5 năm ở rể, tôi được bố vợ cho mảnh đất, nhưng tối đó mẹ vợ lại lén nhét vào tay tôi một tờ giấy khiến tôi lặng người
Tôi chết lặng, không phải vì xúc động, mà vì… lạ lẫm.
Tôi về làm rể nhà vợ từ khi cưới, năm ấy mới 26 tuổi. Nhà tôi nghèo, cha mất sớm, mẹ bệnh liên miên, chẳng có gì ngoài nhân phẩm. Cưới xong, vợ bảo: "Ở chung với ba mẹ em vài năm, sau này dư dả thì tính tiếp". Tôi gật đầu, không ngờ cái "vài năm" ấy kéo dài tận 5 năm.
Làm rể, nghe thì dễ nhưng chỉ người trong cuộc mới biết cái cảnh phải biết điều, phải tránh va chạm, phải tự thu nhỏ mình lại… mới có thể sống yên. Tôi chưa từng cãi lại bố vợ, dù ông có lúc gay gắt quá mức. Tôi cũng không bao giờ to tiếng với vợ, kể cả những lúc bị ấm ức vì "có vợ mà như ở nhờ nhà người ta".
5 năm trôi qua, tôi làm việc cật lực, dành dụm từng đồng. Nhà vợ tôi khá giả, nhưng tôi chưa từng xin xỏ điều gì. Vợ tôi thấy thương, hay đứng ra đỡ lời mỗi khi bố vợ có ý so đo. Tôi chỉ cười: "Anh không sao, mình chịu được".
Cho đến sinh nhật tôi năm ngoái, bố vợ bất ngờ tuyên bố trong bữa cơm gia đình: "Ba có mảnh đất nhỏ ở gần ngoại ô, ba đứng tên nó cho thằng T. coi như phần thưởng cho 5 năm làm rể tử tế".
Tôi chết lặng, không phải vì xúc động, mà vì… lạ lẫm. Người như bố vợ tôi, xưa nay vốn rất rạch ròi. Cả nhà vỗ tay chúc mừng, tôi không từ chối nhưng trong lòng cứ chông chênh.
Tối hôm đó, khi mọi người đã đi ngủ, mẹ vợ lặng lẽ gõ cửa phòng. Bà cầm một mảnh giấy gấp tư, nhét vào tay tôi rồi thì thầm: "Con đọc một mình thôi, đừng nói gì cả".
Đó là một bức thư tay. Nét chữ run run, là của mẹ vợ. Bà kể lại chuyện cũ, chuyện từ hơn 30 năm trước. Hóa ra ngày xưa, ba tôi từng là ân nhân cứu mạng bố vợ tôi trong một tai nạn lao động ở công trình. Ông bị thương nặng, không ai dám đưa đi viện vì sợ trách nhiệm. Chỉ có ba tôi, là thợ phụ nghèo, liều mình cõng ông đi giữa đêm.
Ảnh minh họa
Ba tôi vì thế mà bị sa thải. Gia đình tôi khốn khó từ đó. Mẹ tôi ôm hận một đời, nhưng ba chưa bao giờ than vãn. Bố vợ tôi biết ơn, từng hứa "có ngày sẽ trả nghĩa" nhưng rồi ông thăng chức, đổi nơi ở, và… lặng lẽ quên lời hứa.
Cho đến ngày tôi bước vào nhà ông, cả 2 đều nhận ra tôi.
Bức thư kết lại bằng dòng:
"Lúc ba con mất, ông ấy đau lòng hơn ai hết nhưng không dám xuất hiện. Cho con mảnh đất không phải vì con là rể tốt, mà vì ông ấy muốn trả ơn, nhưng lại sợ mang tiếng. Mẹ chỉ mong con hiểu, ơn nghĩa đôi khi không cần phô trương, chỉ cần giữ được cái tâm trong sáng là đủ".
Tôi gấp lại bức thư, lòng trĩu nặng. Cảm xúc không phải là biết ơn, mà là buốt giá. Thì ra mình cả đời cố gắng để được công nhận, nhưng món quà mình nhận lại là vì… quá khứ của cha.
Từ hôm đó, tôi vẫn sống như cũ, không oán giận. Nhưng tôi chưa bao giờ đứng lên nhận mảnh đất đó là của mình. Tôi muốn sống bằng đôi tay mình. Bởi nếu chính cha tôi từng liêm khiết đến vậy, thì tôi càng không thể sống dựa vào một lời hứa cũ.
Ở tuổi U60, tôi muốn lấy chồng nhưng con cái phản đối vì sợ “mất nhà”
Tâm sự - 4 giờ trướcKhi các con đã yên bề gia thất, tôi gặp người đàn ông cùng cảnh góa bụa, muốn nương tựa nhau lúc xế chiều thì chính những đứa con tôi lại kịch liệt ngăn cản, vì sợ tài sản bị chia sẻ.
Nghỉ hưu ở tuổi 52 để hưởng thụ, tôi hối hận chỉ sau 2 năm
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Tôi từng tin rằng nghỉ hưu sớm là phần thưởng xứng đáng sau nhiều năm làm việc vất vả. Nhưng chỉ sau hai năm rời bỏ công việc, tôi lâm vào khủng hoảng.
Bác mất chưa giỗ đầu, họ hàng họp đòi nhà tổ vì con nuôi không có quyền thờ cúng
Tâm sự - 18 giờ trướcKhi hai bác vừa qua đời chưa qua giỗ đầu, anh em ruột thịt của bác đã đòi họp họ đòi chia căn nhà tổ tiên, với lý do con bác không phải con đẻ.
32 tuổi yêu lần đầu, tôi chết lặng khi biết sự thật trần trụi về chồng sắp cưới
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi dâng hiến cái quý giá nhất của người con gái không phải vì mù quáng, mà vì tôi tin và xác định chuyện lâu dài. Nhưng tất cả đã vỡ vụn khi sự thật trần trụi được phơi bày….
40 tuổi nhìn lại, điều đáng giá nhất tôi có không phải sự nghiệp mà là tiền tiết kiệm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước qua tuổi 40, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại cảm giác an toàn và chủ động nhất không phải là thu nhập cao hay địa vị xã hội, mà là một khoản tiền tiết kiệm đủ vững vàng.
Chồng cũ xách quà sang nhà bố mẹ đẻ tôi xin tái hợp liên tiếp 4 ngày Tết, tôi nhìn cảnh đấy mà thấy ám ảnh
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi nhìn anh, thấy gương mặt quen thuộc ấy, vừa gần vừa xa.
Có thai 3 tháng, tôi và 2 con nhỏ bị người đàn ông hứa cưới quay về với vợ cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi tìm được người đàn ông cũng từng đổ vỡ nuôi 2 đứa con, tôi nghĩ mình đã tìm được một bến đỗ mới. Nhưng không phải như vậy, khi tôi có thai anh đã đưa con quay về với người vợ cũ...
3 năm nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi, tôi chết lặng khi ADN cho kết quả không thể ngờ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcSau 7-8 năm hôn nhân không con cái, niềm vui khi nhận nuôi một bé sơ sinh bị bỏ rơi đã hóa thành cú sốc lớn nhất đời tôi bởi kết quả ADN cho thấy đứa trẻ chính là con ruột của chồng.
32 tuổi với thu nhập 100 triệu ở TP.HCM, tôi có nên từ bỏ để ra Hà Nội lấy chồng?
Tâm sự - 2 ngày trướcỞ tuổi 32, khi sự nghiệp đang ở giai đoạn tốt nhất với mức thu nhập gần 100 triệu đồng/tháng tại một tập đoàn lớn ở TP.HCM, tôi lại đứng trước lựa chọn bỏ việc để ra Hà Nội lấy chồng vì nhà bạn trai nhất quyết không cho con trai theo vợ hay tiếp tục ở lại…
Tôi muốn có thai để bạn trai "mạnh dạn" chấm dứt cuộc sống ngột ngạt với vợ
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi yêu anh từ những câu chuyện anh kể về cuộc hôn nhân ngột ngạt của mình. Anh nói đang đứng trước ngưỡng cửa ly hôn, nhưng đang đắn đo vì 2 con nhỏ.
Giúp việc 30 tuổi lựa chọn không lấy chồng khiến tôi day dứt
Tâm sựỞ tuổi 30, khá xinh xắn, hiền lành và làm cho gia đình tôi hơn 5 năm nhưng cô giúp việc không có ý định lấy chồng mà chỉ mong làm lụng kiếm tiền để chăm sóc cha mẹ già…

