Từng mang thai lưu, tôi đã sẵn sàng có con lại nhưng chồng tôi thì không
Tôi không biết phải bắt đầu câu chuyện của mình từ đâu, bởi việc mang thai rồi con chết lưu khi đã cận kề ngày sinh (39 tuần) là ký ức đau buồn tôi không bao giờ muốn nhớ tới.

Ảnh minh họa
Tôi không biết tại sao lại như vậy, mọi chuyện vẫn bình thường khi tôi đi khám gần ngày sinh. Ngoài một chút vôi hóa, mọi chỉ số của em bé đều bình thường. Tôi được yêu cầu tới khám định kỳ thường xuyên hơn trước ngày dự sinh.
Nhưng buổi sáng hôm ấy, tôi không thấy con đạp, đến cả ngày hôm đó cũng vậy, gần như tôi không cảm nhận được bé có các cử động gọi mẹ, chào mẹ, cho nên chiều tan làm tôi tới ngay bệnh viện khám. Bác sĩ cho biết tôi thai nhi đã chết lưu.
Đó thực sự là một ký ức quá đau buồn, tôi lần đầu tiên được làm mẹ, bao nhiêu háo hức, bao nhiêu mong chờ, tới ngày gần được gặp con thì lại xảy ra chuyện như vậy. Tôi khóc gọi cho chồng, anh cũng lao ngay tới bệnh viện. Chúng tôi cùng đồng ý xử lý ngay, đưa em bé ra khỏi bụng mẹ. Sau đó chồng tôi là người nhận con từ y tá, anh cùng người bà con mang bé về quê làm đám tang, làm đầy đủ thủ tục chôn cất như một thành viên của gia đình. Tôi quá yếu sau ca mổ và đang sốc tâm lý nên những chuyện chồng đã đứng ra làm tôi không có ở đó để chứng kiến.
Sau sự việc, vợ chồng tôi đều rất đau buồn. Tôi trách bản thân rất nhiều, nếu hôm đó tôi đi khám sớm hơn biết đâu bé con đã qua khỏi. Chồng tôi không nói gì, nhưng tôi biết anh cũng vô cùng nặng nề. Chúng tôi cố gắng cư xử bình thường và không nhắc đến con nữa. Tôi lẳng lặng mang đồ sơ sinh đã mua chuẩn bị khi chờ con ra đời đi đốt.
Thời gian qua đi, nỗi đau dần nguôi ngoai. Tôi muốn hai vợ chồng thử có con trở lại, nhưng chồng tôi không đồng ý.
Tôi rất cố gắng hiểu cho chồng nhưng vẫn không lý giải nổi tại sao anh ấy lại cố chấp như vậy. Tôi cũng mất con, còn là người mang nặng đẻ đau nhưng không được đón nhận con đến cuộc sống của mình để nuôi con khôn lớn, tôi nghĩ nỗi đau này đàn bà đau hơn gấp nhiều lần đàn ông, nhưng tôi đã vượt qua được, tại sao anh nhất định không? Anh nói anh không muốn bi kịch đó xảy ra thêm một lần nào nữa, cách tốt nhất là chúng tôi cứ sống có hai người với nhau như vậy thôi, để đứa con kém may mắn của chúng tôi không cảm thấy tủi ở một nơi nào đó.
Việc nhận con từ bác sĩ hôm ấy có lẽ đã để lại trong chồng tôi một ấn tượng sâu sắc mà anh ấy không thể xóa bỏ được, nhưng chúng tôi cứ sống thế này, không con cái đến cả tuổi già, đến hết cuộc đời, vì một ký ức đau buồn không ai mong đợi từng xảy ra sao? Giờ chúng tôi không thể hạnh phúc, vì cứ nói đến chuyện con cái là hai người lại căng thẳng, chúng tôi còn chẳng quan hệ vợ chồng với nhau.
Tôi phải làm gì đây? Tôi khao khát làm mẹ nhưng nếu tiếp tục cuộc hôn nhân này, đến cuối đời tôi cũng không thể thực hiện điều đó. Con đã bỏ đi rồi, không lẽ tôi cũng rời bỏ anh ấy nốt để lấy một người chồng khác giúp tôi thỏa mong muốn được làm mẹ hay sao?
Theo Dân Trí
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 8 giờ trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 18 giờ trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 1 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 2 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Bố bạn trai nghiện cờ bạc, gây nợ hơn 1 tỷ đồng, tôi có nên tiếp tục với anh?
Tâm sự - 3 ngày trướcNgười yêu tôi tài giỏi, tốt tính, lương rất cao, nhưng gia đình anh đang nợ nần, xã hội đen đến tận nhà đòi nợ hơn 1 tỷ đồng vì bố anh cờ bạc.
Thầm trách bố 20 năm vì tuổi thơ không có mẹ: Sự thật phía sau khiến tôi ân hận cả đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi chưa từng một lần được gọi tiếng "mẹ". Tôi từng trách bố, từng oán giận sự im lặng của ông.
Tôi hứa cho con giữ tiền lì xì nếu chịu dọn dẹp ngày Tết
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều phụ huynh cho con tiền tiêu vặt định kỳ, đưa con tiền lì xì để tiêu ngày Tết, vậy sao không để con làm việc nhà rồi nhận thưởng như công sức lao động?
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.