Hà Nội
23°C / 22-25°C

Cuộc điện thoại của mẹ đẻ trong kỳ nghỉ lễ khiến tôi cắn chặt môi không dám bật khóc

Thứ bảy, 20:00 03/05/2025 | Tâm sự

GĐXH – Nghỉ lễ nhưng lòng tôi không được vui. Tôi nghĩ đến mẹ, không biết bố mẹ ở nhà ra sao, mẹ có còn nhắc đến tôi trong bữa cơm không…

Tôi mới kết hôn nửa năm, vẫn còn đang tập làm quen với vai trò của một người vợ, người con dâu mới. Từ khi lấy chồng, cuộc sống của tôi thay đổi gần như hoàn toàn. Những điều từng quen thuộc nay đã trở thành xa xỉ, ngay cả việc về thăm bố mẹ đẻ, điều tưởng chừng giản đơn đôi khi cũng trở nên thật khó khăn.

Kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5 năm nay, tôi được nghỉ 5 ngày nhưng không đi đâu cả. Nhà bố mẹ tôi cách nhà chồng chỉ hơn 40 cây số, song tôi vẫn đành ngậm ngùi ở lại. Chồng tôi không cấm tôi về ngoại, anh bảo "nếu muốn thì cứ về", nhưng tôi hiểu điều đó chỉ là một câu xã giao.

Vì trong ánh mắt, trong thái độ của cả gia đình chồng, tôi vẫn cảm nhận được sự kỳ vọng: Dâu mới thì nên ở nhà lo cơm nước, tiếp họ hàng, thể hiện mình là người vợ hiền, dâu thảo. Tôi chọn im lặng, không cố đòi về, tuy nhiên trong lòng tôi thấy buồn đến lạ.

Cuộc điện thoại của mẹ đẻ trong kỳ nghỉ lễ khiến tôi cắn chặt môi không dám bật khóc- Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Tôi nhớ mẹ tôi. Mẹ tôi là người phụ nữ tảo tần, cả đời hy sinh vì chồng con, chưa một lần đòi hỏi gì cho riêng mình. Khi tôi chuẩn bị về nhà chồng, mẹ đã dặn tôi đủ điều: "Làm dâu phải nhịn một chút, đừng để ai buồn. Có khổ cũng cố gắng, đừng để người ta nói con gái mẹ không biết điều".

Những lời ấy, tôi vẫn ghi nhớ từng chữ. Nhưng mẹ có biết rằng, đôi khi, những hy sinh thầm lặng ấy lại khiến lòng tôi chênh vênh nhường nào.

Khi còn ở nhà, mỗi kỳ nghỉ lễ là một dịp sum vầy. Nhà tôi không đi du lịch xa, chỉ đơn giản là những bữa cơm đông đủ, tiếng cười rộn ràng của mọi người trong gia đình.

Giờ tôi về làm dâu trong một gia đình nề nếp và truyền thống, nơi mà mọi thứ đều phải được sắp đặt theo tôn ti trật tự và có những "luật" bất thành văn mà ai cũng phải tuân theo, nhất là con dâu mới.

Vì vậy, ngay ngày đầu của kỳ nghỉ lễ, tôi dậy sớm hơn thường lệ, phụ mẹ chồng nấu nướng, bày biện mâm cỗ. Khách khứa đến nhà rôm rả, ai cũng khen tôi nhanh nhẹn, khéo tay. Tôi mỉm cười đáp lại, cố gắng giữ vẻ vui tươi.

Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc lặng người, lòng tôi lại chùng xuống. Tôi nghĩ đến mẹ – không biết mẹ đã nấu món gì hôm nay, bố có còn nhắc đến tôi trong bữa cơm không, em trai tôi có hỏi "chị không về hả mẹ".

Buổi tối, mẹ gọi điện cho tôi. Mẹ vẫn giữ giọng hồ hởi thường ngày: "Nghỉ lễ có vui không con? Ở nhà chồng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé". Tôi cố cắn chặt môi để không bật khóc, chỉ dám đáp khẽ: "Vui mẹ ạ. Ở đây mọi người thương con lắm". Mẹ không hỏi sao tôi không về và tôi biết mẹ hiểu. Nhưng chính sự thấu hiểu im lặng đó lại khiến tôi xót xa hơn cả. 

Đêm nằm, tôi cứ trằn trọc mãi. Tôi hiểu, làm dâu là một hành trình học làm người lớn – học cách chấp nhận, nhẫn nhịn và đôi khi là cả hy sinh. Tôi không trách ai cả. Nhà chồng không ghét bỏ gì tôi, ngược lại, mọi người đối xử với tôi rất đàng hoàng. Nhưng có lẽ, thứ khiến tôi buồn không phải là cách người khác đối xử với mình, mà là cảm giác mình đang dần rời xa những điều từng rất thân thuộc, mà không thể níu giữ.

Tôi biết, thời gian sẽ giúp tôi quen dần. Có thể vài năm nữa, tôi sẽ không còn quá xúc động mỗi dịp lễ về, có thể tôi sẽ thành thạo hơn trong vai trò làm dâu, làm mẹ. Nhưng có một điều tôi mong lắm – là xã hội sẽ dần cởi mở hơn với những nàng dâu mới như tôi, để chúng tôi được phép sống thật với cảm xúc, được phép nhớ nhà và quan trọng hơn cả, được về nhà mà không cần phải lo sợ, phải nhìn sắc mặt của người khác!

Tôi nghẹn đắng vì sự im lặng đáng sợ của mẹ trước thái độ của con rể khi về chơi dịp lễTôi nghẹn đắng vì sự im lặng đáng sợ của mẹ trước thái độ của con rể khi về chơi dịp lễ

GĐXH – Suốt dọc đường đi, tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn nên khi về đến Hà Nội trong đêm, tôi đã cãi nhau với chồng bằng tất cả cảm xúc dồn nén, chịu đựng trước thái độ thờ ơ, hời hợt của chồng với bố mẹ vợ.

H.T
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão

Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão

Tâm sự - 9 giờ trước

GĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.

Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?

Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?

Tâm sự - 12 giờ trước

Vợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?

Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi

Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.

15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?

15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?

Tâm sự - 1 ngày trước

Bao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.

'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu

'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.

Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền

Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…

Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão

Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão

Tâm sự - 2 ngày trước

Tôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.

Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng

Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…

Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen

Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.

Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác

Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác

Tâm sự - 3 ngày trước

Tôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.

Top