Phải đi làm thứ 7 bất chợt, tôi nhờ mẹ chồng trông con hộ, trước mặt bà tỏ ra đồng ý nhưng sau lưng nói tôi bịa chuyện đi làm để bỏ bê con cái
Sống để vừa lòng hết tất cả mọi người thì khó lắm nhưng ngay cả khi làm được thì liệu rằng cái cuộc sống ấy có đáng để sống hay không?
Thứ bảy, một ngày mà tôi đã mong chờ từ đầu tuần. Sau năm ngày làm việc căng thẳng, tôi chỉ ước được ngủ nướng thêm một chút, được dành cả buổi sáng để chơi với con gái nhỏ, được nấu một bữa cơm ngon lành cho gia đình. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ đi theo đúng kế hoạch.
Sáng nay, khi tôi vừa cho con ăn xong, chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa thì điện thoại reo. Giọng trưởng phòng vội vã: "Em ơi, dự án gấp quá, cả team cần hoàn thành nốt báo cáo để kịp nộp sáng thứ hai. Em có thể vào công ty hỗ trợ làm thêm được không?"
Tôi ngập ngừng. Con gái tôi mới hai tuổi, chồng thì đang đi công tác xa, biết gửi con cho ai? Nhưng nghĩ đến đồng nghiệp, nghĩ đến trách nhiệm chung, tôi đành thở dài gật đầu: "Dạ, em sẽ sắp xếp ạ."
Tôi gọi điện cho mẹ chồng, giọng cầu khẩn: "Mẹ ơi, hôm nay con phải vào công ty gấp, mẹ qua trông cháu giúp con được không ạ?".
Bà lặng im một lúc rồi trả lời: "Ừ, thì mẹ qua. Nhưng đàn bà con gái ấy mà, cứ bỏ con đi làm suốt thế này không tốt đâu".
Tôi tặc lưỡi, nghĩ bà chỉ lo lắng cho cháu nên nói vậy. Tôi vội vã dặn dò bà mấy việc cần thiết, chuẩn bị đồ ăn sẵn cho con, rồi vội vàng ra khỏi nhà.
Công ty hôm nay vắng lặng, chỉ lác đác vài người tăng ca. Tôi cắm cúi làm việc, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ lo lắng, không biết con ở nhà có ngoan không. Đến chiều muộn, khi báo cáo cuối cùng đã được gửi đi, tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vã về nhà.
Nhưng ngay khi bước chân vào ngõ, tôi đã thấy mấy bà hàng xóm đứng tụm năm tụm ba, thấy tôi thì liếc nhìn rồi thì thầm điều gì đó. Tôi cười gượng chào, nhưng không ai đáp lại.
Vào đến nhà, mẹ chồng đang ngồi xem phim, con gái tôi chơi một mình trên sàn. Tôi mừng rỡ ôm con, hỏi thăm bà: "Mẹ, hôm nay cháu có quấy không ạ?".
Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cháu ngoan lắm, không như mẹ nó. Đi ra khỏi nhà 1 cái là đi nguyên cả ngày, chẳng biết có phải đi làm thật không".
Tôi sững người: "Mẹ nói gì thế ạ? Con đi làm thật mà?".
Bà hờ hững đứng dậy, nói như giọng kể chuyện: "Thôi, mẹ về. Lần sau muốn đi chơi với ai thì nói thẳng, đừng bịa chuyện tăng ca với chả làm thêm. Tôi từng này tuổi rồi, qua mắt tôi làm sao được".
Tôi đứng hình, cảm giác như ai đó vừa dội một gáo nước lạnh vào người. Khi bà đi rồi, tôi mới kịp hỏi chuyện cô hàng xóm thân thiết.
Cô ấy ngập ngừng rồi nói thật: "Bà ấy đi khắp xóm, bảo cháu bịa chuyện đi làm để đi với bồ, bỏ mặc con nhỏ. Mấy bà trong xóm đang bàn tán linh ta linh tinh, loạn hết cả lên".
Tôi ngồi thụp xuống ghế, nước mắt chảy dài. Tôi không hiểu tại sao mẹ chồng lại có thể nghĩ xấu cho tôi đến vậy. Tôi đi làm vất vả, chịu đựng áp lực công việc, tất cả chỉ vì muốn lo cho con, cho gia đình. Nhưng thay vì được thấu hiểu, tôi lại bị coi là người đàn bà hư hỏng, vô trách nhiệm.
Con gái tôi ngơ ngác nhìn mẹ khóc, giơ tay lau nước mắt cho tôi. Cái chạm nhẹ ấy khiến tôi càng đau lòng hơn. Tôi ôm con thật chặt, tự nhủ mình phải mạnh mẽ vì con.
Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ được. Tôi tự hỏi hay là mình sai thật, mình có nên tiếp tục tăng ca, làm thêm giờ nữa không? Nếu từ chối, công việc sẽ bị ảnh hưởng, nhưng nếu đồng ý, liệu mẹ chồng có tiếp tục bêu xấu mình?
Thời buổi kinh tế khó khăn này, có 1 công việc ổn định đã khó rồi, giữ được nó còn khó hơn nên tôi không thể suốt ngày từ chối yêu cầu của cấp trê. Vậy tôi có nên đối chất với mẹ chồng không? Nhưng nếu cãi nhau, chồng tôi sẽ bị kẹt giữa hai bên và con gái tôi sẽ chứng kiến cảnh không hay.
Làm thế này không được, làm thế kia cũng không xong, vậy thì có cách nào để chứng minh mình trong sạch không? Nhưng liệu người ta có thèm nghe không, khi họ đã có sẵn định kiến?
Cuối cùng, tôi quyết định sẽ không bao giờ nhờ mẹ chồng trông con khi tăng ca nữa. Tôi sẽ tìm người giúp việc hoặc nhờ bạn bè đáng tin cậy.
Còn chuyện bà đi đồn thổi tôi là loại không ra gì, ban đầu tôi cũng uất ức lắm nhưng nghĩ cho cùng thì vẫn nên giữ bình tĩnh, không phản ứng thái quá. Những lời đồn thổi rồi cũng sẽ nguội đi, miễn là mình sống đúng.
Chính ra là tôi định tự mình xử lý, không để chồng biết chuyện này nhưng nghĩ lại thì tin đồn qua lại vớ vẩn đến tai chồng tôi lại thành chuyện khác nên thôi cứ nói chuyện thẳng thắn với chồng khi anh ấy về. Gia đình là quan trọng, nhưng danh dự của mình cũng không thể để người khác chà đạp.
Cuộc sống này đôi khi nghiệt ngã nhưng tôi tin rằng, nếu mình sống ngay thẳng, trời xanh sẽ không phụ lòng người.
Quả thật, sống để vừa lòng hết tất cả mọi người thì khó lắm nhưng ngay cả khi làm được thì liệu rằng cái cuộc sống ấy có đáng để sống hay không? Thôi thì cứ làm được đến đâu thì làm, còn lại cứ bỏ ngoài tai vậy.
Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.
Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.
Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có một thực tế trong cuộc sống là khi bạn quá dễ dãi, người khác sẽ xem việc nhờ vả bạn là điều hiển nhiên.
Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một cuộc gặp lại bạn cũ tưởng chừng ấm áp lại trở thành trải nghiệm khó quên, giúp người đàn ông 60 tuổi nhận ra bài học về hạnh phúc.
Em rể vỡ nợ 10 tỷ, bố mẹ muốn bán nhà trả giúp, tôi phản đối bị nói ích kỷ
Tâm sự - 2 ngày trướcEm gái tôi lấy chồng được 10 năm và có cuộc sống khá đủ đầy. Nhưng mới đây chồng em vỡ nợ gần 10 tỷ, bố mẹ tôi có ý định bán căn nhà đang ở để giúp em, khi tôi phản đối thì bị nói là ích kỷ.
Mẹ chồng kéo họ hàng đến ép tôi bán nhà: Lựa chọn của chồng đã giúp tôi thấu hiểu chân tướng của hôn nhân
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ngày mẹ chồng kéo cả họ hàng đến ép chúng tôi bán nhà để giúp em chồng, tôi đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất.
Họp lớp sau 20 năm, tôi hiểu vì sao nhiều người chọn im lặng và biến mất
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng chỉ là một cuộc gặp gỡ ôn chuyện cũ, nhưng buổi họp lớp lại khiến tôi nhìn rõ hơn những lát cắt rất thật của cuộc sống, những điều mà khi còn trẻ, chúng tôi chưa từng hiểu hết.
Bán nhà gần 4 tỷ lao vào chứng khoán với ước mơ giàu nhanh: Tôi phải trả giá bằng hạnh phúc và tình thân
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Chỉ vì khao khát giàu nhanh từ chứng khoán, tôi đã tự tay đánh mất toàn bộ, từ tài sản đến hạnh phúc gia đình.
Tuổi già của cụ ông có con chu cấp tiền đều đặn: 'Thứ tôi cần không phải là tiền'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi cũng nghĩ đó là một tuổi già viên mãn. Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu, sự đủ đầy ấy không đồng nghĩa với hạnh phúc.
Người vợ mất tích 5 năm đột nhiên quay về đòi chia tài sản
Tâm sự - 3 ngày trướcLy thân đã lâu, vợ tôi cũng bỏ đi biệt tích, nhưng sau 5 năm, cô ấy quay về với cái bụng bầu và đòi chia tài sản.
Bỏ ngoài tai lời khuyên của cha mẹ vay tiền tỷ để mua nhà, 6 năm sau cô gái trả giá đắt
Tâm sựGĐXH - Bất chấp sự phản đối từ gia đình, cô gái vẫn quyết định vay nợ lớn để mua nhà. Tuy nhiên, chỉ sau vài năm, cô đã phải hối tiếc về quyết định của mình.


