Bị bạn trai tát trong khi “sống thử”, tôi hoang mang khi nhà trai giục cưới

| Tâm sự

6 tháng “sống thử” cho tôi cảm giác được yêu chiều, nhưng cũng khiến tôi mơ hồ cảm giác bất an khi cơn giận của bạn trai vượt quá kiểm soát…

Tôi chuyển về sống cùng bạn trai cách đây nửa năm. Những ngày đầu, mọi thứ nhẹ nhàng và ấm áp. Anh chăm sóc tôi từng tí, dậy sớm nấu bữa sáng, nhắc tôi mang áo mưa, đón tôi mỗi khi tôi phải đi làm về muộn. Bạn bè nói tôi may mắn, tôi cũng từng nghĩ vậy.

Nhưng “sống thử” không chỉ có mỗi chuyện yêu chiều, vui vẻ với nhau mà có cả những va chạm, mệt mỏi và bộc lộ rõ nhất tính cách mà hẹn hò không bộc lộ hết. Anh yêu chiều tôi, song đôi khi không kiểm soát được cảm xúc. 

Những lần cãi nhau bắt đầu từ chuyện rất nhỏ là lịch làm việc chồng chéo, tôi quên nhắn tin trả lời anh hay chuyện anh hiểu lầm tôi…. Nhiều lần anh gay gắt nhưng tôi thường chọn im lặng, nghĩ rằng rồi mọi thứ sẽ nguôi đi.

Bị bạn trai tát trong khi “sống thử”, tôi hoang mang khi nhà trai giục cưới - Ảnh 1.

Anh muốn yên bề gia thất nhưng tôi luôn mơ hồ cảm giác bất an. (ảnh minh họa: AI)

Có lần chúng tôi tranh cãi khá lâu mà không ngã ngũ. Anh trông bất lực, tay run, mắt đỏ, rồi anh vung tay tát tôi. Không đau nhiều, nhưng tôi chết lặng. Tôi nhìn anh, không nhận ra người vẫn nói yêu tôi mỗi ngày. Anh cũng sững sờ ngay sau đó, lắp bắp xin lỗi, ôm tôi khóc. Tôi bỏ đi trong đêm.

Lần đó tôi đã nói lời chia tay. Anh khóc lóc van xin tha lỗi, nói đó là phút yếu lòng, hứa sẽ không lặp lại. Tôi quay về, với điều kiện rõ ràng nếu chuyện ấy tái diễn, tôi sẽ đi.

Nhưng lời hứa không đủ mạnh để giữ bình tĩnh khi cơn giận quay lại. Những va chạm sau đó không còn là cú tát, song vẫn là nắm tay siết chặt giận giữ hay đồ đạc bị hất khỏi bàn... 

Mỗi lần như vậy, anh lại xin lỗi, lại nói sẽ thay đổi, lại nhắc về tương lai của hai đứa. Tôi bắt đầu sống trong trạng thái cảnh giác, bất an trước cảm xúc của anh.

Trong khi đó, gia đình anh liên tục giục cưới. Anh cũng muốn vậy để yên bề gia thất nhưng tôi luôn mơ hồ cảm giác bất an. Tôi không phủ nhận những điều tốt đẹp anh mang đến, anh chiều tôi và biết lo toan nhưng tôi cũng không thể phủ nhận nỗi sợ len lỏi mỗi khi anh không kiểm soát được cảm xúc.

 Tôi đang đứng trước ngưỡng cửa hôn nhân, nhưng thực sự vẫn chưa an tâm khi bước vào.

Cô gái làm nghề đặc biệt về ra mắt, ngỡ ngàng trước phản ứng của bố mẹ bạn traiCô gái làm nghề đặc biệt về ra mắt, ngỡ ngàng trước phản ứng của bố mẹ bạn trai

Khác với tưởng tượng ban đầu khi về ra mắt nhà bạn trai, cô gái trẻ không ngờ lại nhận được sự quý mến, ủng hộ của mọi người sau khi giới thiệu về nghề nghiệp của mình.

Thùy Nhi/VOV.VN (ghi)
Ý kiến của bạn
Tags:
Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Gần 20 năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mẹ chồng quá bao bọc con trai, như thể sợ tôi “cướp” mất anh. Chỉ đến khi mẹ qua đời, nghe một người bác trong họ kể lại quá khứ hơn 40 năm trước, tôi mới bật khóc và hiểu vì sao mẹ chồng cả đời không thể buông đứa con duy nhất...

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.