Đắng lòng nghe giúp việc nói chúng tôi sống khổ hơn gia đình bà ấy ở quê
"Tôi cứ tưởng mình đi ở là khổ nhưng hóa ra nhà chủ khổ hơn; tháng tôi để được 7 triệu, còn họ chẳng còn đồng nào", lời "buôn dưa" của giúp việc làm tôi đắng lòng.
Bà giúp việc gia đình tôi không có cơ ngơi bề thế như trong bài "Tiện đường chở giúp việc về quê, mới biết nhà bà ấy to đẹp gấp 10 nhà tôi " nhưng cũng nhận ra rất rõ sự hơn hẳn về chất lượng sống giữa nhà chủ ở Hà Nội và chính họ tại nông thôn.
Tôi nhận ra điều đó ngay từ khi bà mới đến làm việc, vì người phụ nữ này rất thích gọi điện buôn chuyện với người nhà, hàng xóm, họ hàng những khi rảnh rỗi.
"Tôi sốc quá bà ạ, cứ tưởng họ có tiền thuê người phục vụ nhà cửa, cơm nước thì nhà cao cửa rộng lắm, nhưng nhà bé xíu, cái cầu thang đã chiếm 1/3, phòng tắm thì cúi người một cái là nện mông vào tường" , bà giúp việc mách qua điện thoại vào hôm đầu tiên tới nhà, lúng túng khi bị tôi bắt gặp nhưng nhanh chóng cười xòa: " Cô không có ý gì đâu, ai chả biết đất Hà Nội đắt như vàng ".
Những ngày sau đó khi ở cùng nhau, bà luôn tỏ ý thương xót khi thấy vợ chồng tôi sáng 6h dậy thì vội vàng đi làm để tránh tắc đường, tối 19h phờ phạc về đến nhà, ăn uống tắm gội xong lại cắm đầu làm việc; con cái thì tháng mấy lần đi khám vì ho, sốt, hết viêm phế quản đến dị ứng.
"Cô chú ấy không có thời gian bế con đến bệnh viện xếp hàng cả buổi nên gọi bác sỹ gia đình đến khám, họ nhìn họng đứa trẻ một cái rồi thu 500 nghìn, thuốc sơ sơ vài loại tính ra đã hơn triệu bạc. Cuối tuần nếu đem con ra ngoài chơi một buổi cũng mất tiền triệu, mà nhược cả người vì chen chúc, khói bụi, riêng gửi xe đã hết cả hơi ", tôi nghe bà giúp việc "buôn" với bạn bè.
Mỗi lần từ quê lên, bà đều tay xách nách mang rất nhiều rau, trứng, bảo là muốn chúng tôi được ăn thêm chút đồ sạch. Có lần vợ tôi còn nghe lỏm được, có người hàng xóm thấy bà hiền hậu, chăm chỉ thì muốn "câu" sang làm cho mình với mức lương cao hơn, nhưng bà nhất quyết từ chối vì thương chúng tôi quá.
(Ảnh minh họa: AI)
Người ấy lại xúi không đi thì đòi tăng lương cho đỡ thiệt, bà cũng từ chối vì bảo: " Cô chú ấy lương cao thật nhưng sống ở Hà Nội đắt đỏ, động một cái là tiền triệu đi vèo vèo như vậy chắc tháng nào cũng hết tiền, tôi chẳng nỡ. Có khi tôi còn giàu hơn, được nuôi ăn rồi, mỗi năm để được gần 100 triệu cả lương lẫn thưởng, mà đầu óc còn chẳng phải nghĩ về công việc cả ngày lẫn đêm như cô chú ấy ".
Cái câu "tôi cứ tưởng mình đi ở là khổ nhưng hóa ra nhà chủ còn sống khổ hơn", bà không chỉ nói với người ở quê mà còn từng nói với vợ chồng tôi theo cách nhẹ nhàng hơn. Trong quan niệm xưa cũ của bà, người giúp việc và gia chủ là hai đẳng cấp, khoảng cách không chỉ ở tiền bạc mà còn cả thân phận, và gia chủ có tiền thuê giúp việc đương nhiên phải sống sướng hơn, nhưng rồi chính bà tận mắt nhận ra không phải như thế.
Hết thương vợ chồng tôi, bà lại thương con tôi, muốn chạy nhảy cũng chỉ được vài bước là đụng phải đồ đạc, tường, cầu thang..., chơi trong hẻm thì sợ xe máy đụng, mà hễ ra khỏi đường là bụi mù mịt, bạn chơi cũng bị nhốt trong nhà nên chỉ thui thủi với bà... Rồi khi bé đi lớp, biết số tiền phải đóng cũng như chứng kiến chúng tôi chật vật chia nhau chở con đi, đón con về, chứng kiến cảnh bé ốm lên ốm xuống, bà lại thở dài tặc lưỡi, than thở " cô chú thành đạt, giỏi giang lắm mới từ quê ra Hà Nội được, nhưng mà khổ gấp mấy chúng tôi ở quê".
Ở quê có khoảng thời gian nông nhàn, chúng tôi thì không. Ở quê nếu sợ thực phẩm bẩn thì có thể tự trồng rau, nuôi gà, nuôi lợn, kiếm đồng tiền không dễ nhưng cũng không chi nhiều, không phải "hễ động đậy một cái là mất tiền" như thành phố. Cháu gái bà đi làm công nhân gần nhà lương 10 triệu đồng một tháng, kể cả ăn diện, yêu đương cũng để được mỗi tháng 7 triệu đồng, giống bà. Còn vợ chồng tôi tổng cộng kiếm được hơn 50 triệu đồng mỗi tháng nhưng tiêu hết sạch vì còn phải trả nợ mua nhà.
Cả hai vợ chồng tôi đều tay trắng từ quê lên Thủ đô học rồi lập nghiệp, từ khi bước chân ra đi đã hạ quyết tâm học thật chăm, làm thật nỗ lực để bám trụ thành phố để bản thân sống sướng hơn, con cái sau này có cuộc sống chất lượng cao hơn. Tuy nhiên, nhìn lại hiện tại và lượng định cuộc sống tương lai, tôi cảm thấy cách so sánh của bà giúp việc vẫn đúng. Với năng lực bản thân, vợ chồng tôi chắc không thể đổi được không gian sống thoáng đãng hơn, không thể xông xênh hơn về thời gian dành cho bản thân và sự hưởng thụ...
Nhưng con đường đã chọn, chúng tôi vẫn phải đi tiếp. Ở thành phố có công việc chúng tôi đã quen làm, giúp chăm lo cuộc sống cho cả gia đình; muốn có cuộc sống thảnh thơi ở vùng quê thì chúng trôi càng phải cố gắng nhiều hơn trong thời gian dài nữa.
Nhìn một cách tích cực thì hiện nay, thanh niên không nhất thiết phải rời quê lên phố mới tìm được cuộc sống tốt hơn mà có thể thành công trên vùng đất mình sinh ra. Cơ hội phát triển kinh tế ở các vùng nông thôn ngày càng nhiều trong đó có quê tôi, và những đứa cháu của tôi có cơ hội sống khá giả mà không phải thoát ly bằng mọi giá như tôi ngày trước.
Bạn nghĩ gì về vấn đề này? Hãy chia sẻ ở phần bình luận bên dưới.
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 8 phút trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 1 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm sống cùng con trai để chăm cháu, tôi nhận ra có những sự hy sinh nếu kéo dài quá lâu sẽ trở thành điều hiển nhiên trong mắt người khác.
Chồng đòi bán căn nhà tích cóp 15 năm để chữa bệnh cho mẹ
Tâm sự - 1 ngày trướcDù bác sĩ kết luận mẹ chồng chỉ còn sống được vài tháng, chồng tôi vẫn nhất quyết bán căn nhà duy nhất của gia đình để đưa bà sang Singapore chữa bệnh.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sựGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.


