Chịu đựng chồng để con có tương lai tốt đẹp
Tôi đã chịu cảnh cha mẹ ly tán từ nhỏ, nên giờ đây khi vợ chồng tôi bất đồng, tôi cố gắng để con mình không phải ở vào hoàn cảnh giống mẹ.
Năm nay tôi 31 tuổi, lấy chồng được ba năm và có một cậu con trai kháu khỉnh. Chồng tôi là một người vốn hiền lành, đi đâu cũng được mọi người yêu mến, tôn trọng. Khi đến với tôi, hai đứa chỉ quen và yêu vẻn vẹn trong vòng ba tháng là kết hôn. Có lẽ đó là sai lầm. Do mai mối nên chúng tôi đến với nhau. Khi đó mẹ lại giục cưới vì đã lớn tuổi, thêm nữa gia đình tôi vốn không hoàn thiện như những nhà khác nên một người như anh tìm hiểu là mẹ ưng luôn. Anh có công việc ổn định. Còn anh, anh đến với tôi, thực sự đến bây giờ tôi cũng không hiểu vì điều gì nữa.
Trước ngày cưới tôi đã chân thành tâm sự mọi việc quá khứ với anh, tôi đã có mối tình ba năm và chúng tôi đã trao nhau tất cả. Khi đó anh nói sẽ tha thứ cho tôi, cốt là tôi sống tốt. Thực sự từ khi lấy anh, tôi một lòng, một dạ vì gia đình. Đồng lương ít ỏi tôi chắt chiu, góp góp. Anh không bao giờ phải hỏi tôi vợ còn tiền không, không bao giờ anh đi uống rượu mà ở nhà tôi ăn cơm trước.
Nhưng mọi thứ chẳng như tôi nghĩ, có lẽ vì tôi quá lo toan, quán xuyến hết mọi iệc cho anh, đâm ra anh vô tư. Khi tôi không kiếm được tiền anh mắng nhiếc, khi tôi có tiền anh vui vẻ. Đi làm về muộn anh chửi bới, ghen tuông đủ đường. Có khi ngày mùng 8/3 công ty tặng hoa tôi cũng không dám mang về nhà vì sợ chồng lại tra hỏi. Rồi nhưng trận đòn vô cớ, nhưng câu xúc phạm: "Mày chỉ là cái loại nọ loại kia".
Không những vậy anh khinh thường cả bố mẹ tôi, gia đình tôi, vì bố mẹ tôi đã ly hôn. Anh thường nói mẹ nào con đấy, khiến tôi bị tổn thương vô cùng. Cuộc sống hai vợ chồng tôi ngột ngạt, không bao giờ chúng tôi tâm sự với nhau. Có lúc tôi đến bên anh để ôm, để hàn gắn vì con (tôi nghĩ nên như vậy) nhưng anh gạt phăng vợ, đẩy vợ ra.

Ảnh minh họa.
Không bao giờ tôi ốm mà anh hỏi tôi ăn gì, mệt như thế nào. Con còn nhỏ, có lúc chỉ mong có người trong con để ngủ một giấc, nhưng không bao giờ chồng tôi làm vậy. Tôi thấy vô cùng mệt mỏi. Vợ chồng tôi như hai người cùng trọ, như sống ly thân. Có lần tôi nói hai vợ chồng mình sống với nhau như ly thân ý, anh nói ly hôn luôn đi. Và hai người lại càng trở nên xa cách nhau.
Rồi một hôm tôi gặp lại người yêu đầu tiên của mình, thú thực tôi không bao giờ quên được anh. Nhưng chúng tôi chỉ như hai người bạn. Anh chưa lập gia đình. Còn tôi, tôi cũng không muốn anh biết tình hình của mình. Tôi sợ anh lại hy vọng, tôi sợ nếu nói ra cuộc sống của tôi thì hai đứa lại sẽ không còn khoảng cách. Thực chất là nên như vậy, bởi vì chúng tôi cũng không thể đến được với nhau, rồi lại làm nhau tổn thương.
Tôi với chồng tình hình vẫn vậy, có lẽ sẽ xấu đi. Bởi tôi cũng đang cần thêm thời gian, nếu anh thay đổi, thì tôi cũng sẽ cố gắng. Nhưng chúng tôi thực sự không có tình yêu ở nhau. Còn với người đó, tôi yêu anh, thực sự rất nhiều. Nhưng tôi đã quyết định dù thế nào chúng tôi vẫn chỉ là bạn, kể cả tôi ly hôn. Bởi tôi không còn niềm tin vào tình cảm nữa.
Tôi không biết điều mình đang làm có phải do chất xúc tác là anh làm tôi quyết tâm không? Nếu do tình cảm của tôi dành cho anh thì có lẽ tôi sai. Tôi không cho phép mình đánh đổi gia đình vì người đàn ông đó. Mất đi một gia đình có cha, có mẹ của con mình. Điều mà tuổi thơ tôi từng ao ước. Nhưng nếu hàn gắn với chồng thì tôi như kẻ phải van xin chồng mình, phải chịu đựng tất cả những điều anh đem đến, hàng ngày tôi phục vụ chồng như ô sin vậy.
Tôi rơi vào tình trạng bất lực, bởi không biết mình sẽ phải làm gì, tương lai đi về đâu. Khi tôi viết lên đây là tâm trạng rất buồn. Tôi không thể làm được việc gì nữa. Hãy giúp tôi với.
Theo Ngôi sao
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 2 giờ trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 16 giờ trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.