Cuộc điện thoại của mẹ đẻ trong kỳ nghỉ lễ khiến tôi cắn chặt môi không dám bật khóc
GĐXH – Nghỉ lễ nhưng lòng tôi không được vui. Tôi nghĩ đến mẹ, không biết bố mẹ ở nhà ra sao, mẹ có còn nhắc đến tôi trong bữa cơm không…
Tôi mới kết hôn nửa năm, vẫn còn đang tập làm quen với vai trò của một người vợ, người con dâu mới. Từ khi lấy chồng, cuộc sống của tôi thay đổi gần như hoàn toàn. Những điều từng quen thuộc nay đã trở thành xa xỉ, ngay cả việc về thăm bố mẹ đẻ, điều tưởng chừng giản đơn đôi khi cũng trở nên thật khó khăn.
Kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5 năm nay, tôi được nghỉ 5 ngày nhưng không đi đâu cả. Nhà bố mẹ tôi cách nhà chồng chỉ hơn 40 cây số, song tôi vẫn đành ngậm ngùi ở lại. Chồng tôi không cấm tôi về ngoại, anh bảo "nếu muốn thì cứ về", nhưng tôi hiểu điều đó chỉ là một câu xã giao.
Vì trong ánh mắt, trong thái độ của cả gia đình chồng, tôi vẫn cảm nhận được sự kỳ vọng: Dâu mới thì nên ở nhà lo cơm nước, tiếp họ hàng, thể hiện mình là người vợ hiền, dâu thảo. Tôi chọn im lặng, không cố đòi về, tuy nhiên trong lòng tôi thấy buồn đến lạ.

Ảnh minh họa.
Tôi nhớ mẹ tôi. Mẹ tôi là người phụ nữ tảo tần, cả đời hy sinh vì chồng con, chưa một lần đòi hỏi gì cho riêng mình. Khi tôi chuẩn bị về nhà chồng, mẹ đã dặn tôi đủ điều: "Làm dâu phải nhịn một chút, đừng để ai buồn. Có khổ cũng cố gắng, đừng để người ta nói con gái mẹ không biết điều".
Những lời ấy, tôi vẫn ghi nhớ từng chữ. Nhưng mẹ có biết rằng, đôi khi, những hy sinh thầm lặng ấy lại khiến lòng tôi chênh vênh nhường nào.
Khi còn ở nhà, mỗi kỳ nghỉ lễ là một dịp sum vầy. Nhà tôi không đi du lịch xa, chỉ đơn giản là những bữa cơm đông đủ, tiếng cười rộn ràng của mọi người trong gia đình.
Giờ tôi về làm dâu trong một gia đình nề nếp và truyền thống, nơi mà mọi thứ đều phải được sắp đặt theo tôn ti trật tự và có những "luật" bất thành văn mà ai cũng phải tuân theo, nhất là con dâu mới.
Vì vậy, ngay ngày đầu của kỳ nghỉ lễ, tôi dậy sớm hơn thường lệ, phụ mẹ chồng nấu nướng, bày biện mâm cỗ. Khách khứa đến nhà rôm rả, ai cũng khen tôi nhanh nhẹn, khéo tay. Tôi mỉm cười đáp lại, cố gắng giữ vẻ vui tươi.
Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc lặng người, lòng tôi lại chùng xuống. Tôi nghĩ đến mẹ – không biết mẹ đã nấu món gì hôm nay, bố có còn nhắc đến tôi trong bữa cơm không, em trai tôi có hỏi "chị không về hả mẹ".
Buổi tối, mẹ gọi điện cho tôi. Mẹ vẫn giữ giọng hồ hởi thường ngày: "Nghỉ lễ có vui không con? Ở nhà chồng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé". Tôi cố cắn chặt môi để không bật khóc, chỉ dám đáp khẽ: "Vui mẹ ạ. Ở đây mọi người thương con lắm". Mẹ không hỏi sao tôi không về và tôi biết mẹ hiểu. Nhưng chính sự thấu hiểu im lặng đó lại khiến tôi xót xa hơn cả.
Đêm nằm, tôi cứ trằn trọc mãi. Tôi hiểu, làm dâu là một hành trình học làm người lớn – học cách chấp nhận, nhẫn nhịn và đôi khi là cả hy sinh. Tôi không trách ai cả. Nhà chồng không ghét bỏ gì tôi, ngược lại, mọi người đối xử với tôi rất đàng hoàng. Nhưng có lẽ, thứ khiến tôi buồn không phải là cách người khác đối xử với mình, mà là cảm giác mình đang dần rời xa những điều từng rất thân thuộc, mà không thể níu giữ.
Tôi biết, thời gian sẽ giúp tôi quen dần. Có thể vài năm nữa, tôi sẽ không còn quá xúc động mỗi dịp lễ về, có thể tôi sẽ thành thạo hơn trong vai trò làm dâu, làm mẹ. Nhưng có một điều tôi mong lắm – là xã hội sẽ dần cởi mở hơn với những nàng dâu mới như tôi, để chúng tôi được phép sống thật với cảm xúc, được phép nhớ nhà và quan trọng hơn cả, được về nhà mà không cần phải lo sợ, phải nhìn sắc mặt của người khác!
32 tuổi yêu lần đầu, tôi chết lặng khi biết sự thật trần trụi về chồng sắp cưới
Tâm sự - 3 giờ trướcTôi dâng hiến cái quý giá nhất của người con gái không phải vì mù quáng, mà vì tôi tin và xác định chuyện lâu dài. Nhưng tất cả đã vỡ vụn khi sự thật trần trụi được phơi bày….
40 tuổi nhìn lại, điều đáng giá nhất tôi có không phải sự nghiệp mà là tiền tiết kiệm
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Bước qua tuổi 40, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại cảm giác an toàn và chủ động nhất không phải là thu nhập cao hay địa vị xã hội, mà là một khoản tiền tiết kiệm đủ vững vàng.
Chồng cũ xách quà sang nhà bố mẹ đẻ tôi xin tái hợp liên tiếp 4 ngày Tết, tôi nhìn cảnh đấy mà thấy ám ảnh
Tâm sự - 6 giờ trướcTôi nhìn anh, thấy gương mặt quen thuộc ấy, vừa gần vừa xa.
Có thai 3 tháng, tôi và 2 con nhỏ bị người đàn ông hứa cưới quay về với vợ cũ
Tâm sự - 17 giờ trướcKhi tìm được người đàn ông cũng từng đổ vỡ nuôi 2 đứa con, tôi nghĩ mình đã tìm được một bến đỗ mới. Nhưng không phải như vậy, khi tôi có thai anh đã đưa con quay về với người vợ cũ...
3 năm nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi, tôi chết lặng khi ADN cho kết quả không thể ngờ tới
Tâm sự - 1 ngày trướcSau 7-8 năm hôn nhân không con cái, niềm vui khi nhận nuôi một bé sơ sinh bị bỏ rơi đã hóa thành cú sốc lớn nhất đời tôi bởi kết quả ADN cho thấy đứa trẻ chính là con ruột của chồng.
32 tuổi với thu nhập 100 triệu ở TP.HCM, tôi có nên từ bỏ để ra Hà Nội lấy chồng?
Tâm sự - 1 ngày trướcỞ tuổi 32, khi sự nghiệp đang ở giai đoạn tốt nhất với mức thu nhập gần 100 triệu đồng/tháng tại một tập đoàn lớn ở TP.HCM, tôi lại đứng trước lựa chọn bỏ việc để ra Hà Nội lấy chồng vì nhà bạn trai nhất quyết không cho con trai theo vợ hay tiếp tục ở lại…
Tôi muốn có thai để bạn trai "mạnh dạn" chấm dứt cuộc sống ngột ngạt với vợ
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi yêu anh từ những câu chuyện anh kể về cuộc hôn nhân ngột ngạt của mình. Anh nói đang đứng trước ngưỡng cửa ly hôn, nhưng đang đắn đo vì 2 con nhỏ.
Bố mẹ cho tôi 10 tỷ mua nhà trước ngày cưới, mẹ người yêu muốn đứng tên hai đứa
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi tôi bàn chuyện nhà cửa với gia đình người yêu, mẹ cô ấy thẳng thắn nói yêu nhau thì nhà phải đứng tên cả hai…
Lừa dối vợ trong vỏ bọc người chồng mẫu mực, tôi đánh mất gia đình ở tuổi 45
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi cứ nghĩ vui chơi bên ngoài của mình không ảnh hưởng, nhưng khi mọi thứ vỡ lở, cái giá tôi phải trả là cả một gia đình yên ấm…
Mẹ lên trông con giúp, tôi thương mẹ nghẹn lòng vì chồng xét nét
Tâm sự - 3 ngày trướcMẹ đã vất vả cả đời vì con cái, giờ tuổi cũng không còn trẻ, lên đây chỉ với mong muốn chăm cháu, giúp con đỡ gánh nặng, vậy mà sự xét nét của chồng tôi khiến mẹ tổn thương...
Không thể trông cậy con ruột, tuổi già tôi đón Tết đủ đầy nhờ 3 đứa cháu mình cưu mang năm xưa
Tâm sựGĐXH - Có những quyết định ở tuổi trẻ tưởng như chỉ toàn thiệt thòi, nhưng lại trở thành nền tảng cho một tuổi già bình yên, đủ đầy.
