Tôi muốn bán nhà đất để dưỡng già nhưng bị phản đối, tôi bật khóc hỏi một câu, các con liền đáp lại bằng sự im lặng đến đáng sợ

| Tâm sự

Người mẹ bất hạnh, có tài sản mà không thể bán đi để hưởng thụ lúc cuối đời, con cái thì chỉ nhìn vật chất chứ chẳng nhớ gì tới tình thân.

Tôi có 4 người con, tất cả đều đi làm xa, kinh tế của các con bình thường, tiền làm ra chỉ đủ nuôi các cháu, vì thế tôi cũng chẳng được nhờ vả gì.

Người ta có lương hưu, nghỉ ngơi an nhàn, còn tôi 70 tuổi vẫn phải đi làm thuê hay nhặt đồng nát để kiếm tiền sống qua ngày. Dù tôi luôn cố gắng làm việc chăm chỉ mỗi ngày nhưng bệnh tật nhiều nên có đồng tiền nào lại phải lo chữa trị.

Năm nay, sức khỏe tôi yếu, làm việc chậm chạp, chẳng ai mướn tôi làm nữa. Một tháng nay, tôi không có tiền để mua gạo nên phải vay tiền hàng xóm. Đến ngày trả tiền rồi mà tôi chưa có và phải khất người ta.

Bữa ăn hằng ngày của tôi chỉ là cơm với rau xin của hàng xóm, nhiều người thương tình thỉnh thoảng mang đồ ăn thừa cho tôi sống qua ngày.

2 tuần trước, tôi bị đột quỵ, may được hàng xóm phát hiện và đưa đi bệnh viện cấp cứu. Sau khi xuất viện, tôi được đưa về nhà con út ở tạm. Khi các con ngồi họp, tôi ở trong nhà nghe thấy tất cả.

Mấy người em muốn con trưởng đảm nhận trách nhiệm nuôi mẹ, vì có điều kiện nhất trong các anh em. Nhưng con nói vợ khó tính khó nết, sợ sống chung, tôi sẽ là người khổ nhất.

Con cả muốn mọi người góp 2 triệu để trả công và tiền ăn cho con út nuôi tôi. Con út nói mẹ nhiều bệnh tật, đêm hôm phải chăm sóc vất vả, những khi bà bệnh phải nghỉ việc đưa đi viện tốn thời gian và tiền bạc. Số tiền các anh trả cho chỉ đủ trả người giúp việc, chưa có tiền ăn uống và ốm đau đi viện.

Tôi muốn bán nhà đất để dưỡng già nhưng bị phản đối, tôi bật khóc hỏi một câu, các con liền đáp lại bằng sự im lặng đến đáng sợ- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tranh cãi một hồi nhưng chẳng đâu vào đâu, chỉ khiến các con căng thẳng bực tức hơn. Không muốn bản thân là gánh nặng cho con cái, tôi ra khỏi phòng và nói là sẽ bán nhà để có tiền dưỡng già, không phải nhờ vả con nào hết.

Nghe thế, các con đồng loạt phản đối không cho bán đất. Nếu tôi mà bán đất, các con sẽ không ký vào giấy tờ, khi đó, tôi chẳng thể bán được tấc đất nào.

Mảnh đất 200m2 là tài sản của vợ chồng tôi vất vả kiếm được, vậy mà giờ không được bán để dưỡng già. Tôi rất tức giận khi bản thân bị các con kiểm soát. Tôi nói trong tiếng khóc:

"Không con nào chịu nuôi mẹ, đất cũng không cho bán. Vậy giờ mẹ lấy tiền đâu để sống và chữa bệnh đây?".

Đáp lại câu hỏi của tôi là sự im lặng đến đáng sợ của các con. Nhớ ngày nhỏ, các con ốm đau triền miên, không biết bao đêm tôi phải thức trắng ôm con. Ngày đưa con đi bệnh viện không có tiền, tôi phải đến nhà người ta quỳ xuống van xin họ mới cho vay tiền.

Bây giờ đủ lông đủ cánh, các con không còn nhớ đến mẹ già này nữa. Tôi phải làm sao bây giờ?

Chăm sóc mẹ già suốt 10 năm nhưng không được chia mảnh đất nào, đến lúc đọc kỹ lại di chúc tôi mới òa khócChăm sóc mẹ già suốt 10 năm nhưng không được chia mảnh đất nào, đến lúc đọc kỹ lại di chúc tôi mới òa khóc

Mỗi lần các anh về, họ lại bàn bạc xem ai sẽ được phần nào, và mẹ tôi thường chỉ im lặng, không nói gì. Tôi thì chẳng quan tâm nhiều, vì nghĩ rằng tài sản của mẹ, bà muốn chia cho ai cũng là quyền của bà.

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.