Hộp bơ lạc trong bếp tố cáo bí mật động trời của chàng con rể quý hóa
Kể từ ngày con cái thành gia lập thất rồi các cháu nội ngoại ra đời, lớn lên ngoan ngoãn học giỏi thì tôi những tưởng cuộc đời mình dù có vất vả một chút xíu thời trẻ nhưng ít nhất đến trung vận cũng hái được quả ngọt.
Vợ chồng tôi sinh được 1 trai, 1 gái, nếp tẻ đều đủ cả. Dù không phải tầng lớp thượng lưu trong xã hội nhưng chí ít chúng tôi cũng có của ăn của để và luôn sẵn sàng tích lũy để con cái được hưởng những điều tốt đẹp nhất. Vợ chồng tôi được cái có cùng quan điểm sống, mình chịu thiệt thòi một chút không sao, miễn là con cái được bằng bạn bằng bè.
Chúng tôi giữ vững tinh thần đó mà nuôi dạy con cái, thế nên cả hai đứa chúng nó đến tuổi xây dựng gia đình riêng, đứa nào tôi cũng tặng cho một số vốn kha khá để chúng nó tự tin mà bước vào đời. Cứ thử nghĩ mà xem, giờ những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong các gia đình khá giả, giàu có, chúng đã sinh ra từ vạch đích rồi thì ít nhất mình cũng không nên để con mình cách quá xa cái vạch xuất phát chứ!
Ông trời cũng thương xót vợ chồng tôi hay sao mà được cậu con rể và cô con dâu đâu vào đấy. Nhất là cô con dâu của tôi, tôi chẳng chê trách gì con bé hết. Chỉ không vừa ý mỗi cái là nó chăm chỉ quá, đã lo việc nước rồi lại còn đảm cả việc nhà, tôi không thích thể. Cứ cái gì cũng biết làm thì chỉ vất vả thôi, thằng con trai của tôi nó lại ỷ lại thì vứt!
Nhưng nói chung thì tôi không phải quá bận tâm đến vợ chồng thằng út nhiều lắm, hai đứa chúng nó rất biết cách cân bằng cuộc sống hôn nhân gia đình, tôi là mẹ đẻ ra chúng nó mà, hạnh phúc hay có bất kỳ biến động gì tôi chỉ cần liếc mắt cái là nhận ra ngay.
Còn nói về cô con gái lớn thì có lẽ vì vợ chồng nó ở riêng nên tôi cũng không biết gì nhiều, cộng thêm cái tính tôi thì thương con thật nhưng luôn tôn trọng cuộc sống riêng tư của chúng nó. Trừ khi có chuyện gì quá bất thường thì đừng nên giấu bố mẹ mà thôi. Không phải tôi muốn can thiệp nhưng chí ít là cùng người lớn trong nhà ngồi xuống bàn bạc sẽ có thể đưa ra được quyết định đúng đắn nhất mà.
Dạo gần đây, tôi thấy con gái tôi có chút mệt mỏi, hay về nhà ngoại hơn. Mà thường thì bỗng nhiên con gái lớn lấy chồng tự nhiên hở tí lại về nhà ngoại thì nghe chừng cũng không bình thường cho lắm. Thế nhưng tôi quyết định không hỏi han mà để cho con gái chủ động nói thì vẫn hơn.
Căn nhà mà hai vợ chồng con gái tôi đang ở vốn dĩ là nhà của tôi, vẫn đang đứng tên sổ đỏ là vợ chồng tôi, nhưng thay vì cho người lạ thuê, chúng nó lấy nhau, tôi bảo cứ dọn vào đấy mà ở, coi như để trông nhà cho bố mẹ. Mà cũng là để hai đứa chúng nó giảm bớt gánh nặng kinh tế.
Bữa nọ, con gái tôi phải mổ ruột thừa cấp cứu bất chợt, đứa cháu ngoại lại đi trại hè cùng hợp đến tuần sau mới về, chồng nó thì gọi kiểu gì cũng không liên lạc được. Nó bắt máy gọi điện cho bố là chồng tôi huy động cả nhà chạy vội vàng đưa con bé vào viện.
Mổ xong xuôi hết rồi, con bé được chuyển về phòng hồi sức cấp cứu rồi mà vẫn không tài nào gọi được chồng nó về. Lúc đó nói thật là tôi điên lắm, chắc mẩm đợi con gái khỏe mạnh xong phải gọi con rể ra nói chuyện đàng hoàng. Dù có chuyện gì trên đời thì gia đình vẫn phải được ưu tiên hàng đầu chứ.
Mãi đến ngày hôm sau thì chồng nó mới về, nhưng cũng chỉ ở được với vợ một chút rồi lại có ai gọi điện nên vội vàng đi luôn. Với trực giác của một người phụ nữ, tôi bắt đầu thấy có điểm không bình thường.
Con gái tôi nằm viện thêm 4 ngày thì được bác sĩ cho về nhà. Đương nhiên về đến nhà thì tôi vẫn không yên tâm mà con dâu con trai tôi cũng bảo mẹ sang đó trông chị cho đến khi khỏe mạnh hẳn rồi hãy về.

Bữa đó, tôi tranh thủ dọn dẹp nhà cửa cho vợ chồng con gái. Mọi thứ đều bình thường cho đến khi tôi nhìn thấy hộp bơ lạc trong tủ đã bị vơi đi mất một nửa.
Nhìn vết dĩa quệt trong lọ bơ lạc, tôi khẳng định trong nhà đã có người lạ vào.
Vì sao tôi dám khẳng định như vậy?
Thứ nhất, đây là hộp bơ lạc tôi mua rồi đưa cho cháu ngoại cách đây một tuần vào tối muộn, để mang theo vào trại hè, ngay sáng hôm sau cháu tôi đã đi và để quên hộp bơ lạc ở nhà nên không thể là cháu ngoại tôi ăn được.
Thứ hai, con gái tôi đã nhập viện mổ ruột thừa và nằm trong viện tổng cộng là 6 ngày, đến hôm qua mới về thì nó ăn vào lúc nào được?
Thứ ba, người cuối cùng có thể ra vào nhà cửa chỉ còn là con rể của tôi, người sẽ không bao giờ ăn bơ lạc vì bị dị ứng đường hô hấp nặng.
Tôi quyết định, gọi cậu con rể chất vấn nhưng thật không ngờ mới nói được vài câu cậu ta đã tái mặt và nhận hết mọi tội lỗi.
Thì ra trong lúc con gái tôi đau đớn nằm trên bàn mổ, cậu con rể quý hóa của tôi đã mang người tình về nhà để vui vẻ với nhau. Cũng khá khen cho cả anh cả ả, trong khi con gái tôi đau đớn trên bàn mổ thì lại dám đưa nhau về nhà để mèo mả gà đồng!
Cô ả kia không biết nghĩ cái gì mà đã đi vụng trộm với chồng người khác rồi còn thản nhiên mở tủ nhà người ta ra mà bóc hộp bơ lạc ăn vụng?
Tôi bây giờ không thể bỏ qua chuyện này, nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách gì để giải quyết đúng nhất vì con gái tôi mới ốm dậy, sợ rằng tinh thần không được tốt cho lắm.
Bà Tâm xin nghỉ sau 20 năm làm giúp việc, chủ nhà nhất quyết ngăn cản rồi làm một việc khiến bà sốc ngang
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Làm giúp việc trong một căn biệt thự suốt 20 năm, đến lúc thu dọn đồ đạc xin nghỉ, bà Tâm không ngờ mình lại bị níu chân hết lần này đến lần khác.
3 thế hệ chui trong căn hộ bé tí vì lỡ bán đất quê, giá nhà Hà Nội tăng như gió
Tâm sự - 15 giờ trướcKhi tôi tìm được căn hộ ưng ý ở Hà Nội thì giá đã tăng đến mức tiền mẹ bán nhà, đất ở quê và tiền tôi vay thêm chỉ đủ mua căn hộ bé tẹo cho cả nhà 3 thế hệ cùng ở.
Đắng lòng nghe giúp việc nói chúng tôi sống khổ hơn gia đình bà ấy ở quê
Tâm sự - 1 ngày trước"Tôi cứ tưởng mình đi ở là khổ nhưng hóa ra nhà chủ khổ hơn; tháng tôi để được 7 triệu, còn họ chẳng còn đồng nào", lời "buôn dưa" của giúp việc làm tôi đắng lòng.
Chú đòi về quê sau 1 tháng lên thành phố, phong bao đỏ chú đưa khiến vợ chồng tôi òa khóc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một tháng sống cùng con cháu ở thành phố, chú tôi bất ngờ nằng nặc đòi về quê dù gia đình tôi níu giữ. Chỉ đến ngày con trai tôi làm đám cưới, khi mở phong bao đỏ chú gửi lại, vợ chồng tôi mới thấu hiểu lý do.
Là mẹ chồng, điều đầu tiên tôi sẽ làm là để con cái ra ở riêng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Gần 30 triệu thu nhập mỗi tháng, lo toan kinh tế không thiếu một đồng, nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là cô con dâu "tiểu thư" động tí là kêu ca.
Chiếc thẻ ra vào chung cư làm lộ bí mật ngoại tình của vợ tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcNhờ chiếc thẻ chung cư bị rơi ở nhà nghỉ, tôi phát hiện bí mật vợ ngoại tình, giờ bản thân đau khổ không biết nên tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân 7 năm.
Đất quê tăng vài trăm triệu còn nhà Hà Nội tăng 3 tỷ, tôi vỡ mộng bỏ quê lên phố
Tâm sự - 2 ngày trướcDo tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.
Đi họp lớp 40 năm, bố chồng mang về một chiếc vòng vàng khiến mẹ chồng nghẹn đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chỉ một buổi họp lớp tưởng như vô hại, bố chồng tôi đã vô tình khiến cả gia đình trải qua một bài học đắt giá về sĩ diện, tiền bạc và cách ứng xử khi tuổi đã xế chiều.
Vợ ngoại tình, mẹ vợ nói tôi sai nhiều hơn vì không biết chiều chuộng, quan tâm
Tâm sự - 2 ngày trướcThay vì mắng con gái phản bội chồng, mẹ vợ lại bênh chằm chặp và quy tội cho tôi: "Đàn ông mà không biết cách quan tâm, yêu chiều vợ thì người ta đi tìm chỗ khác".
Em chồng 'thương mẹ bằng mồm', xéo xắt chị dâu và cái kết không thể hả hê hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sống chung với gia đình chồng, tôi may mắn có được mẹ chồng tâm lý và người chồng điểm 10. Thế nhưng, "điểm đen" duy nhất trong tổ ấm của tôi lại chính là cô em chồng đang tuổi ăn tuổi lớn nhưng cực kỳ lười biếng và thích "nâng cao quan điểm". Sau bao ngày nhẫn nhịn, cuối cùng giọt nước cũng tràn ly khi cô ta dám buông lời khích bác ngay lúc con tôi đang nằm viện.
Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng
Tâm sựGĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?