Chồng không cho về thăm mẹ đẻ

| Tâm sự

Suốt 1 năm, bà nội và chồng đều không muốn tôi đi đâu. Mỗi lần mẹ gọi về chơi, tôi đều nói bận việc, tôi sống như tù giam lỏng.

Tôi tình cờ quen anh khi đang học năm thứ hai đại học. Ngày đó anh là công nhân cơ khí. Nơi anh làm việc gần chỗ tôi trọ học. Anh rất hiền và vui tính. Anh quan tâm tôi, từ hộp cơm khi tôi đói, đến từng viên thuốc khi tôi bệnh, lúc cần giúp là anh có mặt ngay. Nhưng anh có một quá khứ về những mối tình trước đó rất khó chấp nhận. Có lần anh đã để người yêu cũ tìm đến làm phiền tôi. Tôi rất giận, nói lời chia tay và anh cũng đồng ý, cho dù rất yêu tôi. Nhưng chắc có lẽ là do ý trời, đã gắn kết tôi và anh sẽ ở bên nhau nên sau đó chúng tôi đã quay lại.

Ngày nhận bằng tốt nghiêp cũng là ngày anh cầu hôn tôi, và tôi đã đồng ý. Đám cưới được tổ chức sau đó 1 năm. Tôi không sống chung bố mẹ anh mà là ông bà nội. Những ngày đầu về sống ở nhà anh, tôi rất bỡ ngỡ. Từ nhỏ, ngoài ăn và học ra thì tôi chẳng biết làm gì cả. Anh cũng biết điều đó nên đã giúp tôi rất nhiều. Thời gian đầu tôi rất nhớ nhà. Cứ mỗi ngày chủ nhật được nghỉ làm là anh nói tôi về nhà mẹ hay là đi chơi đâu đó cho đỡ buồn. Dần dần rồi tôi cũng quen với gia đình mới.
 
Từ khi về làm vợ anh, tôi chưa bao giờ làm việc gì có lỗi với anh, cũng chưa bao giờ nói dối bất cứ điều gì. Chuyện vui buồn gì tôi cũng kể anh nghe. Mỗi lần công ty tôi tổ chức tiệc hay đi du lịch tôi cũng rủ anh đi cho có vợ có chồng. Anh biết tất cả những người bạn của tôi.

Cưới nhau được 2 năm thì anh đổi nghề làm tài xế xe ôtô. Tôi vẫn đi làm bình thường nhưng tính tình của anh thay đổi hẳn. Anh vẫn yêu tôi, vẫn chăm sóc như ngày nào, nhưng anh không cho tôi đi chơi bất cứ nơi đâu, kể cả nhà mẹ ruột. Cứ mỗi lần tôi xin về nhà mẹ thì lần nào tôi cũng nhận được câu nói: "Cứ nghỉ ở nhà là tìm cách đi ra ngoài".

Kể cả bà nội chồng tôi cũng như vậy, không nói ngay trước mặt tôi như vậy mà nói cho chồng tôi nghe. Nhiều lần mẹ điện thoại gọi tôi về nhà chơi, tôi xin đi thì anh không cho, tôi chỉ trả lời mẹ là tôi bận việc không về được, sợ mẹ tôi nghĩ không tốt về anh.

Gần 1 năm nay, tôi chỉ chỉ biết đi làm về là ở nhà, không được đi chơi bất cứ đâu. Tôi thấy mình giống như tù nhân đang bị giam lỏng ngay chính trong ngôi nhà mình. Chưa có con, lại không có người chia sẻ, tôi thấy cuộc sống hiện tại thật là nhàm chán. Tôi thừa sức nói dối anh đi làm ngày chủ nhật để được đi chơi nhưng tôi không muốn. Ly hôn thì không dám nghĩ đến, còn sống như hiện tại thì không còn sức để chịu đựng thêm nữa. Tôi không biết phải giải quyết như thế nào.
Theo Hà Nguyễn
Ngôi sao
thanhloan
Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Thấy con gái tất bật ngược xuôi túc trực, còn con trai ở xa chuyển tiền rồi thuê người chăm sóc, tôi từng tủi thân, trách con vô tình. Nhưng đến khi biết những gì con trai đang phải gánh phía sau những lần chuyển tiền ấy, tôi mới hiểu có những cách báo hiếu không thể chỉ nhìn bằng việc ai ở bên cạnh nhiều hơn.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.