Mới sinh con 3 tháng, tôi phản ứng khi bị mẹ chồng bắt rửa bát
Quá uất ức, tôi vứt hết bát đĩa vào sọt rác và bế con về nhà bố mẹ đẻ. Tôi đã nhẫn nhịn đủ rồi, lần này không thể cố được nữa.
Chuyện tình của tôi và chồng không có gì đặc biệt. Chúng tôi học cùng trường đại học, yêu nhau 4 năm rồi ra trường tổ chức đám cưới.
Hai vợ chồng đều là nhân viên bình thường, chưa có điều kiện mua nhà nên sống chung cùng bố mẹ chồng. Ban đầu, tôi thấy như thế là may mắn vì chúng tôi đỡ tốn tiền thuê nhà hàng tháng, có thể tiết kiệm cho sau này.
Nhưng có vẻ là tôi "trẻ người non dạ". Sau quá trình sống chung, tôi mới thấy phát sinh nhiều vấn đề với mẹ chồng.
Mẹ luôn xét nét, bắt tôi phải cùng mẹ làm hết việc nhà. Trong khi đó, chồng tôi "không được" động chân động tay vào việc gì. Tôi thấy rất bất công nhưng chẳng thể nào lên tiếng.
Những tưởng khi tôi mang bầu, có em bé thì mọi chuyện sẽ khác. Nhưng không, tôi vẫn không thể trở thành đối tượng được ưu tiên trong căn nhà này.

Trong suốt quá trình mang bầu, tôi rất ốm nghén. Dù vậy, việc nhà tôi vẫn phải lo chu toàn, không sẽ bị mẹ chồng trách mắng là sống chung mà thiếu trách nhiệm với gia đình.
Đến lúc có em bé, gia đình tôi ở quê xa, lại sống cùng nhà chồng nên mẹ đẻ không thể lên ở, đỡ đần tôi được. Mà xin về nhà mình thì bị bảo: "Cháu nội đích tôn không được đi đâu hết".
Con tôi từ lúc sinh ra khá ốm yếu, hay quấy khóc. Con lười ăn và không chịu ngủ vào ban đêm khiến tôi rất vất vả.
Với lý do "giờ anh chị nuôi con kiểu hiện đại, tôi không theo được", mẹ chồng tôi tuyệt nhiên "đứng ngoài" việc chăm nom đứa cháu "đích tôn của bà", "quý như vàng".
Thật sự, chỉ có đúng 1-2 lần mẹ chồng pha sữa cho cháu không đúng cách, tôi có nhắc một chút mà thành ra nông nỗi này.
Đã thế, bà còn không cho phép chồng tôi thức đêm thay vợ chăm con vì ngày hôm sau, anh phải đi làm, còn tôi thì không. Bà bảo, phụ nữ có mỗi việc ở nhà chăm con, làm không xong thì còn được việc gì.
Tôi uất ức lắm. Đêm nào con khóc, mẹ cũng khóc, chỉ muốn được giải thoát hoặc có ai hỏi thăm, dù chỉ là một chút. Cuộc sống ở chung, phụ thuộc nhiều thứ vào nhà chồng, thực sự khổ sở.
Nuôi con sang đến tháng thứ ba, con tôi vẫn khóc nhưng cũng đỡ hơn trước. Thấy vậy, mẹ chồng liền "phân công" việc nhà cho tôi.
Bà bảo tôi đã lại sức, cháu cũng ngoan rồi nên cần tiếp tục có trách nhiệm với gia đình, chứ một mình bà không thể cáng đáng nổi.
Thế là tôi lại có nhiệm vụ hàng ngày rửa bát hai bữa trưa - tối, cuối ngày quét dọn nhà cửa. Còn đương nhiên, những việc trong phòng của hai vợ chồng, giặt giũ quần áo cho em bé thì tôi vẫn phải làm.
Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi không thể nào cười nổi, định nói gì cũng bị mẹ chặn lại và cho rằng do tôi lười biếng. Bà bảo, người con dâu nào cũng thế mà họ chẳng kêu ca gì.
Tối đến, tôi khóc lóc, kể khổ với chồng mà anh chỉ bảo tôi cố gắng thêm cho "yên cửa yên nhà". Anh cũng muốn giúp nhưng đi làm về muộn, công việc dạo này rất căng thẳng.
Không biết trút nỗi muộn phiền này vào đâu, lại sợ bố mẹ đẻ biết được sẽ buồn, tôi đành gọi điện tâm sự với chị bạn thân. Chị khuyên tôi không nên chịu đựng quá, có lúc phải biết "vùng lên".
Đợt này thời tiết nóng bức, mãi mới cho con ngủ được, tôi lại phải nhanh chóng chạy xuống nhà rửa bát của bữa cơm trưa. Đang làm giữa chừng, tôi như bị hạ đường huyết, xây xẩm mặt mày.
Tôi nói với mẹ chồng rằng tôi mệt quá, xin phép đi nghỉ ngơi. Nhưng đáp lại, mẹ không hề hỏi han mà chỉ bảo tôi nên nghỉ 10-15 phút rồi xuống rửa bát tiếp.
Quá phẫn uất, thấy mẹ chồng không có chút tình thương nào dành cho mình, lại nhớ đến lời của chị bạn thân phải "vùng lên", tôi như được tiếp thêm sức mạnh, đứng dậy vứt hết đống bát đĩa vào sọt rác trong sự ngỡ ngàng của mẹ chồng.
Bình thường, tôi là người hiền lành, nhẫn nhịn nhưng lúc này, tôi không thể cứ cam chịu mãi. Chồng tôi biết chuyện rồi cũng chỉ bảo tôi bỏ qua, chịu khó chiều lòng mẹ.
Tôi nhanh chóng sắp vali, gọi xe taxi và bế con về nhà bố mẹ đẻ, mặc cho bị mẹ chồng quát mắng.
Mẹ chồng bảo: "Đã dám đi thì đừng có mà về", nhưng tôi bất chấp hậu quả.
Tôi vừa về đến nhà bố mẹ đẻ, để tôi xem bên nhà chồng định giải quyết vấn đề này thế nào? Chồng tôi - người mà tôi yêu thương bao năm qua - liệu có đứng về phía tôi không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 5 giờ trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.