Nhìn mâm cơm mà nhà chồng để phần, tôi ứa nước mắt tuyên bố 'đình công' với chồng, ngờ đâu câu trả lời của anh khiến tôi điêu đứng
Sức chịu đựng của tôi cũng có giới hạn, tôi không phải là thần thánh để mà chịu đựng mãi như thế này được?
Nhà chồng tôi chỉ có mỗi chồng tôi là con trai, còn lại là 3 chị em gái. Nói cách khác, tôi có tới "3 bà cô bên chồng", mỗi người một tính nhưng tựu chung đều là những bà cô khó tính, thích ăn lười làm.
Vì vợ chồng tôi ở nhà từ đường nên cuối tuần mấy chị em chồng đều tập trung về tổ chức ăn uống. Tính sơ sơ 3 hộ gia đình ấy cũng hơn 10 người, rồi vợ chồng tôi, bố mẹ chồng. Mấy đứa cháu còn nhỏ nên cứ chạy nhảy, la hét đến điếc tai. Chủ nhật, nhà tôi cứ như cái chợ, cái nhà giữ trẻ, và tôi chưa bao giờ được nghỉ ngơi mà trở thành người giúp việc không công cho họ.
Lấy lý do về nhà nghỉ ngơi sau một tuần vất vả, mấy chị chồng cứ vô tư ngồi uống cà phê, trò chuyện rôm rả với nhau. Còn con cái, đứa nhỏ nhất chỉ hơn một tuổi giao hẳn cho tôi trông nom. Khi nào tôi đi chợ, nấu ăn, họ mới chịu tự trông con mình. Mà cũng hay lắm, tuần nào họ cũng kéo nhau về chơi nhưng tiền lại không đưa một xu. Mỗi tuần, tôi phải bỏ ra mấy trăm nghìn, có khi cả triệu để lo liệu mua thức ăn liên hoan cho cả nhà. Cũng may tôi làm ra tiền, nếu không chắc thành "con nợ" vì hội chị em nhà chồng mất rồi.
Hôm qua, họ lại kéo nhau về chơi. Biết tôi mới có bầu, họ quan tâm lắm, thay nhau hỏi han, bày vẽ cách dưỡng thai. Và sau đó, họ quay lại chủ đề chính: "Hôm nay thím Ba cho chúng tôi ăn món gì đây nhỉ?". Rồi thì kẻ tung người hứng, kẻ khen tôi nấu ngon, người nói chỉ mong tới chủ nhật để được ăn món tôi nấu. Thế là dù mệt đến rã người, tôi vẫn phải lao vào bếp, nấu nấu nướng nướng đến tận trưa.
Nấu xong rồi, mệt quá, tôi vào phòng nghỉ rồi ngủ quên mất. Đến 2 giờ tỉnh dậy, tôi lò mò xuống bếp tìm đồ ăn rồi chết lặng khi thấy mâm cơm mà hội chị em nhà chồng đã để phần cho mình. Một bát canh lõng bõng, chẳng tìm thấy chút thịt nào. Một vài miếng thịt nướng đã cháy xém cạnh, chắc không ai ăn nên phần cho tôi. Một bát nước mắm vẫn còn pha lẫn thức ăn vụn vặt. Tôi ngồi ăn mà nước mắt cứ muốn rơi ra vì uất ức và tủi thân.
Tối, tôi tuyên bố thẳng với chồng: Nếu ai muốn ăn thì tự nấu, từ nay về sau, tôi không hầu hạ ai nữa cả. Chồng tôi bĩu môi, bảo tôi tiểu thư quá, có ngày chủ nhật cũng không chịu hòa đồng với chị em chồng. Nhưng sức chịu đựng của tôi có giới hạn, tôi sẽ không làm giúp việc không công cho họ nữa. Hay chủ nhật, tôi lấy cớ về nhà ngoại để mặc họ làm gì thì làm nhỉ?Tôi bực quá.
(ngoclinh...@gmail.com)
My Hanh
40 tuổi chị gái mới dẫn người yêu về ra mắt nhưng vừa nhìn thấy anh rể tương lai, tôi đã tái xám mặt vì sốc
Từ những mảnh giấy vụn trong cặp sách đứa cháu, vợ lật tẩy âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi của mẹ chồng
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Ngay khi con tôi vừa thi xong Cao đẳng, mẹ chồng lại đòi dọn đến để "dưỡng già", còn chồng tôi thì ép mẹ đẻ phải "nhường chỗ".
Nhập viện một mình ở tuổi 75, tôi chợt hiểu: Tuổi già trông chờ con cái đôi khi là canh bạc
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm dồn tâm sức nuôi dạy 4 người con trưởng thành, tuổi già, tôi vẫn phải một mình vào viện phẫu thuật, tự thanh toán viện phí và tự chăm sóc bản thân.
Của ít làm gì có lòng nhiều, Tết về quê con cháu nào biếu quà to mới được quý
Tâm sự - 17 giờ trướcNgười xưa nói "của ít lòng nhiều" nhưng sau nhiều cái Tết về quê, tôi thấy ngược lại, ai quà to, lì xì lớn mới được coi trọng, người "của ít" cứ như vô hình.
Đóng góp nhiều tiền cho dòng họ thì được trọng vọng hơn, có gì sai?
Tâm sự - 1 ngày trướcSự khác biệt về đối xử giữa cháu giàu và cháu nghèo dễ gây tổn thương, nhưng cần nhìn thẳng vào thực tế: Vai trò, vị thế của con người không phải luôn giống nhau.
Bị con rể ép đi viện dưỡng lão để chiếm nhà: Cú đáp trả đanh thép của bà mẹ vợ cao tay
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - "Mẹ ạ, mẹ ở một mình trong căn nhà rộng thế này thật là lãng phí". Câu nói tưởng chừng như quan tâm của con rể lại là khởi đầu cho một âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi trị giá hàng chục tỷ đồng.
Gần 80 tuổi, tôi bàng hoàng khi em út quay về đòi chia mảnh đất thờ cúng cha mẹ
Tâm sự - 1 ngày trướcAnh em tôi giờ đều đã ngoài 70 tuổi, có người gần 80 tuổi. Ở cái tuổi này, tôi chỉ mong sức khỏe bình an, con cháu sum vầy nhưng không ngờ mới đây em út lại đòi họp gia đình để chia mảnh đất tôi đang ở là hương hỏa của bố mẹ để lại.
Chồng tôi nằm viện 2 tháng không anh em nào đến trông nom nhưng lúc xây nhà lại "mặt dày" nhờ giúp 200 triệu
Tâm sự - 2 ngày trướcCuộc sống của vợ chồng tôi vừa chớm ổn định trở lại thì chuyện mới nảy sinh.
Bước vào tuổi già mới hiểu: Mất đi điều này thì tiền bạc cũng vô nghĩa
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi già, nếu đánh mất điều này, những năm tháng cuối đời rất dễ rơi vào cô đơn và trống trải.
5 tháng sống cùng con, cụ bà nhận ra một sự thật phũ phàng về tuổi già
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ bà có một tuổi già viên mãn với lương hưu ổn định, nhà ở khu "đất vàng", hai con trai thành đạt nơi thành phố lớn.
Mẹ chồng nói tôi "ăn bám", tôi đưa ra 1 con số khiến bà im lặng 5 phút, trật tự gia đình được thiết lập lại
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm phút im lặng đó là năm phút tôi lấy lại tiếng nói của mình.
Tôi từng nghĩ sinh con là bảo hiểm tuổi già, đến khi nghỉ hưu mới hiểu mình đã nhầm
Tâm sựGĐXH - Hạnh phúc không phải là sống thật lâu, mà là khi nghỉ hưu vẫn có điểm tựa cả về tinh thần lẫn tài chính.