Thuê đánh anh vợ bằng… chầu cà phê
Thuê đánh anh vợ vài cái để dằn mặt, không ngờ người đánh ra tay quá nặng nên cả nhóm phải dẫn nhau vào tù.
Theo hồ sơ, Trần Văn Trường và anh vợ Trường cùng ngụ huyện Long Mỹ (Hậu Giang) có mâu thuẫn về đất ruộng nên thường xuyên cự cãi nhau. Thậm chí có lần xảy ra ẩu đả, Trường còn bị anh vợ đánh phải nhập viện.
Thuê người “xử” anh vợ
Bực tức, Trường nảy sinh ý định thuê người đánh anh vợ để dằn mặt. Cuối tháng 3/2010, Trường ngồi uống nước với Nguyễn Văn Mười. Nhớ lại mối mâu thuẫn âm ỉ với anh vợ, Trường quay sang nói với Mười: “Mày xem có thằng nào, kêu nó đánh dằn mặt thằng anh vợ của tao giùm, xong tao cho tiền uống cà phê”. Mười nhận lời ngay: “Để đó tôi chỉ cho”.
Chiều hôm sau, Mười gặp nhóm Nguyễn Văn Vạng, bảo: “Có độ thuê đánh dằn mặt, mày có dám làm không?”. Vạng hỏi lại: “Có tiền không?”. Mười trả lời: “Mày làm xong, ổng cho mày ít tiền uống cà phê”. Vạng đồng ý.
Đêm 30/3, Trường tổ chức đám giỗ mẹ vợ. Mười dẫn nhóm của Vạng tới gặp Trường nói chuyện và ăn nhậu. Ngồi lai rai chén thù chén tạc được vài tiếng, rượu vào nổi máu côn đồ, Vạng rủ cả nhóm kéo đến nhà anh vợ của Trường để “xử” ông này.
Không được hưởng án treo
Xử sơ thẩm vụ án, TAND huyện Long Mỹ đã tuyên phạt Vạng 30 tháng tù, Trường 30 tháng tù treo, Mười 24 tháng tù treo, một bị cáo khác 30 tháng tù treo về tội cố ý gây thương tích. Liên quan đến vụ việc, một người khác hiện đang bỏ trốn, cơ quan điều tra đã tách ra để xử lý sau.
Về phần dân sự, tòa buộc bốn bị cáo phải liên đới bồi thường tiếp cho nạn nhân hơn 10 triệu đồng (trước đó trong quá trình điều tra, các bị cáo đã bồi thường cho nạn nhân 27 triệu đồng).
Sau phiên sơ thẩm, anh vợ của Trường kháng cáo, đề nghị tăng hình phạt tù đối với các bị cáo và buộc các bị cáo phải liên đới bồi thường cho mình 150 triệu đồng.
Mới đây, TAND tỉnh Hậu Giang đã xử phúc thẩm, nhận định hành vi của các bị cáo mang tính côn đồ, xem thường và bất chấp pháp luật, do đó cần phải có mức án nghiêm khắc. Tòa xét thấy cần thiết phải cách ly các bị cáo ra khỏi xã hội một thời gian, có như vậy mới đạt được mục đích trừng trị, răn đe và phòng ngừa chung.