Chán ăn “phở”, tôi cũng hết cửa quay về với “cơm ngon canh ngọt”
GiadinhNet - Ngoài 40 tuổi, nhìn cảnh người ta vợ con đề huề, tôi lại thấy mình cô độc quá. Họ có vợ, có con cái, có một gia đình hạnh phúc.

Còn tôi… Tôi cũng có đấy, thậm chí còn nhiều hơn người ta là đằng khác. Nhưng đúng như người ta vẫn nói: “Lắm mối tối nằm không”. Tôi có hai vợ. Vợ nào cũng xinh, cũng tốt mà cuối cùng chẳng ai chấp nhận tôi, chẳng có nơi nào, chẳng có ai thuộc về tôi thực sự. Tôi lấy vợ lần đầu năm 25 tuổi. So với mọi người cũng là tương đối sớm. Nhưng lúc đó, tôi nghĩ lấy vợ sớm để mong ổn định gia đình, lo sự nghiệp cũng là cái tốt. Người vợ này của tôi hơn tôi 2 tuổi, mặt có phần già hơn một chút nhưng cô ấy xinh và đặc biệt là cực kì đảm đang, tháo vát. Mới lấy nhau về cuộc sống có khó khăn nhưng cô ấy luôn biết cách cân bằng mọi thứ. Tôi gần như chỉ đi làm, tiền về đưa vợ nhưng tôi biết là thiếu. Cô ấy phải khéo léo lắm mới co kéo được cho vừa. Vợ đầu của tôi là người phụ nữ đảm đang lắm, cơm nước, mọi việc trong nhà cô ấy làm cứ nhoay nhoáy là xong.
Nhưng cô ấy có một hạn chế đó là không giỏi giang trong giao tiếp xã hội. Cô ấy chỉ bán hàng bình thường ở nhà, trong khi tôi là người đi làm kinh tế. Nhiều lúc ra ngoài, tôi thấy rất thích những cô gái năng động, hoạt bát, có tài ăn nói, mang về được những hợp đồng nhiều tiền. Còn vợ tôi thì chỉ quanh quẩn ở nhà mà thôi. Sau hơn 10 năm chung sống, tôi trở thành người đàn ông thành đạt. Tôi được cất nhắc lên làm Giám đốc chi nhánh, thu nhập cao, cuộc sống sung sướng lắm. Tôi bắt đầu chán ăn cơm nhà, cơm vợ nấu. Tôi thích ra ngoài, đến nhà hàng, quán xá, gặp gỡ toàn người sành điệu, giỏi làm ăn. Cuộc sống đó mang lại cho tôi sự thích thú vô cùng.
Và rồi tôi yêu. Tôi cảm thấy mình như sống lại những năm tháng của tuổi 20. Cô gái ấy kém tôi 22 tuổi. Cô ấy trẻ trung, quyến rũ, có tài ăn nói, đi giao dịch khách hàng ai cũng phải mê đắm. Tôi thấy mình cần phải làm một cuộc cách mạng cho cuộc đời, phải lấy một cô gái tân thời như vậy chứ không thể chấp nhận cuộc sống nhàm chán bên người vợ chỉ tối ngày quanh quẩn 4 góc nhà. Vậy là tôi ly hôn. Vợ tôi là người phụ nữ có lòng tự trọng. Khi ly hôn, ai cũng nói là cô ấy phải đấu tranh giành quyền lợi nọ kia. Bao năm qua, cô ấy vất vả hy sinh cho tôi. Giờ tôi giàu có thì chạy theo gái nhưng cô ấy không bận tâm. Cô ấy chấp nhận ly hôn mà không đòi hỏi gì ngoại trừ việc nuôi 2 đứa con. Tôi thương cô ấy, biết cô ấy khổ vì mình nên để lại cho vợ toàn bộ ngôi nhà, đưa cho vợ một khoản tiền kha khá để nuôi con.
Sau khi ly hôn 2 tháng, tôi cưới vợ mới. Tôi hãnh diện với đời vì mình giàu có, lại cưới được vợ trẻ, xinh, giỏi giang… Tôi sung sướng lắm. Nhưng những thứ sau đó, tôi không thể nào lường trước được. Chuyện đầu tiên chính là cô ấy đểnh đoảnh không biết nấu nướng. Gian bếp nhà tôi lúc nào cũng lạnh tanh, nguội ngắt. Hai vợ chồng đi làm về cô ấy chỉ thích ra hàng ăn uống. Không phải tôi không có tiền để đi ăn hàng nhưng cảnh vợ chồng cũng mong muốn căn nhà thêm ấm áp. Còn đây, vợ chồng tôi về nhà như về cái nhà trọ. Thay quần áo xong là cô ấy đòi ra ngoài đi ăn, đi xem phim, đi nhảy nhót. Tối về lại lăn ra ngủ, sáng dậy thì đi làm…
Tôi bỗng nhớ cái cảm giác ngày xưa, đi làm về vợ bày biện cơm ngon, canh ngọt chờ sẵn. Món nào cô ấy nấu cũng ngon. Các con thì ríu rít hát hò xung quanh… Cảnh tượng đó sao mà hạnh phúc đến vô ngần. Tôi đề nghị vợ trẻ sinh con thì cô ấy gạt phắt đi. Cô ấy nói vẫn còn trẻ, chưa muốn chửa đẻ gì lúc này vì như thế xấu lắm. Cô ấy không chịu hiểu là tôi đã có tuổi, tôi muốn trong nhà có tiếng nói cười của trẻ con. Nhưng vợ tôi còn ham vui lắm, cô ấy muốn tận hưởng những thú chơi tuổi trẻ.
Cưới nhau được vài tháng, tôi bắt đầu thấy chán nản. Tôi hay về thăm con để vơi nỗi nhớ và sự chán chường khi ở nhà với người vợ trẻ. Thế rồi tình cũ không rủ cũng đến, tôi và vợ cũ quan hệ với nhau. Tôi thấy tình cảm vợ chồng như mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi chỉ muốn quay về bên vợ mà thôi. Cô ấy cũng nhớ tôi nên không bao giờ từ chối mỗi lần tôi đến chơi. Nhưng khi tôi hỏi là hay tôi ly hôn để quay về thì cô ấy không chịu. Cô ấy nói làm thế chẳng khác nào làm trò cười cho thiên hạ. Tôi hỏi cô ấy muốn gì thì cô ấy cũng không thể trả lời. Cô ấy thấy vui, hạnh phúc khi tôi ở bên nhưng bảo quay về thì lại không muốn.
Vợ trẻ của tôi thì sinh nghi, bắt đầu cấm đoán tôi đủ đường. Có vẻ như sợ mất tôi nên cô ấy để có thai. Cái thai ngày một lớn nhưng mà tôi không thích gần vợ, tôi chỉ thích sang nhà vợ cũ ăn cơm rồi ngủ lại. Tôi không dám nói ly hôn vì sợ vợ trẻ ảnh hưởng thai nhi hơn nữa vợ cũ cũng đâu có đón nhận tôi. Giờ tôi phải làm sao đây, tôi chán vợ mới đến tận cổ rồi.
Đào Thanh Bình (TP. Hải Phòng)
Chào anh Thanh Bình!
Nghe chuyện của anh, tôi nhận thấy từ đầu đến cuối anh là người đáng trách. Có thể nói mọi chuyện như ngày hôm này đều là do lỗi lầm của anh. Đàn ông là vậy, thường bị rung động bởi cái đẹp, cái mới mà trong phút chốc quên đi người quan trọng đã hi sinh, ở bên mình bao nhiêu năm. Đối với người vợ cũ, anh là kẻ phụ bạc, đánh đổi nghĩa tình vợ chồng chỉ vì cơn “say nắng” bên ngoài. Chính anh cũng đã cảm nhận được đó không phải là tình yêu đích thực sau khi ly hôn và đến với người mới. Cũng còn vớt vát lại là anh có trách nhiệm với vợ cũ cũng như con cái, không để họ phải chịu thiệt thòi về mặt vật chất. Tuy nhiên về mặt tinh thần, họ đã tổn thương rất lớn. Chị ấy mất đi niềm tin, tình yêu bao năm gây dựng, các con anh mất đi ngôi nhà hạnh phúc. Chính bởi vậy mà bây giờ, đòi hỏi chị ấy tha thứ và đón nhận lại anh là điều rất khó, dù hai người vẫn có tình cảm mặn nồng.
Khi kết hôn lần 2, anh lại tiếp tục sai lầm và làm chuyện có lỗi với một người phụ nữ khác. Tuy là từng là vợ chồng nhưng thời điểm nay, anh và vợ cũ có quan hệ với nhau đã là vi phạm pháp luật và đạo đức xã hội. Bởi anh đã kết hôn với người khác. Về mặt diễn biến tình cảm của anh có thể giải thích được. Vì khi mới quen, mới yêu, tất cả đều màu hồng, mọi thứ về đối phương đều lung linh, hấp dẫn. Nhưng ai cũng có điểm tốt, điểm xấu, qua thời gian chúng ta sẽ dần nhận ra. Bởi vậy mới nói, vợ chồng sống với nhau quan trọng vẫn là biết chấp nhận, bao dung. Vợ mới của anh có những ưu điểm vượt trội, nhưng cũng có những khiếm khuyết. Bởi anh cứ đứng giữa hai người phụ nữ, cứ so sánh nên mới khó khăn để chấp nhận những khiếm khuyết ấy. Trước đây cũng vậy, nếu anh biết chấp nhận những điểm yếu của vợ cũ thì đã không có chuyện nảy sinh tình cảm với người mới.
Hiện tại, anh đang đưa mình vào thế khó khi mập mờ quan hệ giữa người cũ và người mới. Giải pháp hợp lý nhất với anh bây giờ là toàn tâm toàn ý với cuộc hôn nhân hiện tại, bởi hai người đang sống với nhau hợp pháp, chuẩn bị có con. Đứa trẻ sẽ rất thiệt thòi nếu mới sinh ra đã vắng tình thương của cha. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc anh phải hoàn toàn chấm dứt với người cũ, không còn nghĩ tới chị ấy thì anh mới có thể vui vẻ sống bên vợ mới được. Nói là vậy nhưng tình cảm vẫn là chuyện khó giải quyết nhất, nếu không còn có thể chấp nhận cuộc sống hiện tại thì anh cũng nên nói rõ trắng đen, đừng tiếp tục biến mình thành kẻ dối trá kẻo có ngày mất “cả chì lẫn chài”. Chúc anh có giải pháp sáng suốt!
BGĐ&XH
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 12 giờ trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.