Tôi phải nhẫn nhịn mẹ vợ thích dựng chuyện
Bà khó tính, khó chịu với bất kể ai từ mẹ chồng đến chồng con. Bà có khả năng lôi kéo người nào mà bà vô tình gặp mặt vào câu chuyện cuộc đời bi ai của bà.
Phần lớn câu chuyện của bà là cách nhìn phiến diện, ích kỷ và bà là nạn nhân của tất cả, là đối tượng bị đả kích nhất trong bất kỳ mối quan hệ nào. Hiện bà không ở chung với chồng (ba vợ) vì không sống được với mẹ chồng. Qua cách kể của bà với tôi thì bà nội khó nhất, ở dơ và không chịu sống với con dâu, thích sống riêng với ba chồng tôi.
Vợ chồng tôi đều ở TP HCM, là con út. Nhìn chung về việc cân đo giàu nghèo thì phía nhà vợ tôi nhỉnh hơn, nhiều đất đai hơn, nhà tôi không bằng nhưng ba mẹ vẫn lo được cho anh chị em chúng tôi thành tài và tự chủ được tài chính. Giờ ba mẹ tôi vừa chăm cháu vừa hưởng phúc lộc từ con. Điều này căn bản bình thường, chỉ có một người phụ nữ suy nghĩ khác, đó là mẹ vợ tôi.
Vợ tôi vừa cấn bầu bà đã bắt về nuôi và tôi sang sống cùng luôn. Nhà tôi vui vẻ song vẫn muốn ba mẹ vợ sang nói chuyện xin đưa con gái về cho phải phép. Mẹ vợ bảo: "Ui trời phải phép gì con ơi, đây đó gần xịt, ngày về qua lại có gì phải xin". Rồi bà phán nhà tôi khó, nói vợ chồng tôi muốn ở đâu thì ở chứ bà không qua xin. Ngày cưới có rước dâu đàng hoàng, sính lễ rình rang cho đẹp mặt họ hàng bên vợ, cho đúng yêu cầu của bà, giờ bà giãy nảy đem con gái về nuôi, bắt tôi ở rể theo cái lý "con gái bầu thì về ngoại".
Bà hay so sánh với mẹ tôi, than khổ, một mình chăm con cháu, bảo tôi sau này ráng thương vợ, đừng nghe lời mẹ như ba vợ tôi, đừng để vợ con khổ như mẹ hiện tại. Bà ghen tị với mẹ tôi vì ba mẹ tôi sống cùng nhau, hai người cùng chăm cháu. Theo suy nghĩ của mẹ vợ thì mẹ tôi rất khỏe, hạnh phúc vì luôn có chồng con sống cùng, gia đình tôi êm ấm quá nên cho tôi qua ở nhà mẹ vợ. Bà đòi vợ chồng tôi về để bà chăm chứ nhìn vợ tôi ốm quá mẹ xót. Sau 6 tháng tôi nhẫn nhịn thì cũng tới dịp chúng tôi đi du lịch cùng nhau, có vợ chồng tôi, mẹ tôi và mẹ vợ.
Hai mẹ ở cùng phòng và bắt đầu tâm sự với nhau. Ngày thứ nhất, vợ tôi kể mẹ tôi nói cái gì với mẹ vợ mà mẹ vợ nói thương tôi quá, rằng mẹ tôi chỉ thương cháu ngoại chứ không cần cháu nội. Ngày thứ hai, vợ kêu tôi nói với mẹ tôi là bớt khoe với mẹ vợ lại đi, đừng để mẹ vợ buồn tủi rồi cằn nhằn vợ. Ngày thứ ba mẹ vợ bệnh, mất giọng. Ngày cuối mẹ tôi vừa nói vừa nghẹn bảo bà buồn lắm, vì nghe mẹ vợ nói tôi khóc lóc quỳ lạy ôm xin mẹ vợ, van xin đừng cho tôi ra ở với bà nội. Cuối buổi đi chơi, hai mẹ không nói chuyện với nhau nữa.
Giờ khi về nhà, bao bức xúc kìm nén mẹ tôi vỡ òa, mẹ kêu nếu không ở được thì cứ về, mình có nhà cửa hẳn hoi, không có ăn bám ai để phải lạy lục như vậy. Có nhiều chuyện cá nhân tôi không tiện kể ra đây nhưng chung quy là mẹ vợ dựng chuyện và lật chuyện rất nhiều, hơn hết là không có một sự tôn trọng nào với mẹ tôi khi chém gió thành thần như vậy. Mẹ tôi đau một nhưng tôi đau cả trăm lần. Tôi biết mục đích của mẹ vợ là gì, là để hình ảnh của những người khác xấu trong mắt nhau, là khiêu khích trong những từ ngữ hoa mỹ, nhẹ nhàng mà bất kể ai nhìn vào cũng thấy mẹ vợ rất đáng thương.
Tôi buồn, vì vợ con nên tạm thời nhịn, cũng chẳng có gì để tôi sợ mẹ vợ cả, có chăng là tôi sợ bà xỉu, bà mệt, bà cằn nhằn vợ tôi. Xin nhắc lại, tôi là rể, ai được như tôi?
Theo Lâm/VnExpress
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém
Tâm sự - 1 ngày trướcHè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.
Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Hiện tại, vợ chồng tôi vẫn tôn trọng nhau, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình với gia đình, chỉ có điều, đã không còn cảm xúc đặc biệt với nhau như trước.
Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.
Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi người yêu cũ của chồng bất ngờ ly hôn, anh thú nhận chưa từng quên cô ấy và xin tôi cho anh cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình.
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 3 ngày trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...