Hối hận vì ngày trước kiên quyết không sống thử

| Tâm sự

Giá như tôi mạnh dạn hơn chút nữa, thử cuộc sống hôn nhân thì bây giờ, biết đâu mình lại có kinh nghiệm hơn nhiều.

Trước đây, nghĩ sống thử là chuyện vô cùng ghê gớm và lo sợ người khác phát hiện, tôi đã kiên quyết ngăn cấm không đồng ý chung sống như vợ chồng với người đàn ông tôi yêu. Nghĩ đến chuyện, người ta sẽ bàn tán, nói ra nói vào mà sau này không cưới nhau thì cuộc đời người con gái như tôi sẽ ra sao. Người phụ nữ, sống thử cũng giống như đã bước chân vào cuộc sống hôn nhân mà đâu phải ai cũng dễ dàng chấp nhận cuộc sống vợ chồng khi chưa thành thân?

Lại nghĩ, khi sống với nhau, đã trao tất cả yêu thương, sau này không biết hôn nhân có gì thú vị. Thế nên, dù ở trọ gần nhau tôi và anh cũng không sống chung như vợ chồng.

Sau hơn 3 năm, tôi với anh cưới nhau vì mọi thứ đều đã ổn định. Cuộc sống vợ chồng những ngày tháng đầu thật hạnh phúc. Anh và tôi đã hiểu nhau và đã bắt đầu công cuộc chinh chiến với hôn nhân của chính mình. Đi trăng mật, đi chơi, đi du lịch khi con cái chưa có, đó là điều mà chúng tôi luôn khao khát.


Giá như tôi mạnh dạn hơn chút nữa, thử cuộc sống hôn nhân thì bây giờ, biết đâu mình lại có kinh nghiệm hơn nhiều. (ảnh minh họa)

Giá như tôi mạnh dạn hơn chút nữa, thử cuộc sống hôn nhân thì bây giờ, biết đâu mình lại có kinh nghiệm hơn nhiều. (ảnh minh họa)

Nhưng mỗi ngày, tôi đều có cảm giác mọi thứ bắt đầu tơr nên nhạt nhẽo. Hai vợ chồng đi làm về, việc ai người ấy làm. Tôi lao vào bếp núc nấu nướng còn chồng thì cứ vắt chân lên ghế để xem phim rồi đợi ăn cơm. Ăn xong thì tôi lại dọn dẹp từ đầu tới cuối, mệt hết hơi mà tắm giặt thì không nổi. Có những lúc mệt mỏi chỉ muốn nằm nhoài ra ngủ một giấc nhưng lại bận con cái, không thể có một giấc ngủ trọn vẹn.

Chồng không làm gì, cũng không mấy khi giúp vợ việc nhà khiến tôi cảm thấy chán nản. Vợ chồng cãi vã nhau suốt ngày vì những chuyện cỏn con như thế nhưng rồi thành mâu thuẫn lớn.

Cuộc sống vợ chồng ngày càng trở nên nghiêm trọng từ khi có con và bận rộn việc chăm con cái. Tôi không còn thời gian để quan tâm tới chồng. Anh cũng đi tối ngày rượu chè, bài bạc, khiến tôi cảm thấy chán nản vô cùng. Quan trọng là vợ chồng không có tiếng nói chung, mỗi người mỗi ý. Mình thắc mắc thì chồng lại cho rằng anh ấy đúng. Cuộc sống cứ như vậy với những áp lực về tiền bạc và con cái.


Hối hận vì ngày đó, anh tha thiết rủ tôi sống cùng mà tôi lại ngại với người khác, không dám sống thử. (Ảnh minh họa)

Hối hận vì ngày đó, anh tha thiết rủ tôi sống cùng mà tôi lại ngại với người khác, không dám sống thử. (Ảnh minh họa)

Có lúc, chồng còn càu nhàu chuyện lương lậu, rồi không đưa tiền cho vợ vì có quá nhiều khoản chi tiêu. Nhưng một mình tôi lo con cái, ăn uống chi phí, tốn kém vô cùng. Vợ chồng nói năng cũng không tình cảm, liên tục vùng vằng. Nghĩ lại những tháng ngày yêu nhau sao mà vui sướng. Đúng là hôn nhân không giống như lúc yêu. Vậy mà, trước đây, tôi đã không sống thử, không chuẩn bị hành trang cho mình.

Hối hận vì ngày đó, anh tha thiết rủ tôi sống cùng mà tôi lại ngại với người khác, không dám sống thử. Giá như tôi mạnh dạn hơn chút nữa, thử cuộc sống hôn nhân thì bây giờ, biết đâu mình lại có kinh nghiệm hơn nhiều. Bây giờ, chỉ biết cắn răng chấp nhận, coi như là số phận để cuộc đời tươi mới hơn, chuyên tâm chăm sóc con cái. Cũng chỉ nghĩ được như vậy bởi con người cũng chẳng ai hoàn hảo và tôi thì càng không dám cầu toàn…

Theo TG (Khampha)

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Thấy con gái tất bật ngược xuôi túc trực, còn con trai ở xa chuyển tiền rồi thuê người chăm sóc, tôi từng tủi thân, trách con vô tình. Nhưng đến khi biết những gì con trai đang phải gánh phía sau những lần chuyển tiền ấy, tôi mới hiểu có những cách báo hiếu không thể chỉ nhìn bằng việc ai ở bên cạnh nhiều hơn.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.