Hà Nội
23°C / 22-25°C

Sống cùng nhà vợ suốt 3 năm, đến khi muốn ra ở riêng, mẹ vợ nói một câu khiến tôi sốc nặng

Thứ bảy, 17:41 07/10/2023 | Tâm sự

GĐXH – Câu nói của mẹ vợ khiến tôi sốc nặng. Hóa ra bao năm qua, trong mắt bà, tôi vẫn là một kẻ ăn bám, vô hại và làm khổ vợ con.

Tôi người miền Trung, lấy vợ Hà Nội. Nhà vợ tôi ở ngoại thành, cách trung tâm thành phố hơn 20 km.

Ban đầu khi yêu vợ, tôi hoàn toàn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ở rể. Thế nhưng đến khi hai đứa quyết định đến với nhau, vợ tôi mới nói mẹ cô ấy chỉ đồng ý cưới khi tôi chấp nhận sống cùng nhà vợ, ít nhất là một năm. Bởi nhà vợ tôi chỉ có hai cô con gái. Chị gái vợ đi du học, rồi lấy chồng, định cư luôn ở nước ngoài. Thế nên, mẹ cô ấy muốn giữ cô con gái út bên cạnh.

Khi biết hoàn cảnh nhà vợ như vậy, tôi cũng rất khó nghĩ. Nhưng khi về thăm cơ ngơi nhà cô ấy, tôi hoàn toàn bị choáng ngợp. Nhà vợ tôi rất rộng, lại có một xưởng sản xuất nội thất, thuộc diện khá giả trong vùng.

Thời điểm ấy, có lẽ tôi cũng bị vật chất chi phối nên gật đầu đồng ý về sống cùng nhà vợ, bất chấp phải đi làm xa mấy chục cây số. Và tôi sống cùng nhà vợ đến nay cũng đã được hơn 3 năm rồi.

Sống cùng nhà vợ suốt 3 năm, đến khi muốn ra ở riêng, mẹ vợ nói một câu khiến tôi sốc nặng - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Thời gian đầu khi sống chung cùng bố mẹ vợ, tôi cũng khép nép, giữ ý, không dám làm gì phật lòng ông bà. Êm xuôi được vài tháng thì cũng nảy sinh nhiều vấn đề. Tôi người miền Trung, khẩu vị hơi khác ngoài Bắc nhưng từ ngày về ở rể, tôi đương nhiên phải ăn theo khẩu vị của mọi người trong nhà. Ăn uống không ngon miệng khiến tôi đôi khi cũng bực dọc trong người.

Nhiều lúc rủ vợ bỏ bữa, ra ngoài cho đổi gió thì bị bố mẹ vợ phàn nàn. Rồi có hôm công ty liên hoan, tôi nhậu say ngủ lại trên thành phố thì bị mẹ vợ gọi điện trách mắng, nói tôi vô trách nhiệm, khiến vợ phải lo lắng. Từ đó, tôi cũng bị hạn chế giao lưu bạn bè.

Ngoài chuyện ăn uống, tôi còn không thoải mái khi mẹ vợ quá kỹ tính. Hễ tôi bừa bộn một chút là y như rằng lại bị bà phàn nàn. Chưa kể, mẹ vợ tôi còn có thói quen xem lại camera khiến tôi vô cùng áp lực. Sống trong nhà mà lúc nào tôi cũng có cảm giác có hàng trăm con mắt đang quan sát, rình mình mắc lỗi để giáo huấn.

Đó chưa phải là tất cả. Từ khi vợ tôi sinh con, mẹ vợ càng can thiệp hơn vào cuộc sống riêng của vợ chồng tôi. Bà ra vào phòng tôi mà không cần gõ cửa. Nhiều lúc dù đã chốt cửa nhưng vẫn bị mẹ vợ vô tư dùng khóa dự phòng để vào.

Khó chịu hơn nữa là mẹ vợ thường xuyên bóng gió nói tôi không được làm điều gì có lỗi với con gái bà trong lúc cô ấy đang ở cữ. Dĩ nhiên, tôi biết bà muốn nói đến chuyện sợ tôi ngoại tình hay đi "bóc bánh trả tiền" giải quyết nhu cầu sinh lý bên ngoài. Bị mẹ vợ gây sức ép khiến tôi thấy rất mệt mỏi khi suốt ngày phải gồng mình lên để làm một chàng rể ngoan ngoãn trong mắt bố mẹ vợ.

Vừa rồi con gái tôi tròn hai tuổi, tôi đã bàn với vợ chuyện ra ở riêng, lên thành phố thuê một căn chung cư nhỏ để sống. Thế nhưng cô ấy có vẻ không đồng ý.

Vợ tôi nói hiện giờ thu nhập của hai vợ chồng không cao, chỉ hơn 20 triệu/tháng. Trong khi nếu lên thành phố sẽ rất tốn kém. Nào là tiền thuê nhà, tiền ăn rồi tiền học cho con. Cô ấy sợ sẽ không kham nổi khiến vợ chồng lục đục rồi con cái lại khổ.

Vợ tôi còn nói cô ấy thấy cuộc sống hiện tại rất ổn. Cơm nước, con cái đều có ông bà lo cho. Mấy năm qua, nhờ không mất tiền nhà, tiền ăn chỉ góp ít nên hai vợ chồng cũng có một khoản tiết kiệm nho nhỏ. Nhưng để mua nhà hoặc ra sống riêng thì cô ấy khuyên tôi cần thêm vài năm nữa.

Thú thực, tôi không muốn chịu đựng cảnh ở rể thêm nữa. Tôi gắt với vợ nói cô ấy tiểu thư, sợ khó, sợ khổ. Lấy chồng nhưng không dám chịu khổ cùng chồng. Vậy là hai vợ chồng tôi to tiếng với nhau và đến tai bố mẹ vợ.

Khi biết con rể có ý định ra ở riêng, mẹ vợ tôi tỏ ra rất khó chịu. Bà nói tôi ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mà không nghĩ vợ con sẽ khổ như thế nào nếu rời xa vòng tay của ông bà.

Mẹ vợ còn nói tôi đang sướng mà không biết đường hưởng, lại cứ thích tự đưa mình vào chỗ khổ. Thậm chí bà còn nói không yên tâm khi giao con gái và cháu ngoại cho tôi vì sợ tôi sẽ làm tổn thương hai mẹ con.

Trước khi đi ra khỏi phòng, mẹ vợ còn ném cho tôi câu nói sắc lạnh: "Khi nào lương 50-60 triệu/tháng thì hẵng ra ở riêng. Còn cứ lẹt đẹt 10 triệu như bây giờ thì nên dẹp ý định đó đi, đừng làm khổ mẹ con nó thêm nữa".

Câu nói của mẹ vợ khiến tôi sốc nặng. Hóa ra bao năm qua, trong mắt bà, tôi vẫn là một kẻ ăn bám, vô hại và làm khổ vợ con.

Giờ tôi đang vô cùng ức chế. Tôi có nên quyết tâm ra ở riêng hay tiếp tục chịu đựng cuộc sống tù túng, bị khinh rẻ này thêm nữa?

Đi ăn trưa với sếp, con rể vô tình bắt gặp mẹ vợ trong hoàn cảnh khiến anh không thốt nên lờiĐi ăn trưa với sếp, con rể vô tình bắt gặp mẹ vợ trong hoàn cảnh khiến anh không thốt nên lời

GĐXH – Hôm đó về nhà, tôi cứ bần thần suy nghĩ mãi. Vợ chồng tôi quả thực cũng rất khó khăn. Tôi không dám nghĩ đến việc đón mẹ vợ về ở chung sẽ như thế nào.

Tùng
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 11 giờ trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 15 giờ trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Tâm sự - 2 ngày trước

Nhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Top