'Từ nhỏ đến lớn con sống vì bố mẹ, giờ cho con sống vì bản thân con được không'?
GĐXH - Thật sự tôi thương chị lắm, nhưng tôi cũng không biết phải làm thế nào nữa… vì tôi là con trai nhưng cũng chẳng có tiếng nói trong nhà.
- Từ nhỏ đến lớn, con sống vì bố mẹ, giờ cho con sống vì bản thân con được không?
Chị tôi đã bỏ nhà đi được 4 ngày sau khi nói câu nói đó, tôi thì lo, còn bố mẹ tôi vẫn kiểu:
- Nó đi được thì nó về được, không cần phải lo, nó lớn rồi chứ còn trẻ con gì đâu!
Chị tôi năm nay 25 tuổi, tôi thì không biết các gia đình khác thế nào nhưng từ nhỏ, chị tôi được bố mẹ rèn, tôi không biết là dùng từ "được" hay từ "bị" ở trong trường hợp này sẽ hợp lý hơn.
Bố mẹ đưa chị đi học múa, học hát, học chơi piano… thậm chí còn yêu cầu chị học may vá, thêu thùa với tư tưởng là "con gái phải dịu dàng nết na".
Nhà tôi cũng không khó khăn đến nỗi con cái phải tự làm tất cả. Từ hồi ông tôi cũng đã có điều kiện nên có giúp việc từ lâu lắm rồi nhưng bố mẹ vẫn yêu cầu chị phải làm hết việc nhà. Nhiều hôm thấy mấy anh em con trai thì chơi, ngồi nói chuyện, còn chị tôi cứ quanh quẩn trong bếp, làm cơm, rửa bát,… Thấy thương, tôi vào giúp thì bố mẹ nói không phải việc của tôi.

Ảnh minh họa
Việc học của chị cũng thế, chị học ở trường như nào, phải tập trung học giỏi môn gì đều do bố mẹ quyết. Thậm chí bố mẹ còn quyết định cả chỗ ngồi của chị trong lớp và tác động với thầy cô để chị được ngồi ở đó. Cấp 1, cấp 2 thì không nói nhưng cấp 3, bố mẹ yêu cầu chị phải làm mọi cách để có thể thi đỗ chuyên. Tư tưởng bố mẹ lúc nào cũng phải học giỏi văn, chị đã cố gắng được giải khuyến khích nhưng bố mẹ vẫn không hài lòng. Đến trường Đại học, bố mẹ cũng yêu cầu chị học chọn trường tài chính, muốn chị theo nghiệp của bố mẹ.
Sở thích của chị đều do bố mẹ quyết, chị thích đọc truyện, bố mẹ bảo đọc vô bổ. Chị thích chơi cầu lông, bố mẹ nói con gái thể thao ít thôi. Chị thích tụ tập bạn bè, bố mẹ nói con gái con lứa suốt ngày tụ tập sinh hư… Bố mẹ yêu cầu chị học nấu ăn, học cả lớp giao tiếp, kỹ năng mềm gì gì đó.
Sau khi ra trường thì bố mẹ cũng yêu cầu chị học thạc sĩ rồi làm chỗ bố mẹ sắp xếp để thuận lợi cho việc học. Ngay cả chỗ ăn, chỗ ở của chị ở Hà Nội này, cũng là một tay bố mẹ lo, sắp xếp từng đồ dùng trong căn chung cư bố mẹ mua cho.
Hằng ngày, cứ tầm 9h là bố mẹ lại gọi hỏi xem chị ở đâu, còn yêu cầu cài định vị kiểm tra…
Còn rất nhiều điều khác nữa, có lẽ vì từ nhỏ chị như vậy nên chị đã quá quen với những việc ấy. Chị cũng không muốn cãi lại bố mẹ vì mỗi lần như vậy bố mẹ lại nói là muốn tốt cho chị.
Đến chuyện tình cảm, tình yêu cũng vậy, từ nhỏ đến lớp 12 bố mẹ không cho chị quá thân với một bạn nam nào hết. Chỉ mỗi việc có 1 anh đưa chị về vì xe đạp của chị hỏng mà bố nói phải 2 tuần… nên chị cũng chẳng dám yêu ai, sợ ảnh hưởng đến cả người khác. À đợt đó bố mẹ tôi còn sang nhà anh kia để nói kiểu không cho 2 anh chị thân nhau, tập trung học tập, mới cấp 3…
Đến khi chị đi làm ở chỗ bố mẹ chỉ định nên cũng dễ theo dõi… cho đến đợt này, chị có tình cảm với một anh cùng trường Đại học. Có lẽ đây là người giúp chị rất nhiều trong quãng thời gian là sinh viên, không phải về vật chất, mà là tinh thần… Lần đầu tiên vì một người mà chị cãi lời bố mẹ.
Bố mẹ tôi biết chuyện tình cảm này cách đây khoảng 5 tháng và lúc nào cũng ra sức ngăn cản chuyện tình cảm của hai anh chị. Vì khi biết chị có bạn trai, bố mẹ tôi đã tìm hiểu và biết bố anh kia trước tai nạn lao động giờ làm bảo vệ gác cổng cho khu công nghiệp, còn mẹ anh thì bán đồ ăn sáng đối diện cổng khu công nghiệp đó nên cũng không ưa, mà cái gì không ưa thì đều không vừa mắt, không ủng hộ
Đến cách đây 4 ngày, chị đi công tác đường dài về (đi đâu đó 300km ô tô) nên hơi mệt, trong bữa cơm gia đình, bố mẹ lại "nhân tiện" nói về chuyện tình cảm thì chị ngồi khóc, chị nói:
- Bố mẹ ko thể để con nhai nốt chỗ cơm trong miệng rồi mới nói được à! Từ nhỏ đến lớn, con sống vì bố mẹ, giờ cho con sống vì bản thân con được ko?
Rồi chị bỏ ngang bữa cơm, lên nhà dọn đồ rồi đi. Bố mẹ tôi cũng kệ, vẫn ngồi ăn cơm như không có việc gì xảy ra…
Thật sự tôi thương chị lắm, nhưng tôi cũng không biết phải làm thế nào nữa… vì tôi là con trai mà cũng chẳng có tiếng nói trong nhà… Không biết mọi người, có ai ở trong trường hợp này có thể giúp chị tôi được không?
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 39 phút trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ
Tâm sự - 2 ngày trước3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.
'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.

