Hà Nội
23°C / 22-25°C

Sốc vì lời khuyên 'quỷ quyệt' từ mẹ chồng: Đừng vay nợ, để vợ lo vì đằng nào nhà cũng là tài sản chung

Chủ nhật, 16:55 29/06/2025 | Tâm sự

GĐXH - Thay vì động viên, bà kéo chồng tôi ra một góc, nói nhỏ: "Con trai, con không cần phải lo lắng hay vay tiền làm gì cho mệt. Dù sao cái nhà đó cũng là tài sản chung của hai đứa, sau này vợ chồng có ly hôn thì con cũng được một nửa".

Gánh nặng tài chính và người chồng vô tâm

Tôi năm nay 35 tuổi, và đây là câu chuyện về hành trình xây dựng tổ ấm của tôi, một hành trình đầy mồ hôi, nước mắt và cả những nỗi niềm khó nói.

Nhìn căn hộ nhỏ xinh, ấm cúng mà tôi đang sống cùng chồng và hai con, ít ai biết rằng để có được nó, tôi đã phải đánh đổi bằng cả thanh xuân và sức lực. Mười năm trước, khi vừa kết hôn, tài sản của vợ chồng tôi chỉ vỏn vẹn hai bàn tay trắng. Chúng tôi bắt đầu cuộc sống hôn nhân trong một căn phòng trọ chật hẹp, nóng bức giữa lòng thành phố. 

Chồng tôi, anh Minh, là con trai độc nhất trong gia đình. Anh hiền lành, nhưng có phần hơi vô tâm và thiếu chí tiến thủ. Mọi gánh nặng tài chính, từ tiền thuê nhà, chi tiêu sinh hoạt, đến những khoản phát sinh bất chợt, đều dồn lên đôi vai tôi.

Tôi còn nhớ như in những ngày tháng ấy, tôi làm đủ mọi việc, từ nhân viên văn phòng ban ngày đến bán hàng online buổi tối. Có những đêm, tôi thức trắng để nhập hàng, đóng gói, trả lời tin nhắn của khách. Chỉ cần có thêm chút tiền để trang trải, tôi không nề hà bất cứ việc gì.

Chồng tôi thì ngược lại, anh đi làm về là lăn ra ngủ, hoặc tụ tập bạn bè. Khi tôi cằn nhằn, anh chỉ nói: "Em cứ lo quá, tiền bạc thì từ từ rồi cũng có thôi mà." "Từ từ" của anh là vô thời hạn, trong khi gánh nặng thì cứ đè nặng lên tôi từng ngày.

Sốc vì lời khuyên đắng chát từ mẹ chồng: Đừng vay nợ, để vợ lo vì đằng nào nhà cũng là tài sản chung, có ly hôn cũng được một nửa- Ảnh 1.

"Sau này vợ chồng có ly hôn thì con cũng được một nửa. Ảnh minh hoạ

Chồng mặc định việc trả nợ ngân hàng là của tôi

Ước mơ lớn nhất của tôi lúc đó là có một mái nhà riêng. Tôi không muốn con cái mình sau này cũng phải lớn lên trong cảnh nhà thuê chật chội. Thế là tôi bắt đầu lên kế hoạch tiết kiệm. Mỗi đồng tiền kiếm được, tôi đều chắt chiu, gửi ngân hàng. Thậm chí, tôi còn vay mượn thêm từ bạn bè, đồng nghiệp để tích lũy.

Sau gần 7 năm miệt mài làm việc không ngừng nghỉ, cuối cùng tôi cũng tích góp được một khoản kha khá. Tôi quyết định vay ngân hàng thêm để mua một căn hộ chung cư nhỏ. Ngày cầm chìa khóa nhà, tôi đã bật khóc. Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự tự hào, và cả của sự mệt mỏi đã được đền đáp. Tôi nghĩ, từ nay gia đình nhỏ của mình sẽ có một nơi an cư lạc nghiệp, các con sẽ có không gian rộng rãi để vui chơi, học tập.

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì tôi nhận ra, trong mắt chồng và gia đình chồng, việc tôi mua được nhà dường như là một điều "đương nhiên". Anh Minh không hề tỏ ra bất ngờ hay cảm kích, thậm chí còn không hề có ý định san sẻ gánh nặng nợ nần. 

Anh mặc định rằng việc trả nợ ngân hàng là của tôi, vì tôi là người đứng tên vay. Tôi đã cố gắng giải thích rằng đây là tài sản chung, là tổ ấm của cả gia đình, anh cũng nên có trách nhiệm. Nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng hoặc những câu nói bâng quơ như "Em giỏi thì em lo thôi, anh cũng đâu có đòi hỏi gì".

"Đương nhiên" và lời khuyên đắng chát từ mẹ chồng 

Không chỉ chồng, mà mẹ chồng tôi cũng có những suy nghĩ khiến tôi "ngã ngửa". Bà thường xuyên sang chơi, thăm cháu. Thấy tôi tất bật đi làm về lại lo cơm nước, dọn dẹp, rồi cặm cụi với các con, bà không những không giúp đỡ mà còn đưa ra những lời khuyên đầy tính toán.

Một lần, tôi đang đau đầu vì khoản nợ ngân hàng hàng tháng, nói chuyện với chồng thì anh vẫn dửng dưng. Tôi không kìm được nên có than thở với mẹ chồng. Thay vì động viên, bà kéo chồng tôi ra một góc, nói nhỏ: "Con trai, con không cần phải lo lắng hay vay tiền làm gì cho mệt. Dù sao cái nhà đó cũng là tài sản chung của hai đứa, sau này vợ chồng có ly hôn thì con cũng được một nửa. Cứ để nó (tức là tôi) tự lo đi".

Tôi đứng chết trân. Những lời nói ấy như nhát dao cứa vào tim tôi. Suốt bao năm qua, tôi đã cố gắng vun vén, hy sinh tất cả vì gia đình này. Tôi lao động cật lực, chịu bao nhiêu áp lực, chỉ mong có một cuộc sống ổn định, một tổ ấm đúng nghĩa. Vậy mà, trong mắt họ, đó chỉ là một kế hoạch tính toán, một sự "đương nhiên" mà tôi phải gánh vác.

Tôi càng đau lòng hơn khi chồng tôi, người đàn ông tôi tin tưởng và yêu thương, lại không hề phản bác hay bảo vệ tôi trước những lời nói đó của mẹ anh. Anh cứ im lặng, như thể đồng tình với quan điểm của bà. Khi tôi hỏi anh, anh chỉ gãi đầu: "Thì mẹ nói cũng có lý mà em, tài sản chung thì cũng là của chung mà".

Nỗi lòng không ai hiểu

Mỗi khi tôi mệt mỏi, muốn than thở, muốn được sẻ chia, chồng tôi lại bảo: "Em cứ kêu ca hoài, ai cũng có áp lực mà. Em phải vui vẻ lên chứ!". Anh không hiểu rằng sự vui vẻ của tôi đã cạn kiệt từ lâu, rằng đôi vai tôi đã oằn xuống vì những gánh nặng không tên. Anh không đóng góp, không chịu đứng ra nhận nợ, nhưng lại đòi hỏi tôi phải luôn tươi cười, không được kêu ca.

Giờ đây, dù đã có căn nhà riêng, tôi vẫn thấy lòng mình trống rỗng. Căn nhà này là thành quả của tôi, nhưng dường như nó không mang lại sự bình yên như tôi hằng mong ước. Tôi cảm thấy cô đơn trong chính tổ ấm của mình, khi những nỗ lực, hy sinh của tôi bị coi là "đương nhiên", và không được bất kỳ ai trân trọng.

Tôi không biết mình sẽ phải tiếp tục gánh vác đến bao giờ. Liệu có khi nào, tôi sẽ kiệt sức và buông xuôi tất cả? Hay tôi sẽ mãi là người phụ nữ lặng lẽ gồng gánh, với nỗi đau không tên trong căn nhà mà tôi đã dốc cạn tâm huyết để xây dựng?

Cuộc đời trớ trêu của người đàn ông 37 tuổi, thu nhập mỗi tháng gần 100 triệu đồngCuộc đời trớ trêu của người đàn ông 37 tuổi, thu nhập mỗi tháng gần 100 triệu đồng

GĐXH - Tôi, một người đàn ông 37 tuổi, có vợ 30 tuổi và hai cô con gái nhỏ. Nếu cuộc sống êm đềm như bao gia đình khác, có lẽ tôi đã không phải ngồi đây viết những dòng này.

M.Lệ
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 10 giờ trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 14 giờ trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 23 giờ trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Tâm sự - 2 ngày trước

Nhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Top