Hành động của mẹ chồng khi đưa con dâu đi đẻ khiến thông gia muối mặt với mọi người
GĐXH – Tôi thấy rõ sự xấu hổ hiện lên trong ánh mắt bố tôi - một người đàn ông ít nói, luôn cố giữ thể diện cho gia đình. Còn mẹ tôi, chỉ khẽ thở dài rồi lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.
1 tuần trước, tôi chuyển dạ sinh con đầu lòng sớm hơn dự kiến nửa tháng. Khi ấy, chồng tôi đang đi công tác không về kịp nên mẹ chồng đưa tôi đến bệnh viện. Tôi biết, mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng không mấy thân thiết nhưng tôi không ngờ, trong lúc tôi đau đớn, mồ hôi vã ra như tắm, vậy mà bà không hỏi han tôi lấy một câu nào.
Ngược lại, bà còn lẩm bẩm trách tôi ăn nhiều dứa quá nên mới dẫn đến chuyển dạ sinh sớm. Tôi cắn răng im lặng, bụng đau quặn từng cơn mà vẫn phải giữ bình tĩnh vì không muốn gây thêm mâu thuẫn.
Đến bệnh viện, mẹ chồng không giúp tôi làm thủ tục với lý do không biết làm, cũng không mang tiền để nộp. Tôi vừa đau vừa cố lết những bước chân nặng nề đi vào, nhờ nhân viên y tế giúp đỡ. Các chị nhìn tôi với ánh mắt ái ngại xen lẫn thương xót. Xong xuôi mọi thủ tục, mọi người đỡ tôi đi làm các xét nghiệm cần thiết, còn mẹ chồng cứ ngồi ôm khư khư chiếc túi không hề quan tâm xem tôi thế nào.

Ảnh minh họa.
Ngồi trong phòng, tôi đau đến mức không thể nói được. Mẹ đẻ liên tục gọi điện báo ông bà đang trên đường ra (cách gần 100 cây số) và động viên tôi cố gắng. Đến khi tôi đau quá không chịu được, muốn xin được mổ, mẹ chồng biết tin lập tức lớn tiếng phản đối gay gắt.
Bà mắng tôi rằng sướng quen rồi, chịu đau một tí đã không chịu được. Rồi ngày xưa các bà đau cả ngày vẫn cố để sinh thường nên không có chuyện mới vào viện một vài tiếng đã đòi mổ như tôi. Những sản phụ bên cạnh và người nhà họ nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Tôi chỉ biết quay mặt đi, nuốt nước mắt vào trong.
May mắn, trong lúc tôi đau đớn nhất, bố mẹ đẻ kịp lên để giúp tôi có thêm động lực. Mẹ tôi một tay lau mồ hôi, một tay xoa người rồi động viên tôi cố gắng còn bố tôi đứng bên để quạt cho hai mẹ con. Dù các cơn đau liên tục hành hạ nhưng tinh thần tôi đã tốt lên rất nhiều.
Khoảng gần 2 tiếng sau, dưới sự hỗ trợ của bác sĩ và các chị nhân viên y tế, tôi đã sinh con thành công. Khi vừa trải qua những cơn đau như "chết đi sống lại", người chưa kịp lại sức, mẹ chồng lại chỉ quan tâm đến việc bao giờ tôi được xuất viện về nhà.
Đứng ở giữa phòng bệnh, trước mặt thông gia, mẹ chồng nói về việc tôi sinh con với giọng điệu mỉa mai, dè bỉu: "Chắc thấy bố mẹ đẻ lên nên làm quá lên chứ ngày xưa đi đẻ như đi chơi, làm gì đau đến mức vật vã như chết đến nơi như thế".
Mọi người xung quanh nhìn tôi, có người cười gượng, có người lắc đầu thương hại. Tôi không biết chui mặt vào đâu. Những lời ấy không chỉ làm tôi tổn thương, mà còn khiến bố mẹ tôi ngượng ngùng và ái ngại với mọi người trong phòng.
Tôi thấy rõ sự xấu hổ hiện lên trong ánh mắt bố tôi – một người đàn ông ít nói, luôn cố giữ thể diện cho gia đình. Còn mẹ tôi, chỉ khẽ thở dài rồi lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài. Tôi biết bà ra ngoài để giấu nước mắt.
Suốt 1 tuần qua, cảnh ở cữ của tôi cũng chẳng hề vui vẻ gì, cả mẹ đẻ tôi cũng vậy. Bà luôn nhẫn nhịn thông gia để không ảnh hưởng đến con gái. Thấy mẹ như vậy, tôi đau lòng vô cùng.
Tôi sẽ cố chịu đựng đến khi con cứng cáp rồi bàn với chồng xin ra ở riêng. Chứ cứ cảnh này, tôi sợ một ngày nào đó, tôi sẽ không chịu được mà cãi nhau với mẹ chồng. Đến lúc ấy, mọi chuyện sẽ chẳng biết đi đâu về đâu.
Đắng lòng nghe giúp việc nói chúng tôi sống khổ hơn gia đình bà ấy ở quê
Tâm sự - 8 giờ trước"Tôi cứ tưởng mình đi ở là khổ nhưng hóa ra nhà chủ khổ hơn; tháng tôi để được 7 triệu, còn họ chẳng còn đồng nào", lời "buôn dưa" của giúp việc làm tôi đắng lòng.
Chú đòi về quê sau 1 tháng lên thành phố, phong bao đỏ chú đưa khiến vợ chồng tôi òa khóc
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Sau một tháng sống cùng con cháu ở thành phố, chú tôi bất ngờ nằng nặc đòi về quê dù gia đình tôi níu giữ. Chỉ đến ngày con trai tôi làm đám cưới, khi mở phong bao đỏ chú gửi lại, vợ chồng tôi mới thấu hiểu lý do.
Là mẹ chồng, điều đầu tiên tôi sẽ làm là để con cái ra ở riêng
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Gần 30 triệu thu nhập mỗi tháng, lo toan kinh tế không thiếu một đồng, nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là cô con dâu "tiểu thư" động tí là kêu ca.
Chiếc thẻ ra vào chung cư làm lộ bí mật ngoại tình của vợ tôi
Tâm sự - 22 giờ trướcNhờ chiếc thẻ chung cư bị rơi ở nhà nghỉ, tôi phát hiện bí mật vợ ngoại tình, giờ bản thân đau khổ không biết nên tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân 7 năm.
Đất quê tăng vài trăm triệu còn nhà Hà Nội tăng 3 tỷ, tôi vỡ mộng bỏ quê lên phố
Tâm sự - 1 ngày trướcDo tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.
Đi họp lớp 40 năm, bố chồng mang về một chiếc vòng vàng khiến mẹ chồng nghẹn đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chỉ một buổi họp lớp tưởng như vô hại, bố chồng tôi đã vô tình khiến cả gia đình trải qua một bài học đắt giá về sĩ diện, tiền bạc và cách ứng xử khi tuổi đã xế chiều.
Vợ ngoại tình, mẹ vợ nói tôi sai nhiều hơn vì không biết chiều chuộng, quan tâm
Tâm sự - 1 ngày trướcThay vì mắng con gái phản bội chồng, mẹ vợ lại bênh chằm chặp và quy tội cho tôi: "Đàn ông mà không biết cách quan tâm, yêu chiều vợ thì người ta đi tìm chỗ khác".
Em chồng 'thương mẹ bằng mồm', xéo xắt chị dâu và cái kết không thể hả hê hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sống chung với gia đình chồng, tôi may mắn có được mẹ chồng tâm lý và người chồng điểm 10. Thế nhưng, "điểm đen" duy nhất trong tổ ấm của tôi lại chính là cô em chồng đang tuổi ăn tuổi lớn nhưng cực kỳ lười biếng và thích "nâng cao quan điểm". Sau bao ngày nhẫn nhịn, cuối cùng giọt nước cũng tràn ly khi cô ta dám buông lời khích bác ngay lúc con tôi đang nằm viện.
Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?
Lần đầu ra mắt nhà bạn gái: Tôi lặng người trước câu nói của người cha
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng mơ về những điều xa hoa, nhưng chuyến về thăm nhà em ở Ninh Bình đã thay đổi hoàn toàn định nghĩa của tôi về sự giàu sang.
Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng
Tâm sựGĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?
