Phải bỏ mọi đam mê từ khi lấy vợ

| Tâm sự

Tôi 31 tuổi rồi, lập gia đình từ năm 27 tuổi, có con 2 tuổi. Tôi được thuê làm giám đốc một công ty và mở một doanh nghiệp tại gia.

Tôi sinh ra trong một gia đình được ba mẹ giáo dục khá kỹ, tự lập, có một vài thành công nhất định. Bản thân không thích nhậu nhẹt, tụ tập, đề đóm hay trai gái ngoài luồng. Vợ làm trong một tập đoàn lớn ở tỉnh. Con trai tôi khỏe mạnh, lém lỉnh, có nhà, có xe, ông bà cũng có thu nhập riêng và nhà riêng, không giàu như các đại gia nhưng cuộc sống cũng chưa thiếu thốn.

Từ ngày lấy vợ, gần như tôi bị mẹ và vợ bắt buộc từ bỏ các đam mê thời độc thân. Tôi phải bỏ chơi thể thao các buổi tối, bán chiếc xe phân khối lớn để dồn tiền mua ôtô cho "ổn định", bỏ game (dù một tuần chỉ chơi 4 tiếng), bỏ luôn thói quen du lịch phượt, bỏ cả gym hoặc bơi lặn cuối tuần. Tất cả thời gian chỉ dành cho việc kiếm tiền, tích lũy để con có tương lai tốt hơn. Các bạn cứ tưởng tượng, sáng 6h dậy, chở con đi học rồi đi làm, ngồi tới 6h chiều về nhà ăn tối, chơi với con, ngồi làm việc tiếp đến khuya mệt thì ngủ, hôm nào rảnh thì kịp xem được bộ phim với lon bia, khô mực.

Bạn bè rủ rê tôi cũng ngại đi, đối tác rủ đi du lịch cũng từ chối..., riết rồi cảm thấy mình như một cái máy, mất hết toàn bộ nhiệt huyết cũng như những đam mê mà một người đàn ông nên có. Tôi thèm cảm giác được cầm một con xe côn tay, bóp côn, đá số, thèm một bữa đi đánh cầu lông cùng mấy ông bạn thành phố hoặc đi phượt 2-3 ngày với hội bạn nối khố 15 năm.

Từ hôm dịch tới nay, công việc tôi nhiều hơn gấp bội, chủ yếu là quản lý nội bộ, doanh thu không đáng bao nhiêu, áp lực cũng nhiều. Cả nhà quyết định giữa tháng 7 lên Đà Lạt xả hơi, thực sự tôi rất mong đợi chuyến đi này. Hôm qua con sốt, vợ nói: "Con sốt vậy chắc tháng 7 này mình ở nhà anh ơi". Biết là điều vợ nói không sai nhưng sao trong lòng tôi tự nhiên lại nặng đến không tả được.

Tiền mua xe phân khối lớn tôi có, nếu tự đi mua mà không bàn với vợ có ích kỷ quá không? Còn bàn rồi mới mua thì vợ sẽ lại rủ thêm mẹ vào rồi lại điệp khúc cũ. Công việc lại không cho phép tôi nghỉ phép quá lâu. Có anh em nào gặp trường hợp giống tôi chưa, có cách nào giúp tôi thoát ly được suy nghĩ này không?

Kha

Theo VnExpress

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.