Cuộc hạnh ngộ của cậu trai bị chị gái ‘dẫn vào đời’
Chín năm cho một cuộc hạnh ngộ mà cả hai anh em đều nghĩ sẽ không bao giờ còn có được nữa...
Chín năm cho một cuộc hạnh ngộ mà cả hai anh em đều nghĩ sẽ không bao giờ còn có được nữa, đến phút cuối cùng vẫn đầy gian nan. Nhưng những tia nắng đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh nơi cuối trời...
Những giây phút đợi chờ
Chúng tôi đã không thể khởi hành ngay trong buổi sáng để kịp tới bến xe Niệm Nghĩa đúng giờ “làm việc” của Bi ở bến xe. Là ngày nghỉ nên Đ (em trai của Bi - PV) phải đợi đến buổi trưa mới gặp được các nhân viên của trung tâm đang bảo trợ em để báo cáo về người anh trai lưu lạc mà có lúc em nghĩ là đã chết. 1 giờ 30 phút chiều chúng tôi (tôi, Đ và một anh nhân viên của trung tâm bảo trợ của Đ) mới bắt đầu xuất phát.
Trên suốt đường đi, Đ vẫn tỏ ra “lì lợm, ít nói”. Khi tôi nói với Đ về khó khăn trong thời gian đầu đưa anh trai về mà chưa tìm được chỗ cai nghiện cho Bi, có khi phải chấp nhận kiếm “thuốc” cho Bi, Đ cũng chỉ trả lời gọn lọn: “Em biết rồi”, rồi lại đứng ngoài những câu chuyện dông dài cho quên nỗi đường xa của chúng tôi. Hai tiếng sau chúng tôi mới có mặt ở bến xe Niệm Nghĩa và bắt đầu tìm kiếm.

Thấy chúng tôi sốt sắng tìm Bi, đứng ngồi không yên, mấy anh lái xe bảo: “Cứ yên tâm ngồi đó đợi thôi, thể nào lát nữa Bi cũng quay lại, buổi chiều nó hay giúp xách nước hộ các bà hàng nước mà”. Một anh đứng bên nghe thế thì bảo: “Gần đây nó không xách nữa rồi. Nó giờ có xách nổi xô nước nữa đâu mà”.
Chị Loan bán nước thì nhận định: “Chắc Bi thấy có người tìm nên trốn rồi. Chứ làm sao mà hôm nay mới tầm 1 giờ chiều đã không thấy đâu”. Tôi thì không tin Bi tránh mặt, bởi Bi không thể biết chuyện tôi xuống tìm em, hơn nữa tôi hiểu, Bi cũng đang rất mong được giúp đỡ, em đã vui mừng tiễn tôi lên xe tìm về quê hương em. Nhưng Đ. thì dường như tin lời chị Loan, em tỏ ra lo lắng, bồn chồn hơn.
Bến xe dần vắng người, quán nước chỉ còn lại chúng tôi và mấy anh lái xe tuyến Bắc – Nam đang nói chuyện bằng giọng miền Nam. Chị bán nước cũng bắt đầu dần thu dọn hàng. Chúng tôi rời quán nước, lại tìm kiếm một vòng quanh bến xe trước khi rời bến, ra ngồi ở quán nước bên đường, đối diện với cổng vào của bến xe và tiếp tục chờ đợi.
Đôi mắt vô hồn ở bến xe
Đ vẫn mang bộ mặt câm lặng, đôi mắt chỉ đăm đăm nhìn sang bến xe bên đường. Tôi cũng bồn chồn, căng thẳng không kém. Cảm giác chờ đợi mà không có cái gì bám víu vào làm ngạt con tim. Có lẽ không thể ngồi yên một chỗ chờ đợi vô vọng được nữa, Đ quay sang anh nhân viên của trung tâm bảo trợ trẻ em xin tiền vào quán internet gần bến xe để thử vận may (trước đó tôi có cho Đ nickname của Bi). Một lát thấy Đ lặng lẽ trở về, lại ngồi chết lặng, mắt “dính chặt” vào cổng bến xe, chốc chốc lại châm thuốc hút.

Trời đã bắt đầu tắt nắng. Không còn đủ kiên nhẫn tiếp tục ngồi một chỗ chờ đợi, tôi đánh liều lên đường tàu, nơi tập trung chích hút của các con nghiện. Dọc đường ray, chốc chốc tôi lại bắt gặp những chiếc xi lanh nằm chỏng chơ. Vài thanh niên thản nhiên ngồi chích thuốc. Cạnh đó là mấy chị phụ nữ ngồi trước cửa nhặt rau cho bữa cơm chiều, mấy em nhỏ chơi đùa quanh chân mẹ.
Tìm quanh một lượt nhưng không thấy Bi đâu. Bác xe ôm đưa tôi đi bảo: “Có thể nó hát ngoài chợ, cũng có khi đang hát ở mấy quán ăn trên phố. Hay là nó đang “chơi” ngoài bờ sông rồi. Thế đã ra đó chưa?”. Nghe mà nản, một kẻ lang thang không nhà không cửa thì có thể ở bất cứ đâu, biết đâu mà tìm giữa biển người tấp nập.
Khi tôi trở lại quán nước, trời đã bắt đầu tối. Đ vẫn ngồi bất động, mắt không rời khỏi cổng bến xe, dù bến xe đã đóng cửa. Tôi hỏi Đ giờ định thế nào, có ở lại để hôm sau tìm tiếp hay trở về Hà Nội. Đ nói về Hà Nội, mấy hôm nữa sẽ quay lại tìm tiếp. “Em sợ anh ấy biết em tìm anh ấy nên anh ấy tránh mặt rồi. Chứ người ta bảo bình thường anh ấy vẫn quanh quẩn ở bến xe đến khi bến xe đóng cửa cơ mà. Anh ấy bây giờ như vậy thì anh ấy sẽ không muốn gặp em đâu. Nếu là em thì em cũng sẽ không gặp” – Đ lo lắng.
Cũng có thể điều Đ lo lắng là đúng. Nhưng tôi vẫn hoài nghi khả năng đó. Bởi Bi đã không còn ở bến xe trước khi chúng tôi xuống, em không biết chúng tôi tìm em, em cũng không biết gì về chuyện Đ đang tìm em để mà tránh mặt. Hơn nữa, tôi không tin em muốn tránh mặt tôi, bởi tôi hiểu đằng sau nỗi tuyệt vọng vô bờ trong em là một khát vọng mãnh liệt được sống, được “trở về”. Chuyện phải chờ đợi, kiếm tìm mòn mỏi một người sống lang thang không nhà không cửa trong một thành phố đông đúc mà vẫn không gặp là chuyện bình thường. Chính tôi đã nhiều lần phải mòn mỏi đợi chờ em như thế.
Nghĩ vậy và tôi quyết định một mình ở lại, hôm sau, chỉ cần đợi đến khoảng 12 giờ trưa như mọi lần thì ắt tôi sẽ gặp được Bi. Tôi không muốn phải kéo dài thêm cuộc chia li đã gần 10 năm của hai anh em mồ côi đáng thương ấy, dù chỉ một ngày. Vậy là tôi chia tay Đ, nói em cứ yên tâm về nghĩ giúp anh cai nghiện, rồi tôi lang thang trong thành phố tìm chỗ ngủ.
10 giờ sáng hôm sau tôi trở lại bến xe Niệm Nghĩa...
Cuộc gặp đẫm nước mắt
12 giờ trưa, vẫn không thấy bóng dáng Bi đâu. Cái nóng oi ả giữa trưa hè nơi bến xe ồn ã càng khiến cảnh chờ đợi thêm căng thẳng, mệt mỏi. Nhưng tôi không có cách nào khác là phải kiên nhẫn chờ đợi. Chợt tôi nhác thấy từ xa cái dáng lòng khòng của Bi đang tiến vào bến xe từ cổng bên kia. Cuối cùng thì tôi cũng đã đợi được cái thời khắc kì diệu này. Chỉ vài giờ nữa thôi, hai anh em mồ côi lưu lạc 9 năm trời tưởng chẳng còn có ngày đoàn tụ sẽ được hội ngộ. Tôi co chân vội chạy tới túm ngay lấy Bi. Vừa chạy vừa gọi thông báo tin mừng cho Đ.
Bi gặp tôi thì toét miệng cười, hỏi tôi hôm trước có tìm được cậu mợ em không? Tôi nói đã tìm được cách giúp em đi cai nghiện và nói em về Hà Nội cùng tôi. Tôi chưa dám nói chuyện về Đ, sợ em có thể không đi. Em ngỡ ngàng reo lên: “Thật hả chị, chị không lừa em đấy chứ?”.

Khi chúng tôi quay lại bến xe, em chỉ đến chào mấy cô hàng nước, nói sẽ đi Hà Nội, rồi theo tôi lên xe. Em không có bất cứ tài sản gì mang theo. Vừa “chơi” xong nên em ngủ suốt hành trình. Còn Đ thì liên tục nhắn tin hỏi đã đi đến đâu, anh trai có khỏe không…
Ngồi đợi Đ tới đón ở bến xe, tôi hỏi chuyện: “Bi còn nhớ em Đ không?” – “Nhớ chứ. Em nhớ nó lắm. Nhiều đêm em nằm em nghĩ đến nó mà khóc. Đã bao lần em muốn cai được, có tiền em sẽ đi tìm nó. Nhưng em thế này… Chắc là chẳng bao giờ em còn gặp được nó nữa” – “Thế bây giờ gặp lại Đ em có nhận ra không?” – “Có chứ. Em nhận ra ngay”…

Đ lúc này vẫn khá bình tĩnh, chỉ nói một câu dứt khoát: “Không phải khóc”, rồi lôi Bi lên xe máy, quay lại nói tôi sang bên trung tâm đang bảo trợ đợi ở đó, em đưa Bi đi tắm rửa xong sẽ sang ngay, rồi lao vút đi. Tôi nhìn theo dáng Bi đang ngồi lom khom trên xe, đầu gục xuống cánh tay che đôi mắt đỏ hoe, còn Đ vẫn chỉ nói một câu dứt khoát: “Không phải khóc!”.
…
“Em giờ chỉ ước mẹ em sống khôn chết thiêng phù hộ cho em cai được, em sẽ đi làm nuôi Đ. Em muốn bù đắp cho Đ những tháng ngày khổ sở, thiệt thòi trước đây. Dù em sống cũng chẳng sung sướng gì, nhưng em là anh nên em phải có trách nhiệm lo cho Đ. Tình cảm cha mẹ nó quý lắm chị ạ, quý hơn tất cả. Đ thì mất cha mẹ khi mới chập chững biết đi, anh chị cũng lạc mất…”.
Nghe những lời tâm sự ấy của Bi, tôi hiểu đằng sau niềm hạnh phúc vô bờ của hai anh em trong cuộc hạnh ngộ không ngờ tới này là rất nhiều ưu tư, lo lắng. Con đường phía trước của hai anh em mồ côi còn quá nhiều gian nan.
“Đời em, em không xác định là sẽ gặp lại Đ đâu. Đ nó cũng nói là nó không xác định sẽ được gặp lại nữa. Anh em mà gặp lại nhau thế này thì hạnh phúc lắm, vui lắm! Nhưng cũng chán lắm! Em giờ thế này... Anh em gặp nhau chỉ khóc, chẳng giải quyết được gì”…
Bức xúc cá nhân, người đàn ông đăng tải bình luận thông tin sai sự thật
Xã hội - 3 giờ trướcGĐXH - Tại cơ quan Công an, ông P.V.Đ cho biết, nguyên nhân xuất phát từ bức xúc cá nhân, đồng thời chưa tìm hiểu, kiểm chứng đầy đủ bản chất sự việc nên đã có phát ngôn không đúng sự thật trên mạng xã hội...
CSGT TP Huế siết quản lý thanh thiếu niên vi phạm, phòng ngừa tai nạn thương tâm
Thời sự - 3 giờ trướcGĐXH - Trước tình trạng lưu lượng phương tiện tăng đột biến kéo theo số vụ vi phạm giao thông, đặc biệt trong nhóm thanh thiếu niên, lực lượng Cảnh sát giao thông (CSGT) TP Huế đang triển khai nhiều giải pháp nhằm bảo đảm an toàn giao thông.
Phản bội lòng tin của gia chủ, nữ giúp việc trả giá bằng bản án nghiêm khắc
Pháp luật - 3 giờ trướcGĐXH - Lợi dụng sự tin tưởng của gia chủ, nữ giúp việc Vũ Bích Ngọc đã vô hiệu hóa camera, mở két sắt trộm đi 1 cây vàng. Với hành vi bội tín và tinh vi này, bị cáo đã phải nhận bản án 3 năm 9 tháng tù giam tại phiên xử sơ thẩm chiều 31/3/2026.
Tín dụng đen siêu lời: Cho vay 140 triệu, thu lãi 110 triệu đồng
Pháp luật - 4 giờ trướcGĐXH - Lợi dụng nhu cầu vay vốn nhanh, không cần thế chấp của người dân, đối tượng đã áp dụng mức lãi suất “cắt cổ” và từ 140 triệu đồng, Thắng đã thu lợi bất chính hơn 110 triệu đồng từ tiền lãi...
Nam sinh lớp 9 của Việt Nam được Tổng thống Timor-Leste mời thăm và diễn thuyết: Làm thế nào để trở thành người truyền cảm hứng?
Giáo dục - 7 giờ trướcGĐXH - Trở thành một diễn giả ở độ tuổi học sinh là một hành trình thú vị, giúp bạn rèn luyện tư duy phản biện, sự tự tin và khả năng tạo ảnh hưởng. Để trở thành người truyền cảm hứng cần những gì?
Truy tố 'cô tiên từ thiện' Trúc Phương, ca sĩ Chi Dân, người mẫu An Tây
Pháp luật - 7 giờ trướcGĐXH - Viện KSND TP.HCM truy tố Nguyễn Đỗ Trúc Phương, ca sĩ Chi Dân, người mẫu An Tây trong chuyên án VN10 về các tội liên quan ma túy.
Vầng Trăng Khuyết phát động Tháng Nội Lực 2026: Đánh thức nghị lực của những phận đời khó khăn
Xã hội - 7 giờ trướcChương trình "Tháng Nội Lực 2026" diễn ra từ ngày 01/04 đến 30/04/2026, với mục tiêu khơi dậy khả năng tự lập và xây dựng các mô hình sinh kế nhỏ cho những người yếu thế đang được chăm sóc tại các cơ sở của Vầng Trăng Khuyết.
Bắt tạm giam nữ giám đốc trốn thuế hơn 700 triệu đồng
Pháp luật - 8 giờ trướcGĐXH - Trần Thị Tuyết Anh mua trái phép 26 hóa đơn giá trị gia tăng từ nhiều doanh nghiệp khác nhau nhằm hợp thức hóa đầu vào hàng hóa với tổng số tiền trốn thuế được xác định hơn 739 triệu đồng.
Hà Nội: Đề xuất cho phép xe du lịch 29 chỗ hoạt động 24/24h, chấm dứt cảnh khách chờ, doanh nghiệp 'xé nhỏ' đoàn
Đời sống - 9 giờ trướcGĐXH - Trước những bất cập gây nghẽn mạch dòng chảy du lịch, liên ngành Sở Xây dựng, Sở Du lịch và Công an TP Hà Nội đã kiến nghị UBND Thành phố Hà Nội gỡ bỏ hạn chế khung giờ đối với xe khách hợp đồng lớn, cho phép lưu thông xuyên suốt 24/24h.
3 ngày sinh Âm lịch có số 'phú quý từ trong trứng nước'
Đời sống - 9 giờ trướcGĐXH - Sinh vào những ngày Âm lịch mang nhiều phước lành, một số phụ nữ dường như đã có sẵn vận may từ khi chào đời.
Hà Nội và miền Bắc lại thay đổi hình thái thời tiết khiến người dân cần thận trọng
Thời sựGĐXH - Theo dự báo thời tiết, không khí lạnh suy yếu, thời tiết Hà Nội và miền Bắc lại có nắng, tăng nhiệt trở lại. Đang trong giai đoạn giao mùa người dân cần đề phòng các bệnh liên quan đến đường hô hấp.