Hối hận khi phụ bạc, khinh bỉ chồng chỉ vì tiền

Thứ hai, 12:40 06/10/2014 | Tâm sự

Anh đã cảnh báo tôi nên giữ đạo làm vợ nhưng tôi bỏ qua tất. Số tiền lớn hàng tháng tôi kiếm được cho phép tôi cái quyền phán xét người khác, nhất là chồng.

Hôm nay, đúng là ngày tròn một năm trước tôi và chồng nhận quyết định ly hôn từ tòa án. Cho tới giờ tôi vẫn một mình lẻ bóng trong ngôi nhà đắt tiền mà tự tay tôi đã mua được nó. Nhưng quả thực, một người đàn bà ở cái tuổi gần U40 như tôi, sự sang trọng, tiện nghi của ngôi nhà không thể nào khỏa lấp đi nỗi cô đơn. Hơn lúc nào hết bây giờ, tôi thấy mình cần một bờ vai, một người đàn ông bên cạnh làm chỗ dựa như lúc này. Và nó làm tôi thấy nhớ anh - người chồng mà tôi đã bỏ.

Dù kết hôn muộn, nhưng tôi cũng từng có một gia đình, một người chồng hiền lành và yêu thương tôi hết mực. Nhưng điều duy nhất khiến tôi bất mãn với anh là anh không thể khiến tôi được hãnh diện, được giàu có và sung sướng bằng những người bạn đồng trang lứa khác. Tôi thèm khát được mua những đồ hàng hiệu, được có những món trang sức đắt tiền… những thứ mà một nhân viên nhà nước quèn như chồng tôi không bao giờ có đủ điều kiện để mang lại cho tôi. Chính vì thế cảm thấy chán ngán và gọi chồng mình là người đàn ông bất tài.

Nhờ có bạn bè giúp đỡ, tôi có những mối làm ăn lớn, thu nhập dần lớn ngoài sức tưởng tượng của tôi. Kể từ khi có tiền, tôi khinh chồng là kẻ “không làm được gì cho đời”. Tôi không cần tới những đồng tiền mà anh ấy mang về. Và khi lòng bất phục, khi đồng tiền khiến tôi đặt mình ở một vị thế cao hơn người khác tôi không còn chút tôn trọng nào dành cho chồng.

Những cuộc "yêu" của vợ chồng tôi diễn ra trong cảnh hãn hữu lắm mới có. Không những vậy trong suốt cuộc ái ân đó, tôi đều thể hiện thái độ của kẻ lắm tiền khinh chồng bất tài vô dụng. Đấy là hôm nào tôi hứng lên muốn "yêu" là như vậy, còn nếu tôi không thích, tôi có thể sẽ nói những lời cay nghiệt như: "Đàn ông lúc nào cũng chỉ quanh quẩn xó nhà như anh không biết quan tâm tới việc gì khác ngoài đòi quan hệ à? Tôi đen đủi đủ đường nên mới lấy phải người chồng lương tháng ba cọc ba đồng như anh".

ban1-6654-1412475146.jpg

Anh đã cảnh báo tôi về việc nên giữ đạo làm vợ nhưng tôi bỏ qua tất cả. Số tiền lớn hàng tháng tôi kiếm được cho phép tôi cái quyền phán xét người khác, nhất là chồng. Dần dần, anh không còn muốn chạm vào cơ thể tôi mỗi khi đêm xuống nữa. Lúc đầu, tôi vênh vênh tự đắc vì cho rằng anh chỉ giận dỗi rồi sẽ lại nhanh chóng vòi vĩnh tôi khi nhiều ngày không làm "chuyện ấy". Nhưng tôi đã nhầm. Bản năng của con người cao thật, nhưng khi lòng tự trọng bị tổn thương, bản năng ấy ắt sẽ tự diệt vong. Bên tôi, anh không còn chút cảm hứng yêu đương nào nữa.

Lẽ ra thời điểm đó tôi phải thấy mình sai để xin lỗi chồng nhưng sự tự phụ lại khiến tôi thấy anh là đồ ngốc khi giở thói kiêu căng ra với tôi. Để rồi đỉnh điểm của sự khinh thường đó là anh viết đơn xin ly hôn. Tai tôi ù đi, không tin vào mắt mình khi anh nói ly hôn và đưa tờ đơn đã kí sẵn. Sự tức tối, kiêu hãnh trong tôi khiến tôi cầm bút ký xoẹt vào tờ đơn không chút đắn đo. Vậy là tôi và chồng chính thức rời xa.

Kể từ đó đến nay tôi và anh vẫn sống một mình. Một năm năm trời kể từ ngày ly hôn, sống trong cảnh giường đơn gối chiếc, tôi mới thấm thía cái gọi là gia đình, hạnh phúc nó thiêng liêng tới thế nào. Qua thăm dò một số người bạn, tôi biết anh vẫn chưa lấy vợ. Thi thoảng có ai đó hỏi về chuyện đi bước nữa, anh chỉ cười chua chát: "Mình bất tài, lương tháng chỉ vài triệu, không dám lấy ai nữa, sợ về không nuôi được người ta, không lo được cho họ ăn sung mặc sướng rồi có ngày họ lại oán mình. Thôi đành ở vậy hoặc đợi khi nào trúng số độc đắc mới dám lấy vợ".

Nhìn cảnh những đôi vợ chồng quấn quýt tay trong tay vào một quán ăn bình thường tôi lại thấy chạnh lòng ghê gớm. Nhiều đêm, nằm một mình trong căn nhà rộng lớn, tôi thấy nhớ chồng quay quắt. Tôi bỗng thèm làm một người đàn bà, có một gia đình, một tổ ấm nho nhỏ và người chồng yêu thương. Nhưng chính tôi đã tự tay mình vất bỏ đi những điều đó.

Tôi tìm gặp chồng cũ để đề nghị xin nối lại tình cảm nhưng anh không đồng ý. Anh nói rằng tôi và anh giờ khác biệt nhau nhiều quá. Tôi là người làm ra tiền, là người giàu có còn anh chỉ là một nhân viên nhà nước đơn thuần. Anh sợ rằng trong sự cô đơn tôi có thể cần anh ấy nhưng một lúc nào đó, trước sự sung sướng của bạn bè, tôi lại thấy bất mãn và không phục. Mà đã quay lại bên nhau sau khi ly hôn, rồi lại không tôn trọng nhau, bỏ nhau lần nữa thì chỉ làm trò đùa cho thiên hạ.

Tôi đã thuyết phục anh rất nhiều nhưng anh nói rằng bản thân anh cũng cảm thấy không tự tin khi ở bên người vợ như tôi. Anh cần thời gian để suy nghĩ. Giờ tôi phải làm thế nào để có thể nối lại tình xưa với người chồng mà tôi yêu thương nhưng vì đồng tiền mà tôi phụ bạc. Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên.

Theo Dương.H12
Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Tâm sự - 11 giờ trước

Chồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

Nói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Tâm sự - 1 ngày trước

Con mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.

Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới

Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.

Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê

Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.