Hành động của mẹ chồng khi đưa con dâu đi đẻ khiến thông gia muối mặt với mọi người
GĐXH – Tôi thấy rõ sự xấu hổ hiện lên trong ánh mắt bố tôi - một người đàn ông ít nói, luôn cố giữ thể diện cho gia đình. Còn mẹ tôi, chỉ khẽ thở dài rồi lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.
1 tuần trước, tôi chuyển dạ sinh con đầu lòng sớm hơn dự kiến nửa tháng. Khi ấy, chồng tôi đang đi công tác không về kịp nên mẹ chồng đưa tôi đến bệnh viện. Tôi biết, mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng không mấy thân thiết nhưng tôi không ngờ, trong lúc tôi đau đớn, mồ hôi vã ra như tắm, vậy mà bà không hỏi han tôi lấy một câu nào.
Ngược lại, bà còn lẩm bẩm trách tôi ăn nhiều dứa quá nên mới dẫn đến chuyển dạ sinh sớm. Tôi cắn răng im lặng, bụng đau quặn từng cơn mà vẫn phải giữ bình tĩnh vì không muốn gây thêm mâu thuẫn.
Đến bệnh viện, mẹ chồng không giúp tôi làm thủ tục với lý do không biết làm, cũng không mang tiền để nộp. Tôi vừa đau vừa cố lết những bước chân nặng nề đi vào, nhờ nhân viên y tế giúp đỡ. Các chị nhìn tôi với ánh mắt ái ngại xen lẫn thương xót. Xong xuôi mọi thủ tục, mọi người đỡ tôi đi làm các xét nghiệm cần thiết, còn mẹ chồng cứ ngồi ôm khư khư chiếc túi không hề quan tâm xem tôi thế nào.

Ảnh minh họa.
Ngồi trong phòng, tôi đau đến mức không thể nói được. Mẹ đẻ liên tục gọi điện báo ông bà đang trên đường ra (cách gần 100 cây số) và động viên tôi cố gắng. Đến khi tôi đau quá không chịu được, muốn xin được mổ, mẹ chồng biết tin lập tức lớn tiếng phản đối gay gắt.
Bà mắng tôi rằng sướng quen rồi, chịu đau một tí đã không chịu được. Rồi ngày xưa các bà đau cả ngày vẫn cố để sinh thường nên không có chuyện mới vào viện một vài tiếng đã đòi mổ như tôi. Những sản phụ bên cạnh và người nhà họ nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Tôi chỉ biết quay mặt đi, nuốt nước mắt vào trong.
May mắn, trong lúc tôi đau đớn nhất, bố mẹ đẻ kịp lên để giúp tôi có thêm động lực. Mẹ tôi một tay lau mồ hôi, một tay xoa người rồi động viên tôi cố gắng còn bố tôi đứng bên để quạt cho hai mẹ con. Dù các cơn đau liên tục hành hạ nhưng tinh thần tôi đã tốt lên rất nhiều.
Khoảng gần 2 tiếng sau, dưới sự hỗ trợ của bác sĩ và các chị nhân viên y tế, tôi đã sinh con thành công. Khi vừa trải qua những cơn đau như "chết đi sống lại", người chưa kịp lại sức, mẹ chồng lại chỉ quan tâm đến việc bao giờ tôi được xuất viện về nhà.
Đứng ở giữa phòng bệnh, trước mặt thông gia, mẹ chồng nói về việc tôi sinh con với giọng điệu mỉa mai, dè bỉu: "Chắc thấy bố mẹ đẻ lên nên làm quá lên chứ ngày xưa đi đẻ như đi chơi, làm gì đau đến mức vật vã như chết đến nơi như thế".
Mọi người xung quanh nhìn tôi, có người cười gượng, có người lắc đầu thương hại. Tôi không biết chui mặt vào đâu. Những lời ấy không chỉ làm tôi tổn thương, mà còn khiến bố mẹ tôi ngượng ngùng và ái ngại với mọi người trong phòng.
Tôi thấy rõ sự xấu hổ hiện lên trong ánh mắt bố tôi – một người đàn ông ít nói, luôn cố giữ thể diện cho gia đình. Còn mẹ tôi, chỉ khẽ thở dài rồi lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài. Tôi biết bà ra ngoài để giấu nước mắt.
Suốt 1 tuần qua, cảnh ở cữ của tôi cũng chẳng hề vui vẻ gì, cả mẹ đẻ tôi cũng vậy. Bà luôn nhẫn nhịn thông gia để không ảnh hưởng đến con gái. Thấy mẹ như vậy, tôi đau lòng vô cùng.
Tôi sẽ cố chịu đựng đến khi con cứng cáp rồi bàn với chồng xin ra ở riêng. Chứ cứ cảnh này, tôi sợ một ngày nào đó, tôi sẽ không chịu được mà cãi nhau với mẹ chồng. Đến lúc ấy, mọi chuyện sẽ chẳng biết đi đâu về đâu.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 10 giờ trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 10 giờ trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
