Hành động của mẹ chồng khi đưa con dâu đi đẻ khiến thông gia muối mặt với mọi người
GĐXH – Tôi thấy rõ sự xấu hổ hiện lên trong ánh mắt bố tôi - một người đàn ông ít nói, luôn cố giữ thể diện cho gia đình. Còn mẹ tôi, chỉ khẽ thở dài rồi lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.
1 tuần trước, tôi chuyển dạ sinh con đầu lòng sớm hơn dự kiến nửa tháng. Khi ấy, chồng tôi đang đi công tác không về kịp nên mẹ chồng đưa tôi đến bệnh viện. Tôi biết, mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng không mấy thân thiết nhưng tôi không ngờ, trong lúc tôi đau đớn, mồ hôi vã ra như tắm, vậy mà bà không hỏi han tôi lấy một câu nào.
Ngược lại, bà còn lẩm bẩm trách tôi ăn nhiều dứa quá nên mới dẫn đến chuyển dạ sinh sớm. Tôi cắn răng im lặng, bụng đau quặn từng cơn mà vẫn phải giữ bình tĩnh vì không muốn gây thêm mâu thuẫn.
Đến bệnh viện, mẹ chồng không giúp tôi làm thủ tục với lý do không biết làm, cũng không mang tiền để nộp. Tôi vừa đau vừa cố lết những bước chân nặng nề đi vào, nhờ nhân viên y tế giúp đỡ. Các chị nhìn tôi với ánh mắt ái ngại xen lẫn thương xót. Xong xuôi mọi thủ tục, mọi người đỡ tôi đi làm các xét nghiệm cần thiết, còn mẹ chồng cứ ngồi ôm khư khư chiếc túi không hề quan tâm xem tôi thế nào.

Ảnh minh họa.
Ngồi trong phòng, tôi đau đến mức không thể nói được. Mẹ đẻ liên tục gọi điện báo ông bà đang trên đường ra (cách gần 100 cây số) và động viên tôi cố gắng. Đến khi tôi đau quá không chịu được, muốn xin được mổ, mẹ chồng biết tin lập tức lớn tiếng phản đối gay gắt.
Bà mắng tôi rằng sướng quen rồi, chịu đau một tí đã không chịu được. Rồi ngày xưa các bà đau cả ngày vẫn cố để sinh thường nên không có chuyện mới vào viện một vài tiếng đã đòi mổ như tôi. Những sản phụ bên cạnh và người nhà họ nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Tôi chỉ biết quay mặt đi, nuốt nước mắt vào trong.
May mắn, trong lúc tôi đau đớn nhất, bố mẹ đẻ kịp lên để giúp tôi có thêm động lực. Mẹ tôi một tay lau mồ hôi, một tay xoa người rồi động viên tôi cố gắng còn bố tôi đứng bên để quạt cho hai mẹ con. Dù các cơn đau liên tục hành hạ nhưng tinh thần tôi đã tốt lên rất nhiều.
Khoảng gần 2 tiếng sau, dưới sự hỗ trợ của bác sĩ và các chị nhân viên y tế, tôi đã sinh con thành công. Khi vừa trải qua những cơn đau như "chết đi sống lại", người chưa kịp lại sức, mẹ chồng lại chỉ quan tâm đến việc bao giờ tôi được xuất viện về nhà.
Đứng ở giữa phòng bệnh, trước mặt thông gia, mẹ chồng nói về việc tôi sinh con với giọng điệu mỉa mai, dè bỉu: "Chắc thấy bố mẹ đẻ lên nên làm quá lên chứ ngày xưa đi đẻ như đi chơi, làm gì đau đến mức vật vã như chết đến nơi như thế".
Mọi người xung quanh nhìn tôi, có người cười gượng, có người lắc đầu thương hại. Tôi không biết chui mặt vào đâu. Những lời ấy không chỉ làm tôi tổn thương, mà còn khiến bố mẹ tôi ngượng ngùng và ái ngại với mọi người trong phòng.
Tôi thấy rõ sự xấu hổ hiện lên trong ánh mắt bố tôi – một người đàn ông ít nói, luôn cố giữ thể diện cho gia đình. Còn mẹ tôi, chỉ khẽ thở dài rồi lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài. Tôi biết bà ra ngoài để giấu nước mắt.
Suốt 1 tuần qua, cảnh ở cữ của tôi cũng chẳng hề vui vẻ gì, cả mẹ đẻ tôi cũng vậy. Bà luôn nhẫn nhịn thông gia để không ảnh hưởng đến con gái. Thấy mẹ như vậy, tôi đau lòng vô cùng.
Tôi sẽ cố chịu đựng đến khi con cứng cáp rồi bàn với chồng xin ra ở riêng. Chứ cứ cảnh này, tôi sợ một ngày nào đó, tôi sẽ không chịu được mà cãi nhau với mẹ chồng. Đến lúc ấy, mọi chuyện sẽ chẳng biết đi đâu về đâu.
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.
