Tôi dại dột vì đã bỏ con để chọn chồng
Tôi nhớ về người chồng trước kia và đứa con trai bé bỏng. Nhưng càng nghĩ đến họ tôi càng cảm thấy khinh bỉ bản thân mình nhiều hơn. Tôi biết, mình đã dại dột khi nhẫn tâm bỏ lại đứa con vì một người chồng không xứng đáng.
Ngày anh nói lời chia tay với tôi không một lý do tạo thành cú sốc quá lớn đối với tôi. Không bao lâu sau, tôi nhận lời lấy một người đàn ông hơn mình 3 tuổi. Người đàn ông đó theo đuổi tôi gần hai năm, nhưng lại chỉ có thể chờ đợi được lời đồng ý của tôi khi tôi đang trong quãng thời gian tuyệt vọng.
Ngày tôi bước lên xe hoa, anh cũng đến chúc mừng và nói lời xin lỗi tôi: “Anh xin lỗi, anh cần công việc đó và chỉ cô ấy mới có thể mang nó đến cho anh. Chúc em hạnh phúc bên chồng”. Hóa ra là vậy, lý do anh bỏ tôi là vì muốn thăng chức. Tôi cười và chấp nhận sự thật.
Nói đến người đàn ông kia – người mà từ nay về sau tôi sẽ gọi là chồng, anh ấy đối xử với tôi rất tốt, luôn lo lắng, quan tâm tôi. Anh ấy cũng đủ thông minh để hiểu rằng cuộc hôn nhân này chỉ xuất phát từ tình yêu đơn phương, tôi không hề yêu anh. Thế nhưng, đã nên nghĩa vợ chồng thì phải có trách nhiệm với nhau. Hai năm sau khi cưới, chúng tôi có với nhau một đứa con trai kháu khỉnh. Kể từ đó anh càng yêu thương tôi hơn.
Cuộc sống của tôi lúc bấy giờ có không biết bao nhiêu cô gái mơ ước, chồng tài giỏi, con kháu khỉnh, gia đình giàu có. Thế nhưng khó có ai biết được rằng phía sau bức rèm ấy là sự lạnh ngắt đến tê người. Nhiều đêm thấy anh lặng người hút thuốc ngoài ban công mà tôi chỉ ước gì đó là “anh ấy”, nếu là “anh ấy” có lẽ tôi đã chạy ra ôm thật chặt anh từ phía sau, hôn nhẹ lên mái tóc ấy rồi. Nhưng với anh – người chồng mẫu mực của tôi, thì tôi tuyệt nhiên không thể.
Hơn một năm sau kể từ ngày sinh con, tôi đi làm trở lại. Có lẽ vì nghỉ quá lâu nên việc đi làm trở lại cũng gặp không ít khó khăn. Nếu không nhờ các mối quan hệ của chồng, tôi sẽ chỉ có thể ngồi nhà chờ đợi vận may đến.

Anh ấy là một người cha tốt, còn tôi không có đủ tư cách làm mẹ vì đã nhẫn tâm bỏ lại đứa con thơ. Ảnh minh họa
Nếu không phải vô tình gặp lại “anh ấy” trước cổng công ty, có lẽ sóng gió cũng sẽ không ập đến với gia đình tôi. Vẫn quán café cũ, vẫn hai con người ấy nhưng dường như khoảng cách và không gian xa vời vợi, khiến cả tôi và anh đều ngập ngừng khó nói. Cuối cùng, để phá tan sự im lặng, anh lên tiếng trước: “Em vẫn ổn chứ, anh nghe nói em đã có con. Sống với chồng em có hạnh phúc không?”. Dường như những câu hỏi của anh trở nên thừa thãi. Tôi lặng một lúc lâu rồi gật đầu, nói nhanh hai chữ “em ổn”. Sau đó, tôi cũng hỏi lại anh: “Anh lấy vợ chưa? Sự nghiệp thành công chứ?”. Hai chữ “thành công” như xoáy mạnh vào tim anh.
Anh ấy nói: “Anh ly hôn nửa năm rồi, giờ làm nhân viên cho công ty vật tư. Sau khi chia tay, dường như anh đã mất tất cả”. Tiếng thở dài cùng ánh mắt lơ đãng của anh khiến tôi khó thở. Nếu không phải vì tiếng cô phục vụ bàn gọi đúng lúc, có lẽ khi đó tôi đã chạy đến và ôm anh thật chặt.
Thật sự là trong lòng tôi chưa một phút quên anh, chưa một giây nào hận anh cả. Tôi chỉ buồn và hận chính mình đã không mang lại cho anh những gì người khác có thể mang lại, nên mới để mất anh. Kể từ hôm đó, chúng tôi liên lạc trở lại. Tình cảm xưa như được khơi lại mỗi ngày. Lúc này, trong đầu tôi không còn một chút gì nghĩ về người chồng mà chỉ có hình ảnh của anh. Ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau.
Bỗng một hôm, anh nói muốn quay lại với tôi, không thể tiếp tục sống không có tôi. Anh gợi ý muốn tôi ly hôn chồng rồi về sống với anh. Yêu anh thật đấy, nhưng còn con, tôi biết phải làm sao với đứa trẻ. Và chồng tôi, anh ấy không có lỗi, anh ấy thật đáng thương.
Thế rồi, lý trí không thắng nổi trái tim, tôi cầm tờ đơn ly hôn trên tay mà lòng nặng trĩu. Đưa nó cho chồng, tôi tưởng anh sẽ ngạc nhiên và sốc lắm, nhưng ngược lại, anh từ tốn ký vào và nói: “Anh biết, em và Trường đã gặp lại nhau. Hơn thế, anh còn biết hai người thường xuyên gặp mặt. Anh biết sớm muộn rồi mọi chuyện sẽ xảy ra, nhưng dẫu sao cũng cảm ơn vì em đã để lại bé Sơn cho anh. Thằng bé là kỷ niệm duy nhất giữa anh và em mà sau này anh sẽ nhớ. Đi rồi, phải hạnh phúc biết không?”.
Ngay lúc đó, hai hàng nước mắt tôi chảy dòng, nhìn con mà trong lòng chua xót. Ôm hôn đứa con bé bỏng mà tim tôi thắt lại. Thế rồi, tôi vẫn quyết tâm xách vali lên và rời bỏ anh.
Bây giờ, tôi viết những dòng chữ này khi hai dòng nước mắt vẫn chảy dài trên má. Người đàn ông trước kia từng bỏ rơi tôi một lần lại nhẫn tâm bỏ rơi tôi lần nữa. Hơn 6 tháng kể từ khi ký vào tờ hôn thú, chính thức trở thành vợ anh, cũng là lúc tôi tiếp tục bị anh đá thêm lần nữa vì lý do sự nghiệp. Nỗi đau như bủa vây lấy tôi. Trước kia mất anh, tôi còn có người chấp nhận ở bên xoa dịu nỗi đau, nhưng giờ đây chỉ có tôi và nỗi cô đơn, lạnh lẽo. Tôi nhớ về người chồng trước kia và đứa con trai bé bỏng. Nhưng càng nghĩ đến họ, tôi càng cảm thấy khinh bỉ bản thân mình. Tôi biết mình đã dại dột khi nhẫn tâm bỏ lại đứa con chỉ vì một người chồng không xứng đáng.
Theo GĐVN
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.
Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?
Tâm sự - 20 giờ trướcVợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?
Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 1 ngày trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sựGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.