻ phải "nhường chỗ".
Nhập viện một mình ở tuổi 75, tôi chợt hiểu: Tuổi già trông chờ con cái đôi khi là canh bạc
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm dồn tâm sức nuôi dạy 4 người con trưởng thành, tuổi già, tôi vẫn phải một mình vào viện phẫu thuật, tự thanh toán viện phí và tự chăm sóc bản thân.
Của ít làm gì có lòng nhiều, Tết về quê con cháu nào biếu quà to mới được quý
Tâm sự - 21 giờ trướcNgười xưa nói "của ít lòng nhiều" nhưng sau nhiều cái Tết về quê, tôi thấy ngược lại, ai quà to, lì xì lớn mới được coi trọng, người "của ít" cứ như vô hình.
Đóng góp nhiều tiền cho dòng họ thì được trọng vọng hơn, có gì sai?
Tâm sự - 1 ngày trướcSự khác biệt về đối xử giữa cháu giàu và cháu nghèo dễ gây tổn thương, nhưng cần nhìn thẳng vào thực tế: Vai trò, vị thế của con người không phải luôn giống nhau.
Bị con rể ép đi viện dưỡng lão để chiếm nhà: Cú đáp trả đanh thép của bà mẹ vợ cao tay
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - "Mẹ ạ, mẹ ở một mình trong căn nhà rộng thế này thật là lãng phí". Câu nói tưởng chừng như quan tâm của con rể lại là khởi đầu cho một âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi trị giá hàng chục tỷ đồng.
Gần 80 tuổi, tôi bàng hoàng khi em út quay về đòi chia mảnh đất thờ cúng cha mẹ
Tâm sự - 1 ngày trướcAnh em tôi giờ đều đã ngoài 70 tuổi, có người gần 80 tuổi. Ở cái tuổi này, tôi chỉ mong sức khỏe bình an, con cháu sum vầy nhưng không ngờ mới đây em út lại đòi họp gia đình để chia mảnh đất tôi đang ở là hương hỏa của bố mẹ để lại.
Chồng tôi nằm viện 2 tháng không anh em nào đến trông nom nhưng lúc xây nhà lại "mặt dày" nhờ giúp 200 triệu
Tâm sự - 2 ngày trướcCuộc sống của vợ chồng tôi vừa chớm ổn định trở lại thì chuyện mới nảy sinh.
Bước vào tuổi già mới hiểu: Mất đi điều này thì tiền bạc cũng vô nghĩa
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi già, nếu đánh mất điều này, những năm tháng cuối đời rất dễ rơi vào cô đơn và trống trải.
5 tháng sống cùng con, cụ bà nhận ra một sự thật phũ phàng về tuổi già
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ bà có một tuổi già viên mãn với lương hưu ổn định, nhà ở khu "đất vàng", hai con trai thành đạt nơi thành phố lớn.
Mẹ chồng nói tôi "ăn bám", tôi đưa ra 1 con số khiến bà im lặng 5 phút, trật tự gia đình được thiết lập lại
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm phút im lặng đó là năm phút tôi lấy lại tiếng nói của mình.
Tôi từng nghĩ sinh con là bảo hiểm tuổi già, đến khi nghỉ hưu mới hiểu mình đã nhầm
Tâm sựGĐXH - Hạnh phúc không phải là sống thật lâu, mà là khi nghỉ hưu vẫn có điểm tựa cả về tinh thần lẫn tài chính.