Bị trừ KPI vì chậm trả lời sếp đêm cuối tuần, tôi chịu 1 năm rồi tìm việc mới
Sếp quy định dù là cuối tuần hay nghỉ lễ cũng phải phản hồi tin nhắn công việc trong 15 phút; tôi bị trừ điểm KPI tháng do mải ăn uống với bạn tối thứ Bảy, quá giờ.
21h15 thứ Bảy, điện thoại rung trên bàn ăn khi tôi đang nghe 3 người bạn hăm hở "chém gió" trong buổi hẹn ở quán. Trong nhóm công việc, sếp hỏi một chi tiết nhỏ trong báo cáo đã gửi từ chiều thứ Sáu.
Tin nhắn đến liên tục với các câu hỏi gay gắt được lặp lại liên tục khiến tôi phải tập trung cao độ để trả lời, lát sau ngẩng lên thì thấy cả bàn lặng ngắt, vẻ mặt ai nấy như bị tôi phá đám. Một người ngán ngẩm: " Hẹn được đã khó mà lần nào cũng thế ".
Sáng thứ Hai, trong buổi họp ngắn đầu tuần, tôi bị nhắc tên vì phản hồi chậm, tinh thần trách nhiệm chưa cao, đi kèm hình phạt trừ điểm KPI tháng. Quả thật hôm trước vì mải nói chuyện với bạn nên khi tôi cầm điện thoại lên thì đã có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
"Thời gian phản hồi tin nhắn không được quá 15 phút, bất kể là ngày nghỉ hay đêm khuya", quy định này được sếp đưa ra trong cuộc họp. Hết giờ làm việc, chúng tôi được rời công sở, nhưng vẫn phải duy trì liên lạc và trao đổi trong khoảng thời gian còn lại, dù là ngày nghỉ hay cuối tuần. Kịp thời trả lời tin nhắn ngoài giờ làm việc trở thành một tiêu chí đánh giá năng suất.
Sếp bảo, trong thời đại công nghệ, ai cũng luôn cầm điện thoại bên mình, và kết luận: "Anh chị không trả lời thì chỉ có thể là cố ý muốn bở qua tin nhắn của tôi" .
Nhân viên không có thời gian nghỉ ngơi thực sự khi luôn lo lắng không biết bao giờ sếp nhắn tin giao việc. (Ảnh minh họa: iStock)
Chúng tôi đi làm đều xác định nhiều lúc phải tăng ca, phải nhận nhiệm vụ hoặc họp hành trao đổi trong ngày nghỉ, giữa đêm khuya, và việc duy trì kết nối cũng là cần thiết. Tuy nhiên, việc phải luôn "canh" điện thoại ngay cả trong những lúc đang phải tập trung vào các việc cá nhân hay trong lúc riêng tư nhất khiến tôi không lúc nào được thư thái, và yêu cầu tuyệt đối không chậm của sếp cũng khó tuân thủ hoàn toàn. Chỉ cần mải làm một việc gì đó, tôi hoàn toàn có thể rời tâm ý khỏi chiếc điện thoại một khoảng thời gian.
Rồi những lúc phải bỏ dở việc quan trọng đang làm để lao ra vồ lấy cái điện thoại khi nghe âm báo tin nhắn đặc thù và đọc thấy một vấn đề mà sếp để mai mới hỏi cũng chẳng chết ai cả, tôi thực sự ức chế.
Vốn rất thích cái cảm giác cùng người yêu hay nhóm bạn thân đi xem phim nhưng tôi lại hay từ chối, vì thường xuyên xảy ra cảnh: Đang trong rạp thì điện thoại rung lên bần bật; tôi phải lò dò chen qua giữa các hàng ghế đầy người, khi quay lại chẳng những một lần nữa gây khó chịu cho họ mà còn không theo nổi diễn biến của phim, tiếp tục quấy rầy khán giả khi thì thầm hỏi đứa bạn bên cạnh để biết chuyện gì vừa xảy ra trên màn ảnh.
Quy định không được ngắt kết nối, phải phản hồi ngay khiến tôi không bao giờ thực sự được nghỉ ngơi, trong đầu là chuỗi thông tin, cảm xúc liên quan đến công việc tiếp nối triền miên. Và chậm phản hồi một chút, tôi bị trừ KPI - số điểm mà nếu muốn được cộng thì phải có thành tích ghê gớm lắm.
Chịu đựng một năm, tôi quyết định nghỉ việc để bảo vệ sức khỏe và nguồn năng lượng của bản thân, cũng như lòng ham thích đối với công việc. Tôi lặng lẽ tìm chỗ làm mới có cách quản lý phù hợp hơn và nhanh chóng chuyển qua.
Trong bối cảnh thị trường lao động ngày càng khốc liệt, nhiều nhân viên trẻ như tôi thường rơi vào cái bẫy của sự "kiên trì cực đoan", lo sợ rằng nghỉ việc là biểu hiện bản thân thiếu bền bỉ hoặc khó có kiếm việc mới. Tuy nhiên, biết cách chủ động nghỉ đúng lúc thực chất là một kỹ năng để bảo vệ sức khỏe tinh thần và thể chất trước môi trường công sở không phù hợp.
Tôi dừng lại khi thấy sức khỏe tinh thần của mình sa sút với các dấu hiệu như kiệt sức, khó ngủ, mất ngủ kéo dài, hay ốm vặt và cảm giác ám ảnh lo sợ, căng thẳng ngày càng tăng khi nhìn chiếc điện thoại rung trên bàn hoặc âm báo tin nhắn của nhóm công việc vang lên trong ngày nghỉ. Tôi biết cơ thể mình đang phát tín hiệu cấp cứu.
Nhiều vị sếp luôn than phiền "người trẻ bây giờ thiếu nhiệt huyết", "hơi tí là nghỉ việc"; "làm việc không có lửa"... Nhưng nhiệt huyết là nguồn tài nguyên hữu hạn, nếu cứ khai thác dồn dập mà không cho nó thời gian tái tạo thì sẽ sớm cạn kiệt; và ngọn lửa nào cũng cần oxy, cần nhiên liệu để tiếp tục cháy... Nếu được ngắt kết nối một cách tương đối ngoài giờ làm việc, chắc rằng ngọn lửa ấy sẽ cháy được mạnh và bền bỉ hơn.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.


