10 năm lấy chồng nghèo, tôi chưa bao giờ hối hận

| Tâm sự

Lấy chồng nghèo, với mọi người có lẽ là điều gì đó ghê gớm lắm. Nhưng với tôi, đó lại là một điều may mắn và hạnh phúc.

10 năm trước, Tú, chồng tôi, chỉ là một anh thợ cơ khí, lương chưa tới 4 triệu/tháng. Không chỉ thế, gia đình anh cũng rất nghèo và đông anh chị em. Bố mẹ chồng thuần nông, suốt ngày làm ruộng rẫy, chăn nuôi và tiết kiệm cho con học hành. Tuy nhiên, lần đầu tiên về ra mắt gia đình anh, tôi đã bất ngờ và cảm thấy mừng rỡ khi thấy mọi người đều nhiệt tình, ấm áp, quan tâm đến tôi.

Hồi đó, chuyện tôi lấy Tú đã từng trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Trước những lời nói không mấy dễ nghe đó, bố mẹ tôi vẫn một mực bênh vực con gái và con rể. Bố tôi khẳng định tôi có mắt nhìn người, nhất định sẽ tìm được một người đàn ông xứng đáng. Thậm chí, bố mẹ tôi còn chẳng ngại ngần mà cho vợ chồng tôi một mảnh đất cùng 200 triệu để khởi nghiệp làm ăn.

10 năm nay, vợ chồng tôi luôn đồng hành cùng nhau trong mọi chặng đường quan trọng. Từ những ngày bắt đầu mở xưởng cơ khí đầy gian nan đến những đêm chồng tôi gần như thức trắng để hoàn thành sản phẩm cho các công ty, xí nghiệp. Nhờ sự cần cù, chịu khó học hỏi của chồng mà cuộc sống của chúng tôi cũng đỡ vất vả dần. Hiện tại, chúng tôi đã xây được nhà cửa khang trang, mua được xe ô tô. Và hơn hết, tôi luôn cảm thấy may mắn, hãnh diện vì mình đã tìm được đúng người đàn ông tốt của đời mình.

Sống với nhau 10 năm nhưng Tú chưa bao giờ nặng lời với vợ con. Giận vợ đến mấy, anh ấy cũng chỉ im lặng vài ngày, khi nào hết giận thì chủ động nói chuyện với vợ. Tôi sinh đẻ, đau bệnh, anh ấy cũng là người chăm sóc tận tình nhất. Anh ấy không ngại giặt đồ bẩn của vợ hay tự mình làm vệ sinh cá nhân cho tôi trong thời gian tôi ở cữ.

Bố mẹ, anh em bên chồng cũng rất đoàn kết với nhau. Hồi vợ chồng tôi mới khởi nghiệp, còn túng thiếu nợ nần, họ đã giang rộng vòng tay giúp đỡ. Người thì mua sữa cho con tôi, người đóng tiền học cho cháu. Tôi đi sinh đứa con đầu tiên, chị chồng gom hết tiền trong nhà được 5 triệu đồng để đóng viện phí, một mực khuyên tôi chuyển sang phòng dịch vụ cho thoải mái.

Nghĩ lại, nếu như hồi đó, tôi chê Tú nghèo rồi không lấy anh làm chồng, có lẽ cuộc đời tôi đã không hạnh phúc như thế này rồi. Vậy nên mới nói, lấy chồng nghèo hay giàu không quan trọng, quan trọng là họ có yêu thương và hết lòng vì vợ con mà phấn đấu không thôi.

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.