Vết sẹo trên mặt con gái hằn nỗi đau thương về người bố lúc tỉnh, lúc say

Thứ bảy, 11:04 01/03/2025 | Tâm sự

Mỗi lần ai hỏi tôi về nguồn gốc vết sẹo trên mặt, tôi chỉ biết cười gượng, không dám nói gì. Đó là một phần ký ức tôi muốn mãi mãi quên đi.

Từ khi còn là một đứa bé 5 tuổi, tôi đã phải cùng mẹ bỏ nhà ra đi trong đêm tối vì bố tôi say rượu. Mỗi lần ông say, nhà cửa lại thành bãi chiến trường. Bát, đĩa bị ông ném vỡ tan. Chiếc bàn gỗ nhỏ bị ông vác lên ném ra ngoài biết bao lần.

Chăn chiếu bị ông ném vào chuồng bò, còn chiếc màn đang treo bị ông giằng vứt xuống ao. Ông đập phá, chửi bới và gào thét.

Tôi không nhớ nổi đã bao lần phải cùng mẹ lủi thủi đi tìm chỗ ngủ trong đêm. Hai mẹ con ôm nhau khóc tức tưởi. Mẹ xót xa ôm tôi vào lòng vỗ về: "Đừng buồn con nhé, mẹ sẽ luôn bảo vệ con".

Sáng hôm sau, khi tỉnh rượu, bố lại đạp xe lên nhà ông bà ngoại tìm mẹ con tôi. Khi tỉnh táo, ông như một người khác, hiền lành, dịu dàng, quan tâm vợ con. Nhưng khi men rượu ngấm vào người, ông lại trở thành nỗi khiếp sợ của tôi và mẹ.

Những năm tháng đi học, tôi sống khép mình, không dám kết bạn. Học xong tôi lại lủi thủi về nhà, trở thành lao động chính trong gia đình. Sáng đi học, chiều theo mẹ ra đồng cấy lúa, dỡ khoai, gieo lạc...

Mẹ và tôi suốt bao năm qua chưa từng được tận hưởng một tuần bình yên trọn vẹn. Bởi mỗi tuần, bố lại say xỉn 3-4 lần. Mỗi lần như thế, chúng tôi lại đi lánh nạn.

Vết sẹo trên mặt con gái hằn nỗi đau thương về người bố lúc tỉnh, lúc say - Ảnh 1.

Tôi sợ hãi khi nghĩ về quá khứ. Ảnh minh họa: FP

Bố không chỉ đập phá đồ đạc mà còn cầm cả đòn gánh đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà. Chiếc xe bò chở nông sản, xe đạp mẹ tôi dùng để chở gạo – tất cả đều bị ông đốt sạch sau những cơn say. Trong nhà, không còn bất kỳ món đồ giá trị nào.

Năm chuẩn bị vào cấp 3, tôi bị bố phi chiếc gậy gỗ vào mặt, chảy máu đầm đìa. Còn may, gậy đi chệch, nếu không tôi có thể đã bị hỏng mắt. Mẹ tôi hoảng loạn lao ra, vội lấy vải băng cho tôi. Vết thương rất sâu nên dù có bôi thuốc vẫn để lại dấu tích.

Lần ấy, bố đã để lại vết sẹo lớn trên mặt tôi và vết sẹo trong lòng mà cả đời này tôi mang theo. Bạn bè thương cho hoàn cảnh của tôi nhưng không ai dám hỏi gì.

Khi bước vào đại học, tôi chưa từng dám rủ bạn bè về nhà. Nhà tôi chỉ còn lại bộ bàn ghế cũ kỹ dùng để ăn cơm, uống nước. Mỗi lần mẹ nhắn tin hỏi thăm trong đêm muộn, tôi lại linh cảm mẹ đang phải trốn bố trong đêm.

Ai đó hỏi tôi vì sao có sẹo trên mặt, tôi chỉ lắc đầu cười nhạt. Đó là điều tôi không bao giờ muốn nhắc tới. Tôi không muốn xúc phạm bố, càng không muốn người khác biết mình có một người bố như vậy.

Năm ngoái, tôi ra trường và đi làm. Công việc phiên dịch mang lại thu nhập khá ổn. Tôi tích góp tiền lương và tiền làm thêm cuối tuần, mong đến Tết sẽ mua tặng mẹ chiếc xe máy tử tế để mẹ tiện đi lại.

Đúng 25 Tết, hai mẹ con dắt chiếc xe máy mới về, bố lại đi nhậu. Về nhà với hơi men nồng nặc, không nói không rằng, ông vừa lấy búa đập nát chiếc xe mới mua, vừa chửi: "Ai cho chúng mày mang cái này về? Chê tao không biết kiếm tiền à?".

Tôi quỳ sụp xuống, cầu xin ông buông tha cho mẹ con tôi, xin ông đừng làm nỗi đau của chúng tôi thêm sâu hơn nữa.

Sáng hôm sau, khi tỉnh rượu, ông gọi tôi vào phòng, rưng rưng nói: "Bố biết bố tệ bạc. Bao năm qua bố đã hành hạ hai mẹ con con. Nhiều lúc bố chỉ muốn chết đi cho xong".

Tôi chỉ biết khóc, nghẹn ngào nói: "Con chỉ có một ước mơ duy nhất, là bố bỏ rượu. Khi tỉnh táo, bố là người bố tốt nhất trên đời. Khi say, bố lại trở thành kẻ đáng sợ. Con xin bố, hãy cho mẹ con con được sống bình yên như những người khác".

Sau Tết, tôi rời nhà tiếp tục lên thành phố làm việc nhưng lúc nào cũng đau đáu nỗi đau của mẹ. Tôi thương mẹ già yếu, lủi thủi trong căn nhà vắng vẻ khi con đi xa.

Mỗi lần nghe giọng mẹ qua điện thoại, tôi lại thấy nghèn nghẹn, chỉ ước được về bên mẹ, cùng chia sẻ với mẹ, nấu cho mẹ một bữa cơm ngon. Và tôi ước có một phép nhiệm màu nào đó, giúp bố tôi bỏ rượu...

Ý kiến của bạn
Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'

Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…

Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền

Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền

Tâm sự - 4 giờ trước

GĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Tâm sự - 15 giờ trước

GĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 19 giờ trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.