Chị hàng xóm ngày ngày sống trong sợ hãi vì ông chồng rượu chè và vũ phu nhưng lại không dám ly hôn
Chị Hoa kiên cường lắm, chị mạnh mẽ đến mức tôi nghĩ cỏ dại cũng chẳng có sức sống mãnh liệt như chị.
Cứ mỗi ngày đi làm về, tôi lại nghe thấy những âm thanh quen thuộc từ ngôi nhà nhỏ bên cạnh. Tiếng chửi rủa thô tục, tiếng đập phá đồ đạc, rồi tiếng trẻ con khóc thét lên trong sợ hãi.
Đó là gia đình của chị Hoa, một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, gầy gò, với đôi mắt luôn đỏ hoe vì khóc và trũng sâu vì mất ngủ. Chị Hoa sống cùng người chồng vũ phu và hai đứa con nhỏ, một bé trai lớp 3 và một bé gái mới 5 tuổi.
Chị Hoa đã sống cùng ông chồng như ác quỷ đội lốt người bao nhiêu năm chị cũng chẳng nhớ nữa. Chị với hắn ta không kết hôn vì chị có 1 đời chồng còn hắn ta thì là trai tân chưa vợ. Cũng bởi chính bản thân chị đặt mình ở cái thế thấp hơn nên người ta cũng chẳng ngại ngần gì mà không dày vò
Hắn ta tên là Thành, một kẻ nghiện rượu nặng. Ngày nào cũng thấy anh ta lảo đảo đi về từ quán nhậu, mặt đỏ gay, mồ hôi rượu nồng nặc.
Thay vì đi làm, anh ta chỉ quanh quẩn ở nhà, chờ vợ đi làm đồng về rồi chìa tay đòi tiền. Nếu chị Hoa không đưa, hoặc đưa không đủ, trận đòn sẽ ập xuống.
Tôi đã nhiều lần chứng kiến cảnh anh ta túm tóc chị Hoa, đấm đá túi bụi vào người chị, miệng liên tục chửi bới những lời kinh khủng: "Mày kiếm được bao nhiêu tiền mà giấu tao? Tao đã lấy cái loại chồng bỏ chồng chê như mày về rồi. Tao đã cưu mang cái loại như mày rồi nà giờ mày dám cãi?"
Hai đứa trẻ thường chạy ra ôm chân bố, khóc lóc van xin, nhưng chỉ nhận về vài cái tát hoặc bị xô ngã dúi dụi vào tường.
Chị Hoa kiên cường lắm, chị mạnh mẽ đến mức tôi nghĩ cỏ dại cũng chẳng có sức sống mãnh liệt như chị.
Chị Hoa làm công nhân ở một xưởng may cách nhà gần 10 cây số. Ngày nào chị cũng dậy từ 4 giờ sáng, nấu cơm, dọn dẹp, đưa con đi học rồi tất tả chạy đi làm. Tối về, chị lại vội vàng nấu ăn, giặt giũ, dỗ con ngủ, trong khi chồng ngồi nhậu với bạn bè, cười nói ồn ào như thể chị không tồn tại.
Có lần tôi hỏi khẽ: "Sao chị không bỏ hắn đi?" Chị cúi mặt xuống, giọng nghẹn ngào: "Em nghĩ chị chưa từng tính đến chuyện đó sao? Nhưng mỗi lần chị định đi, hắn lại dọa sẽ hại cả nhà. Hắn bảo 'Mày mà dám ly hôn, tao sẽ đốt nhà, đem con bỏ xuống sông, rồi tao chết theo! Cái phường này nó dám làm thật đấy em ạ...".
Hàng xóm nhiều người biết chuyện, có lần còn gọi lực lượng chức năng đến can thiệp. Nhưng khi họ đi, Thành lại càng điên cuồng hơn. Anh ta đập phá đồ đạc, đánh chị Hoa dã man hơn, rồi quát mắng chửi rủa: "Mày dám bêu xấu tao à?"
Gia đình chị Hoa cũng không giúp được gì. Mẹ chị chỉ biết khuyên: "Con cố chịu đựng, đàn ông ai chẳng vậy, rồi nó cũng thay đổi thôi." Nhưng năm này qua năm khác, Thành không thay đổi, chỉ ngày càng tệ hơn.
Hai đứa con của chị Hoa lớn lên trong sợ hãi. Thằng bé lớn thường xuyên bị bố đánh vì tội "không nghe lời", còn con bé gái thì nhút nhát, hay giật mình mỗi khi nghe tiếng động mạnh. Nhiều đêm, tiếng động ầm ĩ làm tôi không nhịn nổi mà chạy sang, tôi thấy hai đứa trẻ ngồi nép vào nhau ở góc nhà, mắt đỏ hoe, trong khi tiếng chửi rủa và đập phá vang lên từ phòng bên.
Tôi từng khuyên chị Hoa tìm đến các tổ chức hỗ trợ nạn nhân bạo hành, nhưng chị lắc đầu: "Chị không dám. Nếu hắn biết, chị và các con sẽ chết mất".
Mỗi ngày trôi qua, tôi chỉ biết đứng nhìn người phụ nữ ấy gồng mình chịu đựng, hy vọng một phép màu nào đó sẽ đến. Nhưng phép màu không bao giờ xuất hiện.
Chị Hoa từng nói nếu chỉ có chị và hắn ta thì chị liều mình với hắn nhưng giờ có 2 đứa nhỏ, chị không dám đánh cược. Bản thân hắn ta chưa làm gì vi phạm pháp luật nên cũng chính quyền không thể cưỡng chế được.
Dạo gần đây có cậu công an mới về, biết chuyện cậu ấy cũng hay lưu tâm nhiều đến mẹ con chị Hoa. Hắn ta cũng sợ mà bớt đánh đập 3 mẹ con hơn nhiều. Thế nhưng cuộc sống trong bạo lực ấy thì vẫn âm thầm diễn ra, chắc biết bao giờ hắn lại lên cơn mà lôi vợ con ra bạo hành.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 10 giờ trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 21 giờ trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 1 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 1 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 2 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 3 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 3 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.

